Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong nháy mắt, mấy giọng nói vô cùng chói tai gần như vang lên cùng một lúc…
“Cố Vãn!”
“Hay lắm con tiện nhân kia! Vậy mà mày còn dám về đây!”
“Cố Vãn, hôm nay tao nhất định phải thiêu chết cái thứ rẻ rách táng tận lương tâm nhà mày!”
Cố Tú Hoa nói với vẻ mặt dữ tợn, soạt một cái đứng bật dậy, chỉ chớp mắt cái cô ta đã lao ra khỏi phòng khách sau đó chạy về phía Cố Vãn, hai tay giơ lên định cào mặt đối phương.
Cố Thiên Bảo và mẹ Cố cũng theo sát đằng sau. Cố Thiên Bảo vung nắm đấm đánh thẳng vào mặt Cố Vãn, mẹ Cố thì vớ lấy cây gậy gỗ ở trong phòng khách đập thẳng vào đầu Cố Vãn.
Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, mấy người vừa mới chạy đến trước mặt Cố Vãn chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên, còn chưa kịp phản ứng có chuyện gì xảy ra thì đã bị đá bay ngược ra sau.
Ba người gần như đồng thời bị đá bắn vào tường sau đó rơi mạnh xuống đất.
“Á!”
“Ui!”
Trong nháy mắt, tiếng hét chói tai vang vọng khắp chân trời!
Mặc Bắc Thâm: “…”
Tô Trí Dũng: “…”
Một câu “cẩn thận” kẹt cứng ở cổ họng bọn họ.
Hai con mắt của Tô Trí Dũng trừng vừa to vừa tròn, nhìn mấy người ngã lăn ra đất với vẻ mặt khó tin.
Trong mắt Mặc Bắc Thâm cũng lóe lên vẻ kinh ngạc nhưng rất nhanh đã bị anh che giấu đi, ánh mắt hờ hững của anh liếc qua gương mặt của Cố Vãn, con ngươi sâu thẳm chợt hiện ra chút ý cười nhẹ nhàng.
Xem ra bí mật trên người cô gái này cũng không ít.
Với tốc độ ra tay và lực đạo ban nãy của Cố Vãn, ít nhất võ công của cô cũng phải hơn mười năm rồi.
Thế nhưng lúc này, Mặc Bắc Thâm cũng không ngờ mình vẫn còn đánh giá thấp võ lực của cô, thẳng cho đến một ngày nào đó…
Trong nháy mắt nhìn thấy vợ và các con của mình bị đá bay đi, Cố Kiến Thiết hoàn toàn ngu người, đến ngay cả các thôn dân qua đây xem náo nhiệt cũng không hẹn mà cùng trừng to mắt.
Bọn họ há hốc mồm thật to, hơn nữa, trên gương mặt còn lộ ra vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.
Đây còn là Cố Vãn điềm tĩnh nhẹ nhàng trước đây nữa sao?
Sao đột nhiên cô lại trở nên lợi hại như thế?
“Lữ trưởng, chị dâu biết võ công à?”
Tô Trí Dũng ngây người một lúc mới hỏi Mặc Bắc Thâm mới vẻ cực kỳ ngạc nhiên, hai con mắt của anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào Cố Vãn, đột nhiên có cảm giác mắt mình bị mù.
Anh ta cảm thấy động tác ra tay trước đó… à không đúng, là động tác ra tay quả thật ngầu muốn chết!
Mặc Bắc Thâm nghe vậy chỉ bình tĩnh đáp lại hai chữ: “Ừm, biết.”
Ánh mắt vẫn dừng trên người Cố Vãn.
“Ui, đau quá, bụng tôi đau muốn chết đi được…”
Mẹ Cố và Cố Tú Vân đều bị đá cho ngu người, thẳng đến khi tiếng ôm bụng kêu đau của Cố Thiên Bảo truyền tới, hai người bọn họ mới dần lấy lại thần trí, nhưng bởi vì bụng thật sự đau quá nên hai người đều nằm bẹp dưới đất không nhúc nhích nổi, tư thế tổng cực kỳ khiếm nhã.
“Cố Vãn, con khốn nạn trời đánh nhà mày, vậy mà đến ngay cả mẹ ruột, chị ruột và em ruột của mày mà mày cũng đá, mày có còn là con người không?”
Một lúc sau, mẹ Cố mới ôm bụng bò dậy được, bà ta vừa ngẩng đầu đã chửi Cố Vãn xối xả: “Con súc sinh nhà mày! Đồ ăn cháo đá bát! Bà đây đúng là xúi quẩy tám đời mới đẻ ra cái loại như mày mà…”
“Ha!”
Một tiếng cười lạnh phát ra khỏi đôi môi đỏ của Cố Vãn, ánh mắt nhìn về phía mẹ Cố quả thật giống như đang nhìn một trò cười vậy: “Đẻ ra tôi? Bà chắc chắn mình đã mang thai chín tháng mười ngày đẻ ra tôi chứ?”
“Mày…”
Đối diện với ánh mắt cười như không cười của Cố Vãn, đột nhiên Hà Thúy Phân cảm thấy tim gan phèo phổi trong người đều đang run lên.
Bà ta hoàn toàn không khống chế được mà sinh ra một loại cảm giác sợ hãi không tên…
Bà ta vội vàng bình tĩnh lại, lập tức tìm được sự tự tin, sau đó bà ta ưỡn thẳng lưng, trừng mắt nhìn Cố Vãn: “Con ranh chết tiệt nhà mày, giờ mày đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Mày không do bà đây đẻ ra, lẽ nào còn có thể là người khác đẻ ra được chắc?”
Chậc!
Cố Vãn nghe vậy lập tức chậc một tiếng lạnh lùng.
Ánh mắt hờ hững của cô liếc lên người mẹ Cố mấy lượt, tiếp đó tầm nhìn rơi lên người Cố Tú Hoa, khóe môi hơi nhếch lên: “Chắc hẳn hai vợ chồng các bà nên cảm ơn con gái lớn của mình cho tử tế đi! Bởi vì tối hôm qua, Cố Tú Hoa không chỉ kể lại chuyện các người trộm tráo con vào mười chín năm trước…”
“Câm mồm! Con tiện nhân, mày câm mồm ngay!”
Cố Tú Hoa vừa định đứng dậy thì nghe thấy Cố Vãn nhắc đến chuyện này, trái tim cô ta lập tức giật thót một cái, vội vàng ngẩng đầu lên quát Cố Vãn, ngăn cô nói tiếp.
Vốn dĩ cô ta vẫn còn ôm tâm lý may mắn, cho rằng Cố Vãn sẽ không nghe được mấy lời đó nhưng bây giờ đối phương lại đang vả mặt cô ta bôm bốp.
Cố Vãn thấy thế bèn chớp mắt, nghiêng đầu mỉm cười với cô ta: “Sao thế? Sợ rồi à?”
“Mày!”
Nhìn thấy nụ cười khiêu khích trên gương mặt cô, Cố Tú Hoa tức tối vô cùng, cô ta trừng mắt nhìn Cố Vãn với vẻ hận thù, nghiến chặt răng định lao tới nhưng lại bị Cố Vãn dùng sức giẫm một cước vào lưng.
“Á…”
Cố Tú Hoa lập tức bị giẫm bẹp.
Cả người nằm sấp như con ếch dưới đất, mà trùng hợp là môi còn kề ngay một đống c*t gà.
Cái mùi thối khủng khiếp đó lập tức khiến trước mắt cô ta tối sầm.
Cô ta há mồm định hét ầm lên, nhưng nào ngờ…
“Á… ứm ứm ứm…”
Thối chết đi được!
Vậy mà con tiện nhân Cố Vãn này lại ấn mồm cô ta vào đống c*t gà đó…
“Cố Tú Hoa, mười mấy năm trước, chị với Cố Thiên Bảo đã bắt nạt tôi không ít, bây giờ cũng đến lượt hai chị em các người trả nợ rồi đấy!”
Nói xong, cô không cho Cố Tú Hoa bất cứ một cơ hội lên tiếng nào mà bắt đầu hành hạ.
Đôi giày da có quai giẫm lên mu bàn tay của Cố Tú Hoa một cách không hề nương tình, dùng sức dí xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
