Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Dễ Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Lữ Trưởng Chương 33: Cha Mẹ, Con Đau Bụng Quá

Cài Đặt

Chương 33: Cha Mẹ, Con Đau Bụng Quá

Giờ này khắc này, Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân đứng ở đó đã hoàn toàn chết lặng, tim đập như trống dồn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Con tiện nhân chết tiệt Cố Vãn này, vậy mà còn giả bộ đáng thương để kêu gọi sự đồng cảm.

Hai vợ chồng không nhịn được mà hoảng loạn, có làm thế nào cũng không ngờ được Cố Vãn đã từng để mặc cho bọn họ dày xéo trước đây chỉ qua một đêm đã vực dậy không nói, mà cái mồm cũng trở nên biết ăn nói như vậy.

Vốn dĩ bọn họ lên kế hoạch tối hôm qua chuốc thuốc Cố Vãn, sau đó tìm Lý Ma Tử tới hủy hoại sự trong sạch của cô, đợi bọn họ dẫn người trong thôn tới căn nhà tranh bắt gian sẽ cùng nhau vu hại Cố Vãn không biết xấu hổ, sau đó gả cô cho người ta.

Khi ấy để đảm bảo kế hoạch chu toàn mà Hà Thúy Phan còn đặc biệt thêm liều lượng mạnh vào trong bát nước kia.

Nhưng ai ngờ cuối cùng người bị hủy hoại lại là…

Rất lâu sau, lâu đến mức như trải qua một thế kỷ rồi vậy, Hà Thúy Phân mới dần lấy lại thần trí nhưng sự chột dạ và hoảng loạn trong mắt bà ta lại không thể nào che giấu được, bà ta nhanh chóng dùng sức cấu mạnh vào lòng bàn tay mình.

Cùng lúc đó, Cố Thiên Bảo bị Mặc Bắc Thâm đá bất tỉnh cũng đã từ từ tỉnh lại, anh ta “ui” một tiếng, có cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình đều bị đá bét nhè mà đau không chịu được.

Anh ta oa một tiếng, đau đến mức nước mắt chảy ra.

“Cha mẹ, con đau bụng quá… con có cảm giác mình sắp chết rồi… vậy mà con sao chổi đó lại gọi người tới đánh con… Cha mẹ… cha mẹ mau đánh nó đi, đánh mạnh vào… đánh chết con sao chổi đó, cái thứ giẻ…” rách.

Một chữ cuối cùng trực tiếp bị tiếng kêu la nhấn chìm.

Tiếng kêu này còn vang vọng và thảm thiết hơn cả trước đó…

Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân nghe thấy tiếng lập tức tỉnh táo.

“Con ranh thối tha, mày muốn chết đúng không? Ăn nói lung tung thôi chưa đủ, vậy mà bây giờ còn dám giẫm vào bụng Thiên Bảo, xem bà mày có đánh chết mày không!”

Nói xong, Hà Thúy Phân bổ nhào về phía Cố Vãn với vẻ mặt hung thần ác sát.

Bà ta nhất định phải xé nát cái mồm của con tiện nhân này, để xem cô còn dám ăn nói lung tung nữa không.

Nhưng ai ngờ…

Bà ta thậm chí còn chưa sờ vào được góc áo của Cố Vãn thì đã bị Cố Vãn bóp cổ.

“Mày…”

Hà Thúy Phân trừng to hai con mắt tam giác nhìn chằm chằm vào cô một cách dữ tợn, bộ dáng đanh đá chua ngua lồ lộ ra hết, bà ta rít chói tai: “Con ranh thối tha! Tao là mẹ mày đấy! Nếu mày dám bóp chết tao thì mày sẽ bị sét đánh!”

Cho dù bà ta không phải mẹ ruột của Cố Vãn nhưng nói thế nào thì bà ta cũng đã nuôi cô lớn lên.

Công sinh không bằng công dưỡng, Hà Thúy Phân không tin Cố Vãn thật sự dám làm gì mình.

“Bớt dùng cái chiêu đạo đức này để trói buộc tôi đi!”

Cố Vãn hoàn toàn không trúng chiêu này của bà ta.

Ánh mắt vô cùng sắc của cô dừng lại trên người Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân rồi lạnh lùng mở miệng: “Hà Thúy Phân, Cố Kiến Thiết, các người chỉ có đúng một sự lựa chọn thôi, đó là ký vào giấy đoạn tuyệt quan hệ, từ nay về sau các người không còn bất cứ quan hệ gì với tôi nữa.”

“Thêm nữa, trong vòng ba ba ngày phải gom đủ hai mươi nghìn đồng gửi thẳng vào tài khoản đã được chỉ định.”

“Nếu các người không đồng ý, sang ngày mai tôi sẽ ngồi xe đến nhà họ Hạ ở Thâm Quyến để đổi con gái ruột của các người về, ai về vị trí của người nấy, sau đó đến cục cảnh sát báo án. Tôi sẽ dùng tội danh trộm cắp con và mưu hại mạng người để bắt các người lại!”

Trong nháy mắt Cố Vãn dứt lời, sắc mặt của Cố Kiến Thiết lập tức lập tức trắng bệch.

Về phần Hà Thúy Vân, bởi vì mặt bà ta đã bị Cố Vãn đánh cho vừa sưng vừa đỏ nên dù có thay đổi sắc mặt thì cũng chẳng ai nhìn ra được.

Cố Vãn không cho bọn họ bất cứ cơ hội phản ứng nào mà nói tiếp: “Đừng có nói các người là cha mẹ ruột của tôi gì đó, tôi không ngu và cũng không bị mù!”

“Hơn nữa, đối tượng của tôi đã nói muốn xét nghiệm xem giữa chúng ta có quan hệ huyết thống hay không rất đơn giản, chỉ cần đưa mẫu máu của mấy người chúng ta ra nước ngoài làm xét nghiệm ADN, nửa tháng sau có thể cho ra kết quả rồi.”

“Đến khi ấy vừa nhìn là biết!”

Nói xong, cô lại lạnh lùng nhìn Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết sau đó hừ lạnh một tiếng đầy chế giễu: “Nếu đến khi ấy quả thật các người không phải cha mẹ ruột của tôi, ha, các người cứ đợi mà ngồi tù đi!”

Đương nhiên, cho dù đám người Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết có lấy ra hai mươi nghìn đồng thì thứ chờ đợi bọn họ…

“Mày… tao…”

Hà Thúy Phan nghe được câu này run rẩy, mồm muốn nói gì đó nhưng khi đối diện với ánh mắt không hề có một chút tình cảm nào đó của Cố Vãn, đầu óc bà ta lập tức trống rỗng, không thốt được ra một lời nào.

“Cố Vãn, mày thật sự muốn tuyệt tình như vậy sao?” Cố Kiến Thiết gần như dùng hết toàn bộ sức mình mới thở ra được một câu này.

Từ sau khi Cố Vãn vạch trần những chuyện xấu xa mà bọn họ từng làm ngay trước mặt bàn dân thiên hạ. là ông ta đã biết con ranh chết tiệt này đã không còn để mặc cho bọn họ điều khiển nữa rồi.

Ông ta nhìn Cố Vãn với ánh mắt nặng nề tối tăm, trong mắt lóe lên vẻ dữ tợn, hỏi dò một câu: “Nhưng hai mươi nghìn đồng thật sự quá nhiều, cho dù mày có bán cả nhà bọn tao đi thì chúng tao cũng không lấy ra được…”

“Bớt đi!” Cố Vãn vừa nghe được lập tức lườm ông ta một cái.

Đã đến lúc này rồi mà Cố Kiến Thiết vẫn còn muốn chơi tâm kế với cô.

Cô liếc mắt nhìn ông ta với vẻ chế giễu, trong ánh mắt lạnh lùng không hề có một chút dao động cảm xúc nào cả: “Nhớ kỹ, các người chỉ có ba ngày thôi đấy!”

Nói xong, cô dẫn Mặc Bắc Thâm rời đi.

“Chú trưởng thôn, chú tới rồi!”

Nhìn thấy Tô Trí Dũng và trưởng thôn Triệu Quốc Hoa đi vào sân, Cố Vẫn nhếch khóe môi nở nụ cười mỉm, gọi ông ta một tiếng: “Chú trưởng thôn, làm phiền chú làm chứng giúp cháu, cháu đã viết xong đơn đoạn tuyệt quan hệ rồi, chỉ cần bọn họ ký tên và điểm chỉ lên đây là được.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc