Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu hai vợ chồng Hạ thị thật sự thích con gái ruột của mình đến vậy thì tại sao ngay khi phát hiện Hạ Lan Lan không phải con đẻ của mình mà vẫn tiếp tục giữ cô ta lại bên cạnh, trong khi lại không thấy đau lòng cho đứa con gái ruột của mình một tí nào cả.
Hay là nói…
Cố Vãn kiềm chế các loại nghi vấn trong lòng mình lại mà nâng mắt lên nhìn Hà Thúy Phân.
Cho nên mày đi lẹ giùm cái!
Trước đây Cố Vãn có thể để mặc gia đình bọn họ chửi đánh mình và sai khiến thế nào cũng được, nhưng Cố Vãn của hiện giờ…
Lại là một ôn thần!
Hà Thúy Phân đã sống bốn mươi mấy năm nhưng chưa từng phải sống nghẹn uất như ngày hôm nay.
“Khẩn trương như thế làm gì? Tôi cũng không ăn thịt người!”
Cố Vãn hờ hững nhướng mày, một tay chống cằm nhìn về phía bà ta: “Huống chi, bà còn có một cái “mồm xinh” như vậy, cho dù có tặng cho tôi ăn miễn phí thì tôi cũng nuốt không trôi nổi!”
Nói xong, cô nhún vai với vẻ cực kỳ bất đắc dĩ sau đó nói giọng lười biếng: “Tôi ấy hả, chỉ muốn cho bà chạy thêm một chuyến nữa để tách hộ khẩu của tôi ra khỏi sổ hộ khẩu của nhà bà ta mà thôi, dù sao chúng ta cũng đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, hiển nhiên hộ khẩu của tôi phải chuyển đi chứ!”
“Còn nữa…”
“Còn nữa cái gì?”
Hà Thúy Phan vừa nghe được hai chữ “còn nữa” là lập tức tức đến mức giậm chân, bà ta trừng mắt nhìn về phía Cố Vãn với vẻ giận dữ và quát ầm lên, giọng nói the thé đến mức gần như biến hình: “Con ranh thối tha! Mày nói hết luôn trong một câu thì đã làm sao hả?”
“Sẽ phát điên! Sẽ đánh người! Còn báo cảnh sát bắt người xấu nữa đó!”
Cố Vãn trả lời một câu rất thẳng thắn.
Tô Trí Dũng: “…”
Trưởng thôn Triệu Quốc Hoa: “…”
Các thôn dân vây xem bên ngoài phòng khách: “…”
Khóe môi không khỏi co rút mạnh, nhất là khi nhìn thấy sắc mặt của hai người Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân đã tức đến mức đen như đít nồi, đỉnh đầu bắt đầu bốc khói xanh là mọi người đều không nhịn được mà bật cười.
“Phụt ha ha ha…”
Thật sự buồn cười chết mất!
Cái miệng của con bé nhà họ Cố đã trở nên quá biết chọc giận người rồi, nhìn xem cô khiến vợ chồng Cố Kiến Thức tức đến mức nào đi.
Hà Thúy Phân: “…”
Trong lòng bà ta cứ phải gọi là tức thôi rồi!
Khóe môi của Mặc Bắc Thâm hơi nhếch lên, anh nâng mắt nhìn chằm chằm vào sườn mặt của Cố Vãn, trong mắt hiện ra ý cười sâu đậm.
Cái miệng của cô gái trẻ quả thật có thể chọc tức người không đền mạng.
Cố Kiến Thiết siết chặt hai tay lại rồi thả ra, thả ra rồi lại siết vào, một lúc lâu sau mới áp chế được lửa giận phừng phừng trong lòng để hỏi Cố Vãn: “Rốt cuộc mày còn muốn nói gì nữa?”
Muốn nói gì thì nói nhanh đi!
Nói xong rồi cút xéo ngay và luôn!
Nhưng ai ngờ…
“Đơn giản lắm!”
Cố Vãn búng ngón tay một cái sau đó cười tủm tỉm, nói: “Hôm qua các người chuốc thuốc tôi, về mặt pháp luật mà nói thì hành động này của các người đã cấu thành tội danh mưu hại mạng người.”
“Tuy rằng cuối cùng, mưu hèn kế bẩn của các người không thành công, thậm chí còn gieo gió gặt bão, tổn thất mất bà vợ với một đứa con gái nhưng các người đã tạo thành tổn thương tinh thần và tâm hồn cho tôi… còn cả vết thương đối với quá trình dậy thì của tôi nữa…”
Nói xong, không đợi Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân kịp mở miệng, cô đã tiếp tục dí súng vào đầu bọn họ: “Cho nên các người nhất định phải bồi thường thêm ba nghìn đồng nữa cho tôi.”
“Mày…”
“Đừng nói các người không có tiền, tôi đã tính cả rồi, lần trước các người đến Thâm Quyến thăm Hạ Lan Lan, cô ta mới cho các người ba nghìn đồng xong.”
“Nói một cách nghiêm khắc thì mỗi một xu mà Hạ Lan Lan tiêu vốn đều thuộc về tôi, tôi kêu các người bồi thường, nói một cách dễ nghe là bồi thường, chứ nói khó nghe cũng chỉ là kêu các người trả lại số tiền vốn thuộc về tôi cho tôi mà thôi…”
“Mày mày mày…”
Hà Thúy Vân vừa định chửi um lên thì nghe thấy Cố Vãn nói thêm một câu như vậy: “Nếu bà giở quẻ không trả, cũng được thôi, bây giờ tôi sẽ kêu đối tượng của tôi đến cục cảnh sát báo án, để cảnh sát bắt cả nhà các bà lại!”
“Sau đó, tôi sẽ ngay lập tức chạy đến Thâm Quyến đuổi Hạ Lan Lan ra khỏi nhà họ Hạ…”
Ý tứ uy hiếp đã rất trắng trợn rồi.”
“Trả cho nó!” Cố Kiến Thiết vừa nghe đã lập tức căng răng, nói.
Hạ Lan Lan chính là điểm yếu lớn nhất của hai vợ chồng bọn họ, năm đó bọn họ mạo hiểm lớn như vậy mới có thể đánh tráo được con gái thứ vào một gia đình có tiền để hưởng phúc, nói thế nào cũng không thể trơ mắt nhìn Hạ Lan Lan bị đuổi ra khỏi nhà họ Hạ, biến trở về là một đứa con gái nông thôn được.
Bởi vì bọn họ còn phải dựa vào Lan Lan để dẫn bọn họ đến Thâm Quyến trải qua cuộc sống sung sướng nữa.
Lúc này, Cố Kiến Thiết vẫn vui vẻ nằm mơ giữa ban ngày mà không biết…
Hà Thúy Phân vừa nghe thấy ông ta nói như vậy lập tức nghẹn một cục máu ở cổ họng không thể phun ra được, khiến bà ta khó chịu đến mức lá phổi chỉ muốn nổ tung.
“Mày… mày…”
Hà Thúy Phân thật sự đã tức không chịu được nữa rồi, nhất là con ranh chết tiệt Cố Vãn này còn cười vui vẻ như thế nữa, nụ cười trên gương mặt nhỏ đã sắp thành bông hoa cúc luôn rồi.
Lồng ngực của bà ta phập phồng lên xuống dữ dội, hàm răng nghiến vào nhau vang ken két, nếu còn không nhanh chóng đuổi con ôn thần này đi thì bà ta chắc chắn sẽ tức chết luôn mất.
Bà ta tức anh ách ném lại một câu “mày cứ đợi đấy cho tao” sau đó quay về phòng lấy sổ hộ khẩu và tiền ra ngoài.
Đợi khi Hà Thúy Phân đau lòng như cắt cầm ba nghìn đồng và tờ hộ khẩu quay trở lại, bà ta ném mạnh đồ xuống trước mặt Cố Vãn rồi đập bàn, nói: “Đi mau đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
