Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đối với anh mà nói, mấy chuyện kia đều là việc không quan trọng.
Đăng ký kết hôn mới là quan trọng nhất.
Dù sao chính mình sống qua hai đời người mới chờ được một cô nhóc thơm ngọt như vậy, đương nhiên phải tranh thủ thời gian lấy về nhà, nếu không ngộ nhỡ nửa đường bị người ta cướp mất, vậy anh tìm ai đi đòi vợ đây.
Sau khi nghe xong, Cố Vãn hơi dừng lại, mỉm cười gật đầu đồng ý: “Được thôi, nếu anh đã chuẩn bị xong tài liệu, vậy thì ngày mai đi đăng ký thôi!”
Nói ra chỉ sợ sẽ không có ai tin tưởng, buổi tối đầu tiên cô xuyên qua đã đi ngủ với một người đàn ông thì thôi, ngày hôm sau vừa thức dậy, hai người đã xác nhận quan hệ, sau đó ngày thứ ba đã đi đăng ký kết hôn.
Chẳng qua cô may mắn, ngủ với một ông chồng cực kỳ đẹp trai!
Nếu Mặc Bắc Thâm đã biết cô là người của thôn nào, thậm chí ngay cả tài liệu thẩm tra chính trị cũng đã làm xong hết, như vậy chắc chắn anh cũng biết những chuyện xảy ra tối qua ở Triệu gia thôn.
Còn cả thân phận của cô, tin rằng Mặc Bắc Thâm cũng đã có hoài nghi.
Dù sao từ nhỏ nguyên chủ cũng đã sống ở Triệu gia thôn, có thể nói người trong thôn cực kỳ hiểu nguyên chủ, chỉ cần hơi nghe ngóng sẽ biết tất cả tin tức từ nhỏ đến lớn của nguyên chủ.
Cho nên so với việc che giấu còn không bằng chủ động xuất kích.
Cố Vãn nhếch môi nghĩ nghĩ, trong lòng đã có quyết định, ngước mắt nhìn về phía Mặc Bắc Thâm, trực tiếp hỏi anh: “Nếu anh đã điều tra qua tôi, vậy đối với chuyện của tôi, anh biết được bao nhiêu?”
Lời nói rơi xuống, vẻ mặt cô nghiêm túc nhìn qua Mặc Bắc Thâm, ánh mắt không né tránh, cứ như vậy bình tĩnh nhìn thẳng anh.
“Có biết một hai.”
Mặc Bắc Thâm nhìn dáng vẻ đối diện không chút gợn sóng của Cố Vãn, trong ánh mắt vô thức phủ lên một tầng dịu dàng: “Có một số việc, bây giờ em không muốn nói, không cần miễn cưỡng.”
Anh sẵn lòng chờ.
Chờ đến khi Cố Vãn sẵn lòng tin tưởng anh, tin tưởng anh mới thôi…
“Không có gì không thể nói cả, chờ tôi xử lý xong chuyện nhà họ Cố, tôi sẽ nói chuyện của mình cho anh biết.” Cố Vãn lắc đầu, vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ có đôi mắt hạnh kia vẫn lạnh lẽo.
“Anh biết vì sao bọn họ phải bỏ thuốc tôi không?”
Cô nhìn vào mắt Mặc Bắc Thâm, chậm rãi nói ra nguyên nhân người nhà họ Cố bỏ thuốc cô: “Bởi vì tôi không phải là con gái ruột của Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân, bọn họ sợ chuyện năm đó bọn họ trộm đổi đứa nhỏ lộ ra, như thế tôi sẽ uy hiếp thân phận thật của Hạ Lan Lan.”
“Cho nên bọn họ đã bỏ thuốc tôi, muốn hoàn toàn hủy hoại tôi, tốt nhất là để cho tôi trực tiếp chết đi…”
Cố Vãn một chút cũng không giấu, mặc dù nói cha mẹ ruột của nguyên chủ cũng không phải người tốt gì, nhưng Cố Vãn tình nguyện hủy đi nhà họ Hạ ở Thâm thị cũng không muốn để Hạ Lan Lan chiếm đồ của nguyên chủ.
Trước kia Cố Vãn dễ bắt nạt, cô thì không!
Mặc Bắc Thâm nghe xong trầm ngâm mấy giây, che giấu ý lạnh trong mắt, đưa tay xoa đỉnh đầu Cố Vãn: “Đều đã qua rồi, về sau sẽ không có ai dám bạc đãi em, càng sẽ không có người khiến em ấm ức.”
Đôi mắt thâm thúy của anh lướt qua sự sắc bén, sau khi nghe Cố Vãn nói xong, tất cả đều giải thích thông được.
Chẳng trách cùng là con gái, nhà họ Cố chỉ đối xử tốt với con gái lớn.
Một câu tôi đi cùng em khiến cảm xúc trong lòng Cố Vãn là lạ, cũng khiến cho thiện cảm cô dành cho Mặc Bắc Thâm tăng lên.
Người đàn ông sẵn lòng cùng vợ về nhà mẹ đẻ điên khùng tuyệt đối là người tốt, người chồng tốt!
Cố Vãn nhìn qua Mặc Bắc Thâm, khóe miệng không khỏi cong lên.
Cô là một người mê trai, vừa hay mọi điểm của Mặc Bắc Thâm đều cao hơn hẳn tiêu chuẩn cô đặt ra, cho nên từ nay về sau, cô muốn ôm thật chặt đôi chân dài này của ông xã!
Hai tay Cố Vãn nắm lấy cánh tay Mặc Bắc Thâm, nghiêng người đến gần, chụt một tiếng hôn lên đôi môi mỏng đẹp mắt kia, hôn cực vang dội: “Nói lời giữ lời, Mặc Bắc Thâm, từ nay về sau anh chính là người của tôi.”
Cô tuyên bố, những người phụ nữ khác e sợ tránh không kịp người đàn ông này, nhưng Cố Vãn cô muốn!
Nhớ lại nội dung cốt truyện trong sách liên quan đến Mặc Bắc Thâm, Cố Vãn khẽ cong môi, một đôi mắt đen nhánh trong veo khẽ cong lên.
Ở trong sách, Mặc Bắc Thâm là người của gia tộc Mặc thị - Một gia tộc đỉnh cấp ở Thịnh Kinh, anh là con trai duy nhất của cha Mặc, cũng là người cầm quyền tiếp theo của nhà họ Mặc.
Người đời gọi anh một tiếng Mặc gia, bởi vì anh là người đàn ông ngang bướng khó thuần nhất Thịnh Kinh.
Anh sâu không lường được, lại lạnh lùng quỳ quyệt, là sự tồn tại không thể trêu chọc vào, còn là quan chỉ huy bộ đội đặc chủng, cùng với quân quan quân khu mạnh nhất Trúc thị, la sát mặt lạnh.
Chiến tích nhiều vô số, năng lực siêu quần, thân phận, gia thế cao đến mức người ta không chạm được.
Nhưng…
Người người đều biết đóa hoa cao lãnh Mặc Bắc Thâm ở Thịnh Kinh kia có bệnh kín, anh có dị ứng nghiêm trọng với phụ nữ, chỉ cần phụ nữ chạm vào anh, cả người anh sẽ nổi mẩn đỏ như bệnh sởi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
