Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Căn cứ vào đủ loại lý do thoái thác của thôn dân Triệu gia, cộng thêm phản ứng và phong cách hành xử của Cố Vãn tối hôm qua, Mặc Bắc Thâm dám khẳng định cô gái xông lên núi tối hôm qua, người chưa đổi, tim lại thay đổi…
Mà sở dĩ anh đột nhiên sống lại, tám chín phần mười có liên quan với cô gái thần bí trước mặt này.
“Biết tôi hung dữ, anh đàng hoàng chút cho tôi, nếu không tôi đánh anh đấy!”
Cố Vãn hung dữ trừng anh một cái, muốn rút tay ra, lại bị người đàn ông nắm chặt không thả, lông mi cô run rẩy, đồng tử đen nhánh nhìn thẳng Mặc Bắc Thâm: “Chờ tôi chuyển hộ khẩu đi sẽ dẫn anh đi đăng ký.”
“Nghĩ kỹ chưa?”
“Đó là đương nhiên!”
Cố Vãn gật đầu, ánh mắt đảo một vòng trên người Mặc Bắc Thâm, sau đó trên mặt nở một nụ cười tươi rói: “Nói thật cho dù là nhan giá trị của anh hay là dáng người của anh đều rất cao, được điểm tuyệt đối trong lòng tôi.”
“Tôi đúng là rất hài lòng với con người anh, lại thêm tôi và anh đều độc thân, cho nên tôi không có gì phải do dự cả, có thể gả cho một người chồng là quân nhân, nói ra còn là tôi kiếm được món hời.”
Sau khi đề tài được mở ra, giọng điệu của Cố Vãn càng thêm tự nhiên, vẻ mặt cũng lộ ra tự nhiên hào phóng, sống lưng thẳng tắp, hoàn toàn không có sự ngượng ngùng và xấu hổ như vừa rồi.
Vừa hay cô nhớ thương Mặc Bắc Thâm trong sắc đã lâu.
Bây giờ ông đời đưa người đàn ông mà mình luôn mong nhớ đến trước mặt, không kéo anh về nhà nuôi, trừ khi não cô bị rơi mất.
“Làm cho bà Mặc tương lai rất hài lòng là vinh hạnh của tôi.”
Khóe miệng Mặc Bắc Thâm hơi cong lên, vẻ mặt chưa từng thay đổi, anh đưa tay kéo Cố Vãn vào trong ngực ôm, cánh môi dán lên tai cô, giọng nói trêu chọc: “Yên tâm, về sau tôi sẽ càng khiến cho bà Mặc càng thêm hài lòng!”
“…” Cố Vãn vừa điều chỉnh tốt tâm trạng, trong nháy mắt lại bùng nổ, cũng hoàn toàn ngây ra.
Alo 110 à?
Có người giữa ban ngày ban mặt lái xe, nhanh bắt kẻ mồm miệng dẻo kẹo này đi, người đàn ông động một cái là tán tỉnh, bắt đi không cần cảm ơn!
Cô tỏ vẻ không chơi lại, thật lòng không chơi lại được.
Cố Vãn mang theo chút thẹn quá hóa giận trợn mắt nhìn người đàn ông một cái: “Anh đừng làm loạn.”
Lại ầm ĩ thì cục diện không kiểm soát được.
Hôm nay cô còn muốn về Triệu gia thôn tìm người nhà kia tính sổ sách đấy.
Đêm qua chẳng qua chỉ là món khai vị, bây giờ dược hiệu trên người cô đã hết, cô cũng nên quay về cắt đứt quan hệ với đám người nhà họ Cố cặn bã kia.
Chờ lâu thêm một ngày, cô cũng cảm thấy xui xẻo.
“Được, nghe bà Mặc nhà ta!” Mặc Bắc Thâm cười, không tiếp tục trêu cô nữa, buông bàn tay đang ôm eo Cố Vãn.
Cố Vãn đột nhiên khẽ giật mình, cuối cùng cũng nhớ bản thân còn đang ghé vào trên người đàn ông, cô vội vàng lật người xuống, lúng túng ho khan một tiếng: “Chúng ta còn chưa đăng ký đâu, anh không thể gọi như vậy…”
Nhưng chưa đợi cô nói xong câu tiếp theo, Mặc Bắc Thâm đã nói tiếp: “Sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ đi đăng ký, bây giờ sớm luyện tập, tránh cho ngày mai gọi lại không thuận miệng.”
“… Nhanh như vậy à?”
Cố Vãn nghe vậy, lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía anh: “Quân nhân các anh kết hôn không phải cần viết báo cáo kết hôn à? Còn cả vấn đề thẩm tra chính trị nữa, tối qua hai chúng ta mới…”
Hiệu quả vô cùng nhanh, thậm chí có thể nói là một đường bật đèn xanh.
Buổi sáng anh gọi điện thoại về nhà họ Mặc, cha mẹ và ông cụ nghe xong anh muốn kết hôn, kinh ngạc đến mức làm rơi ống nghe xuống đất, một lần cho là lỗ tai bọn họ xuất hiện ảo giác, mãi cho đến khi lặp đi lặp lại xác nhận mười mấy lần với anh, bọn họ mới miễn cưỡng tin tưởng.
Chỉ là hình ảnh bên nhà họ Mặc…
Mặc dù Mặc Bắc Thâm không ở nhà, cũng tưởng tượng ra được sau khi ba vị trưởng bối trong nhà nghe được tin tức này sẽ có phản ứng như thế nào, sẽ vui vẻ thành bộ dáng gì.
Dù sao, cha mẹ và ông nội cũng chờ ngày này thực sự quá lâu.
Nhất là ông nội, ông nội một năm 365 ngày ít nhất cũng nhắc đến cháu dâu trong 364 ngày, cho nên… chỉ sợ bên anh vừa cúp máy, trong nhà đã bận rộn việc hôn lễ rồi.
Nghĩ đến hôn lễ, Mặc Bắc Thâm không nhịn được mà cong môi, tiếp tục nói với Cố Vãn: “Tài liệu thẩm tra chính trị và báo cáo kết hôn, tôi đã cho người làm xong, điểm này em không cần lo lắng, về phần tình hình gia đình em… nên điều tra, tôi đã điều tra đủ.”
Lúc nhắc đến bối cảnh gia đình Cố Vãn, đôi mắt phượng sâu thẳm kia của Mặc Bắc Thâm lướt qua tia sáng sắc bén không dễ phát hiện, anh nhìn Cố Vãn: “Bây giờ chỉ thiếu cái gật đầu của em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
