Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Dễ Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Lữ Trưởng Chương 27: Chuyên Cắm Dao Vào Tim

Cài Đặt

Chương 27: Chuyên Cắm Dao Vào Tim

Trong phút chốc, tiếng la hét cực kỳ đau đớn vang vọng khắp trời đất này.

“…” Các thôn dân vây xem náo nhiệt đều trợn tròn mắt.

Má ơi!

Rốt cuộc con nhỏ này bị làm sao vậy?

Chỉ trong một đêm, tính cách thay đổi không nói mà lúc đánh người còn hung hãn hơn cả đàn ông.

Nhìn hai bàn tay của Cố Tú Hoa mà xem, đều đã bị giẫm tróc cả da, bật cả máu rồi.

Đúng là tàn nhẫn quá!

Vừa vặn lúc này, Cố Thiên Bảo cũng đã bò dậy, vừa nhìn thấy chị cả nhà mình bị con tiện nhân Cố Vãn giẫm bất tỉnh, trên gương mặt trắng bệch của anh ta lập tức nhen nhóm lửa giận.

Anh ta nghiến răng, nhặt cây gậy gỗ dưới đất lên rồi vung một cái, dùng sức đánh mạnh vào đỉnh đầu Cố Vãn.

“Con đàn bà chết tiệt, mày đi chết đi…”

“Chị dâu cẩn thận…”

Nghe tiếng, Cố Vãn lập tức quay người, giơ tay định bắt lấy cây gậy gỗ trong tay Cố Thiên Bao nhưng không ngờ một giây sau, cô đã nhìn thấy Mặc Bắc Thâm lao tới như một tia chớp.

Sau đó anh nhấc chân lên đá một cước.

Cố Thiên Bảo lại bị đá bay đi.

Cả người bay lên giữa không trung sau đó lại đập thật mạnh xuống mặt đất.

Anh ta phun ra một ngụm máu tươi rồi bất tỉnh nhân sự.

Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết đều không ngờ tới một màn này, hai người họ đều kinh ngạc ngu người, bọn họ đã sống ở thôn Triệu Gia nhiều năm như thế nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải loại chuyện bị người tới tận cửa bắt nạt như vậy.

“Cậu… cậu là ai?” Dựa vào cái gì đánh con trai tôi?”

Rất lâu sau, hai vợ chồng nhà này mới thoát khỏi cơn chấn động và nhìn người đàn ông mặc quân trang trước mặt với vẻ khó tin. Cố Kiến Thiết vừa định chất vấn anh dựa vào cái gì mà đánh người nhưng khi đối diện với ánh mắt lạnh đến thấu xương đó, ông ta lại không dám thở ra một chữ nào.

“Cậu… cậu…”

Hà Thúy Phân vốn định chửi ầm lên nhưng ngay khi tầm nhìn sắc bén của người đàn ông kia rơi lên người bà ta thì sống lưng của bà ta lại lạnh toát, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc từ lòng bàn chân lên thẳng đỉnh đầu.

Bà ta vội vàng thu lại tầm nhìn trong sự hoảng hốt, miệng ngậm chặt, thậm chí còn không dám chửi Có Vãn nữa mà rụt cổ lại, đi cà nhắc về phía thằng con trai đã bất tỉnh.

Về phần Tú Hoa, chỉ có thể đợi lát nữa lại qua đó xem sau thôi.

Cố Vãn nhìn bộ dáng hèn nhát đó của Hà Thúy Phân mới không nhịn được mà cười lạnh một tiếng. Cô liếc mắt nhìn Cố Tú Hoa đã đau đến mức ngất xỉu rồi lạnh lùng thả lỏng chân.

Sau đó cô giơ tay ra khoác cánh tay của Mặc Bắc Thâm, nhìn xuống Cố Kiến Thiết trước rồi lại nhìn về phía các thôn dân tới vây xem náo nhiệt, khóe môi hơi nhếch lên: “Tôi giới thiệu với các chú các dì một chút, đây là đối tượng của tôi!”

Giọng nói trong trẻo và ngọt ngào của cô gái vừa dứt lập tức đã vang lên vô số âm thanh.

“Không thể nào!”

“Cái gì? Vậy mà người đàn ông này lại là đối tượng của con bé Cố?”

“Trời ơi, vậy mà Cố Vãn đã có đối tượng rồi?”

“Chẳng trách cô ta lại ngồi xe hơi về đây, hóa ra là có một đối tượng làm lính à…”

“…”

Trong lúc nhất thời, đám đông ồn ào náo nhiệt.

Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Mặc Bắc Thâm rồi lại nhìn Cố Vãn, cảm thấy thật sự khó tin đến cực điểm.

Cố Kiến Thiết sững sờ một lúc mới tiêu hóa xong tin tức này, ông ta nhìn về phía Cố Vãn với ánh mắt vừa hoang mang vừa hơi kinh ngạc, sau đó hơi híp mắt lại, hoàn toàn không ngờ con nhỏ chết tiệt này đi một đêm không về lại dẫn một đối tượng từ bên ngoài về nhà.

Còn là một người đàn ông thoạt nhìn cực kỳ không dễ chọc nữa chứ.

“Không thể nào, làm sao mày có khả năng có đối tượng được? Bình thường mày thậm chí còn không ra khỏi thôn, lấy đâu ra cơ hội mà kết đối tượng?”

Huống chi, người đàn ông này còn là quân nhân, làm sao Cố Vãn có khả năng quen biết người đi lính được chứ?

Nhìn khí thế bức người xung quanh người đàn ông này đã đủ biết đây không phải người tầm thường rồi.

Làm thế nào một con nhỏ lớn lên ở nông thôn như Cố Vãn có thể quen biết được người như vậy?

Gương mặt của Hà Thúy Phân cũng tràn đầy vẻ khó tin.

Bà ta ôm Cố Thiên Bảo ngồi dưới đất, hai mắt nhìn chằm chằm vào Cố Vãn và người đàn ông kia, cho rằng Cố Vãn chắc chắn đang lừa người. Bọn họ sống chung dưới một mái nhà suốt nhiều năm như thế, cô là người có tính cách thế nào thì bà ta là người biết rõ hơn ai hết.

“Nói ra tôi còn phải cảm ơn cả gia đình các người đấy, nếu không phải tối hôm qua các người chuốc nước đã bỏ thuốc cho tôi thì tôi cũng sẽ không có cơ hội làm quen với đối tượng của mình!” Cố Vãn nhếch khóe môi, cười tủm tỉm nhìn Hà Thúy Phân và nói.

Nói xong, cô nâng mắt nhìn Mặc Bắc Thâm và mỉm cười ngọt ngào với anh: “Đúng không, A Thâm!”

Mặc Bắc Thâm nghe thế cũng phối hợp “ừm” một tiếng, khóe môi lại lặng lẽ nhếch lên.

Lúc cô gái này không cần đến anh chính là Mặc Bắc Thâm, lúc cần đến anh lại đổi thành A Thâm.

Tốc độ trở mặt này của cô…

Ha…

Còn nhanh hơn lật sách!

Các thôn dân nghe được câu này đều trừng to mắt sững sờ.

Bọn họ nghe được cái gì thế này?

Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết chuốc thuốc con bé Cố?

Cố Vãn để ý thấy vẻ mặt của mọi người mà ánh mắt hơi dao động, cô tiếp tục đâm một nhát vào tim Hà Thúy Phân và Cố Kiến Thiết: “Nhưng Hà Thúy Phân này, bà với con gái lớn của bà cũng không may mắn được như tôi đâu.”

“Tôi ấy hả, được đối tượng của tôi kịp thời cứu đi, toàn thân thoát ra nên không bị sao hết.”

“Ngược lại chính là hai mẹ con các bà gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu, bị Lý Ma Tử mà người các tìm đến ngủ.”

“Chậc! Hai mẹ con và một tên đàn ông, cảnh tượng đó… đặc sắc biết bao!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc