Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mỗi một câu một chữ đều đập mạnh vào trái tim của mọi người, lại càng đâm thẳng vào lòng Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết.
Nhất là một câu nói cuối cùng kia nghe cực kỳ chế giễu.
Ồ…
Ánh mắt của mọi người lập tức đồng loạt rơi lên người Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân.
Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân lập tức đỏ bừng mặt, lồng ngực phập phồng lên xuống, liên tiếp thở hắt mấy lần mới không tức chết tươi.
Có điều, những ánh mắt tràn đầy sự chế giễu kia khiến sắc mặt vốn đã khó coi của Cố Kiến Thiết lập tức đen như đít nồi.
Ông ta dùng sức siết chặt nắm đấm, nhìn Cố Vãn với ánh mắt tối tăm và tức giận chất vấn: “Cố Vãn, rốt cuộc mày muốn làm gì?”
“Một đứa con gái chưa kết hôn như mày đi cả đêm không về nhà cũng thôi đi, bây giờ vừa về đã làm khùng làm điên, mày phá hỏng danh tiếng của nhà họ Cố chúng ta cũng có lợi ích gì đối với mày hả?”
Loại tiểu nhân nham hiểm chuyên trốn sau lưng đàn bà để giở trò thâm độc này không mở miệng còn đỡ, chứ vừa thở ra là câu nào cũng không quên bôi nhọ Cố Vãn, thuận tiện còn định tẩy trắng cho nhà họ Cố bọn họ.
Chỉ tiếc rằng Cố Vãn của hiện giờ đã đổi chip rồi, cô hoàn toàn không để ý đến mấy thứ này, nghe được câu này của Cố Kiến Thiết, cô chỉ khịt mũi khinh thường, thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn ông ta.
“Danh tiếng của gia đình các người có tốt hay không cũng liên quan gì đến tôi?” Cô thẳng thắn hỏi ngược lại Cố Kiến Thiết, khóe môi như mỉm cười nhưng đôi mắt trong veo sáng ngời lại tràn đầy vẻ chế giễu và lạnh lùng.
“Ưm ưm ưm…”
“Thích gào khóc đúng không, tôi cho bà gào đủ mới thôi!”
Nói xong, Cố Vãn nhấc chân đã Cố Thiên Bảo mà không hề do dự một chút nào hết, lực vừa mạnh vừa chuẩn, sau đó cô xách cổ áo của Hà Thúy Phân lôi lên, vung thẳng một cái tát vào bản mặt già của bà ta một cách dứt khoát và nhanh nhẹn.
Đối phó với loại cực phẩm này hoàn toàn không cần chần chừ, cứ trực tiếp ra tay là được.
Huống chi, ngày thường Hà Thúy Phân cũng đánh chửi nguyên chủ không ít, cho nên cô càng không cần thiết phải nhân từ nương tay.
Cố Vãn tát Hà Thúy Phân ba mươi mấy cái, tiếng bạt tai giòn tan và vang vọng mới chịu dừng lại.
Cô lạnh lùng liếc mắt nhìn bà ta, tay hơi thả lỏng một chút.
Bịch một tiếng, mẹ Cố ngồi bệt mông xuống đất.
Hà Thúy Phân đã bị đánh đến ngu người.
Bà ta ngồi dưới đất sững sờ, gương mặt sưng vù như đầu heo, máu tươi túa ra, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.
“Mày… mày…”
Rất lâu sau, Hà Thúy Phân mới lấy lại bình tĩnh, cơn đau nóng rát trên gương mặt khiến bà ta phản ứng lại mình đã bị con tiện nhân Cố Vãn này đánh.
“Cái thứ khốn nạn trời đánh, đến cả mẹ ruột của mình mà mày cũng dám đánh? Mày muốn làm phản có đúng không?”
Trong mắt Cố Vãn lóe lên vẻ lạnh lùng, cô chế giễu ngược lại: “So với toàn bộ hành động của cả gia đình lòng dạ đen tối, thối nát như các bà đã đối xử với tôi trong suốt mấy năm nay, chỉ là đánh bà một trận thôi mà, cũng không tính là gì cả.”
“Bây giờ chúng ta sẽ từ từ tính khoản nợ mà các người nợ tôi!”
Giọng nói lạnh lùng vừa dứt, đột nhiên cổ của Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết như bị thứ gì đó bóp chặt, sắc mặt dần dần trở nên trắng bệch, tim cũng đập cực kỳ nhanh.
“Thùng thùng thùng,” tốc độ nhanh vô cùng.
Cố Vãn liếc mắt nhìn bọn họ với vẻ mặt lạnh như băng, cô quay người làm phiền Tô Trí Dũng: “Tiểu Tô, làm phiền cậu chạy một chuyến đến nhà trưởng thôn, mời chú trưởng thôn tới nhà họ Cố làm nhân chứng.”
“Được! Tôi đi ngay đây!”
Tô Trí Dũng sảng khoái đáp một tiếng rồi vung chân chạy ra khỏi sân.
“Mày… mày gọi trưởng thôn đến nhà là muốn làm gì?” Cố Kiến Thiết vừa nghe thấy Cố Vãn định mời trưởng thôn tới nhà mà lập tức hoảng loạn, sốt ruột hỏi.
Cố Vãn nghe được mới bình tĩnh trả lời: “Không phải vừa rồi tôi đã nói rồi sao? Các người nên cảm ơn con gái lớn của các người cho tử tế, bởi vì…”
Nói đến đây, cô liếc mắt nhìn sang Cố Tú Hoa, cơ thể nằm bẹp dưới đất của cô ta thoáng run lên. Môi cô mấp máy, người này tỉnh thật đúng lúc quá.
Cố Vãn thu lại tầm nhìn, tiếp tục nói: “Tối hôm qua Cố Tú Hoa không chỉ kể lại cụ thể quá trình hai vợ chồng các người đã trộm đánh tráo con nhà người khác, mà còn nói luôn cả chuyện các người dự định hại tôi sau đó đến Thâm Quyến nương nhờ con gái đẻ của các người, cô ta kể hết!”
“… Cố Kiến Thiết, Hà Thúy Phân, các người nói xem, có phải các người có một đứa con gái ngoan cực kỳ ân cần và cực kỳ hiểu ý người không nào?”
Những lời này lập tức cuộn lên sóng to gió lớn lập tức xối thẳng vào linh hồn của Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân, cũng làm gợn lên hàng nghìn tầng sóng trong lòng các thôn dân.
Sắc mặt của Hà Thúy Vân và Cố Kiến Thiết lập tức trở nên trắng bệch, môi hơi run lên, bọn họ theo bản năng định phản bác Cố Vãn nói lung tung nhưng lại bất ngờ phát hiện ra mình không thể thốt ra được một câu nào hết.
Đầu óc hai người hoang mang, cả người ngây ra như phỗng không hiểu gì hết.
Sau khi một thoáng yên lặng ngắn ngủi, trong đám đông vang lên giọng nói đầu tiên…
“Chậc! Chẳng trách Hà Thúy Phân với Cố Kiến Thiết vẫn luôn ghét con bé Cố, hóa ra là như vậy à.”
“Hà Thúy Phân, hai vợ chồng các người thật quá không biết xấu hổ, các người lén lút đánh tráo con gái ruột của mình với một gia đình giàu có để hưởng cuộc sống sung sướng, lại bế con bé Cố về nhà mình chịu khổ…”
Bà thím nhiệt tình này tên là Lý Kim Hoa, cũng chính là người tối hôm qua đã tích cực nhiệt tình tuyên truyền chuyện xấu mà hai mẹ con Hà Thúy Phân đã làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
