Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cho nên dù anh có quyền cao chức trọng, tuổi còn trẻ đã được lên làm tướng quân, cũng không thiếu nữ nào sẵn lòng gả vào nhà họ Mặc làm góa phụ.
Căn cứ vào miêu tả trong sách, đến cuối đời Mặc Bắc Thâm vẫn không lập gia đình được, đến mức gia tộc Mặc thị suy tàn tại thế hệ của anh.
Cũng không thể nói là hoàn toàn suy tàn, bởi vì Mặc Bắc Thâm có một người con nuôi, đứa bé kia là con của anh em tốt, biết rõ gốc rễ, từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Mặc…
“Ưm…”
Cố Vãn đang nhớ lại kết cục của Mặc Bắc Thâm trong sách, đột nhiên trước mắt tối sầm, cả người cô bị Mặc Bắc Thâm đặt dưới thân.
“Này này này, anh muốn làm gì vậy?”
Giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ người đàn ông này lại muốn…
Cố Vãn chỉ cần nghĩ đến thể lực đáng sợ của Mặc Bắc Thâm, giật mình đến tim gan cũng run theo, còi báo động trong lòng vang lên, trong nháy mắt đã rơi vào trạng thái đề phòng.
Thấy dáng vẻ nếu như anh dám làm loạn, tôi sẽ đánh anh của cô gái, khóe miệng Mặc Bắc Thâm hơi nhếch lên độ cong khó mà nhìn thấy, lúc này mới ý tứ sâu xa mở miệng: “Đương nhiên là dạy A Vãn… Cái gì mới thật sự là con dấu!”
Giọng nói rơi xuống, trong nháy mắt nụ hôn của người đàn ông cuốn đến.
Cố Vãn còn chưa kịp phản ứng, đã bị hôn đến đầu choáng váng, thời gian dần trôi qua, trong mắt hiện lên mấy phần tình triều.
Cũng may Mặc Bắc Thâm xem như có chừng mực, không hôn quá mức, anh rời môi đi.
Chỉ là hơi thở vô cùng nóng rực của người đàn ông phả vào môi cô, khiến cả người Cố Vãn đột nhiên run lên, một giây sau lập tức cảm thấy…
“Anh anh anh…”
Hai mắt cô trợn trừng nhìn Mặc Bắc Thâm, mặt đỏ lên không nói được thành lời.
“Anh đứng lên cho em!”
Mặc Bắc Thâm lại nắm lấy tay cô hôn một cái, một tay đưa lên che mắt Cố Vãn, giọng nói khàn khàn lọt vào tai cô: “Ngoan, đừng trừng.”
Nếu không anh sẽ không khống chế được mất.
Trước kia lúc ở bộ đội, mỗi lần nghe đám chiến hữu nói đến chuyện nam nữ, Mặc Bắc Thâm luôn khịt mũi coi thường, cảm thấy chắc chắn là đám lính kia rảnh đến mức đau cả trứng mới cảm thấy vợ con là một loại hưởng thụ.
Nhưng sau khi khai trai vào tối qua, anh cũng không tiếp tục tự cho là như vậy nữa.
Anh cảm thấy tình dục chính là một loại độc dược, một khi chạm vào sẽ rất khó từ bỏ, huống hồ Cố Vãn còn là một cô gái rất đặc biệt, tầm ảnh hưởng của cô với anh càng sâu hơn.
Cố Vãn nghe xong lời này, thoáng chốc tức giận nhìn Mặc Bắc Thâm một cái, anh dục cầu bất mãn còn là lỗi của cô!
Nhưng nghĩ đến sức lực của người đàn ông này, cô vội vàng nũng nịu: “Tôi không trừng anh nữa, anh nhanh dậy đi.”
Trên người cô còn đau lắm đấy.
Đúng lúc này, một tiếng ùng ục vang lên, là tiếng bụng đói của Cố Vãn đang kháng nghị.
Cố Vãn: “…” Đây có tính là trời giúp cô không?
Mặc Bắc Thâm trầm thấp cười một tiếng, điều chỉnh hơi thở đứng lên xuống giường.
“Đi rửa mặt đi, trong này có quần áo và giày, là trước đó anh mua ở trung tâm thương mại, là mua theo size của em, hẳn là mặc vừa, bên trong còn có một bộ đồ rửa mặt.
Trong lúc nói chuyện, anh bế Cố Vãn lên, lại cầm lấy túi xách trên đầu giương, sau đó ôm người trong ngực nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh.
“Lúc rửa mặt chú ý một chút, cẩn thận gạch trơn.” Mặc Bắc Thâm dặn dò xong Cố Vãn bèn để cô xuống.
“À, được…”
Cố Vãn còn hơi ngạc nhiên, không nghĩ đến sáng sớm anh thế mà chạy đến trung tâm thương mại mua đồ dùng cho cô, người đàn ông quan tâm săn sóc như vậy, đúng là hiếm có trên đời.
Ánh mắt Mặc Bắc Thâm dịu dàng nhìn cô một cái: “Tôi chờ em ở ngoài, lát nữa dẫn em đi ăn cơm, sau đó sẽ về Triệu gia thôn.”
Cố Vãn khẽ gật đầu.
Chờ Mặc Bắc Thâm rời khỏi nhà vệ sinh, Cố Vãn nhìn về phía gương trước, nhìn gương mặt nhỏ nhắn trong gương, trong nháy mắt cô thở phào nhẹ nhõm.
Nguyên chủ và cô giống nhau như đúc, đều là mỹ nhân bại hoại.
Qua một giờ chiều, ăn xong cơm trưa, Cố Vãn đi theo Mặc Bắc Thâm ngồi lên xe Jeep quân đội, sau đó đi về phía Triệu gia thôn.
Xe vững vàng đi trên đường phố.
Cố Vãn xuyên qua cửa sổ xe quan sát cảnh vật thành phố Cẩm, bởi vì là thời không song song, cho dù bây giờ mới là năm 1983, nhưng kinh tế Trung Quốc đã đột phá một bước tiến rất lớn.
Liếc nhìn sang, hai bên đường phố bày bán đủ loại bánh, cũng có rất nhiều quán bán hàng rong, ngay cả tòa nhà cao mấy tầng cũng có không ít.
Chẳng qua niên đại này còn có rất ít người mua xe, cho nên trên đường phố ngoại trừ thường thấy xe đạp, xe ô tô gần như không thấy, trái lại xe máy ở niên đại này cũng có thể thấy mấy chiếc.
Khoảng 1 tiếng, xe jeep đến Triệu gia thôn.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, thôn dân trong thôn gần như ngồi ở dưới mấy gốc cây quả du hóng mát.
Một đám đàn ông lớn tuổi ngồi trên tảng đá vừa đánh bài, vừa tán gẫu hoa mầu trong ruộng, đám trẻ con ở hồ nước cách đó không xa vui đùa ầm ĩ, mà đám phụ nữ lại ngồi ở đằng kia may vá đồ, vừa trò chuyện bà tám nhà họ Cố.
Bởi vậy xe jeep vừa vào thôn đã hấp dẫn không ít sự chú ý của người dân trong thôn.
Mọi người nghe tiếng lập tức nhao nhao nhìn về phía bên nay, quay người lại đã nhìn thấy chiếc xe jeep quân đội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
