Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Dễ Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Lữ Trưởng Chương 31: Cháu Có Chuyện Gì Thì Cứ Nói Ra Đi

Cài Đặt

Chương 31: Cháu Có Chuyện Gì Thì Cứ Nói Ra Đi

Trước giờ, bà ta và một bà thím khác vẫn luôn bất hòa với Hà Thúy Phân, tuy rằng ba gia đình là hàng xóm nhưng mối quan hệ lại cực kỳ tồi tệ, gần như hai ngày cãi nhau một trận nhỏ, ba ngày cãi nhau một trận to, đánh nhau lại càng là chuyện thường như cơm bữa.

Bây giờ vừa nghe nói Hà Thúy Phân đánh trái con nhà người khác từ mười chín năm trước, hai bà thím này lập tức hăng hẳn lên.

“Con bé Cố, cháu cứ việc nói ra hết tất cả những ấm ức đi, chúng ta sẽ chống lưng và phân xử giúp cháu.” Một bà thím khác họ Tạ lập tức đứng ra vỗ ngực và nói.

Cố Vãn liếc mắt nhìn mọi người với vẻ biết ơn, hai mắt dần dần ngấn nước, giọng nói của cô nghẹn ngào: “Các chú các thím, cháu sống ở nhà họ Cố mười chín năm nay, tin rằng mọi người đều đã nhìn thấy bọn họ đối xử với cháu như thế nào.”

“Trước đây cháu vẫn luôn không hiểu tại sao cùng là con gái nhưng bọn họ chỉ tốt với một mình Cố Tú Hoa, còn đối với cháu lại không đánh thì chửi, thẳng cho đến tối hôm qua… cháu mới biết hóa ra bọn họ không thích mình là vì mình không phải con đẻ của bọn họ…”

“Bọn họ đối xử với cháu như thế, cháu chắc chắn không thể ở lại nhà họ Cố được nữa, làm phiền mọi người làm chứng giúp cháu, hôm nay cháu phải đoạn tuyệt quan hệ với Cố Kiến Thiết và cả Hà Thúy Phân, từ nay về sau, giữa cháu với hai vợ chồng bọn họ không còn bất cứ quan hệ gì nữa.

“Đây là điều hiển nhiên rồi!”

“Không sai!”

Thấy mọi người đều gật đầu phụ họa, Cố Vãn nhếch khóe môi, nói tiếp: “Chỉ là bọn họ bạc đãi cháu mười chín năm, mà con gái ruột của bọn họ lại hưởng phúc thay cháu suốt mười chín năm, về tình về lý, bọn họ đều nên bồi thường một khoản tiền cho cháu.”

Nghe vậy, mọi người lại gật đầu thấu hiểu.

“Cháu yêu cầu không cao, bọn họ chỉ cần trả cho cháu…”

Nói đến đây, Cố Vãn hơi nhíu mày lại rối rắm và khó xử, khóe mắt lại liếc về phía Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân đã rơi vào trạng thái ngu người, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng, sau đó bổ sung nốt nửa câu còn lại: “Hai mươi nghìn đồng là được."

"..."

Trong lúc nhất thời, mọi người không hẹn mà cùng trừng to mắt, tròng mắt suýt chút nữa thì rớt xuống đất.

Thế nhưng, còn chưa đợi bọn họ điều chỉnh lại nhịp thở thì đã nghe thấy một câu sau…”

“Các chú các thím, có phải mọi người cũng cảm thấy hai mươi nghìn đồng rất ít không?”

Cố Vãn nhìn về phía mọi người với vẻ mặt rối rắm, cô chớp mắt, nước mắt ngân ngấn trong mắt bất tri bất giác lại nhiều hơn một chút.

Cô thở dài một tiếng bất đắc dĩ: “Ôi… vốn dĩ cháu muốn bọn họ bồi thường cho cháu năm mươi nghìn đồng vì dù sao đây cũng là bọn họ nợ cháu mà, nhưng cứ cố tình cháu lại là một người rất trọng tình nghĩa. Cho dù cả gia đình bọn họ có đối xử tệ bạc với cháu bao nhiêu, con gái ruột của bọn họ còn đang ở thành phố trải qua một cuộc sống sung sướng không phải lo ăn lo mặc… nhưng suy cho cùng cháu vẫn không đành lòng nổi.”

“Cho nên cháu đã bàn bạc với đối tượng của cháu, kêu bọn họ thể hiện một chút thôi là được.”

Những lời này sặc mùi trà xanh, suýt chút nữa khiến chính bản thân cô cũng buồn bã theo.

Nhưng không còn cách nào khác, ở bất cứ một thời đại nào cũng là đứa trẻ biết khóc sẽ có sữa uống, nếu cô không thể hiện ra một mặt ấm ức và tủi thân này thì mấy thôn dân kia chắc chắn sẽ không dao động.

Dù sao hộ vạn tệ ở nông thôn hiện nay cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Quả nhiên…

Sau khi các thôn dân vốn còn cảm thấy Cố Vãn đòi quá nhiều tiền nghe được câu này của cô, trái tim đã dao động lại bị kéo về, ánh mắt bọn họ nhìn về phía cô dần dần trở nên thương hại hơn.

Đáng thương quá đi mất!

Con bé Cỗ Vãn này thật đáng thương.

Vốn dĩ cô vừa chào đời nên được trải qua một cuộc sống sung sướng không phải lo ăn mặc, kết quả lại bị hai tên đáng chém nghìn nhát Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết này trộm đánh tráo, thậm chí còn bạc đãi con bé Cố suốt mười chín năm trời.

Lòng dạ của hai vợ chồng nhà này quả thật còn ác độc hơn cả rắn độc trong núi sâu.

Duy chỉ có Mặc Bắc Thâm không nhịn được mà nhếch khóe môi, trong mắt thoáng vụt qua ý cười.

Bản lĩnh nói dối không chớp mắt của cô gái đã đạt đến mức độ điêu luyện thành thạo rồi.

Lý Kim Hoa sững sờ một lúc rồi đột nhiên vỗ mạnh hai tay: “Nghe con bé Cố nói như vậy, ngược lại tôi cảm thấy hai mươi nghìn đồng này quá ít.”

“Dù sao cha mẹ ruột của cháu cũng là người thành phố, gia đình lại giàu có, nếu cháu không bị Hà Thúy Phân đánh tráo vậy cháu muốn bao nhiêu tiền mà chẳng có? Cho nên hai mươi nghìn đồng này có tính là gì đâu, đây là số tiền mà đám người Hà Thúy Phân vốn nên trả cho cháu…”

Mọi người nháo nhào gật đầu. Cố Vãn nói đúng, vốn dĩ cô là trẻ con thành phố nhưng lại vì sự ích kỷ của Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết mà biến thành con gái nông thôn, bây giờ cô đòi bọn họ hai mươi nghìn đồng tiền bồi thường thật sự không tính là nhiều.

“Tôi cũng cảm thấy con bé Cố đòi không nhiều.”

“Đúng rồi, Cố Kiến Thiết với Hà Thúy Phân độc ác như thế, vì con gái ruột của mình mà ngay cả loại chuyện thiếu đạo đức như trộm tráo con cũng có thể làm ra được, bây giờ con bé Cố chỉ đòi bọn họ có một ít tiền đã là hời cho bọn họ lắm rồi.”

“Loại người lòng dạ thối nát như thế đáng kiếp đẻ con trai không có lỗ đ*t…”

Một câu cuối cùng suýt chút nữa khiến Cố Vãn bật cười.

Bà thím này quả thật quá hăng!

Vì lúc Có Thiên Bảo chào đời quả thật không có lỗ đ*t…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc