Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Dễ Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Lữ Trưởng Chương 15: Rốt Cuộc Anh Muốn Làm Gì

Cài Đặt

Chương 15: Rốt Cuộc Anh Muốn Làm Gì

“Em không cần nói, chuyện này tôi rất tình nguyện bỏ sức!”

Giọng nói của người đàn ông mang theo bảy phần trêu chọc, ba phần lười biếng.

Con mẹ nó!

Người đàn ông này đúng là biết dụ dỗ!

Cố Vãn khiếp sợ đến mức thiếu chút nữa trợn mắt, vô cùng ngạc nhiên nhìn qua Mặc Bắc Thâm, thật lâu sau cô mới buồn bực mở miệng: “Anh, tối hôm qua anh đâu như vậy!”

Rõ ràng tối hôm qua anh còn cực kỳ chững chạc đàng hoàng, bây giờ lại…

Mặc Bắc Thâm nhướn mày cười cười, giọng nói còn triền miên hơn vừa rồi: “Đó là vì khi đó chưa bị em ăn, tối hôm qua sau khi bị em ăn xong, tôi đột nhiên cảm thấy thoải mái như vậy cũng tốt…”

Nghe vậy đôi mắt hạnh của Cố Vãn lại nhanh chóng hiện lên vẻ khó có thể tin nổi, hít sâu một hơi, vươn tay túm lấy vạt áo của người đàn ông kéo đến trước mặt mình, nhìn anh chằm chằm nói: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“!!!” Trong lúc nhất thời Cố Vãn trợn mắt há hốc mồm, trong đầu đều là tôi là ai, tôi ở đâu, tôi vừa nghe được cái gì?

Những lời này cô không cần bỏ tiền ra vẫn có thể nghe được sao?

Còn nữa, rốt cuộc là ai rút ra là vô tình hả?

“Anh…”

Cố Vãn vừa định nói chuyện lại bị giọng nói tràn ngập trêu tức của người đàn ông cắt ngang: “A Vãn, tục ngữ nói, ân ngủ một lần, lấy thân báo đáp!”

“Cho nên, em phải có trách nhiệm với tôi!”

Sau khi nói xong câu này, Mặc Bắc Thâm nghiêng người, cơ thể đến gần Cố Vãn hơn, gần như chóp mũi hai người kề sát vào nhau: “Dù sao tôi cũng là một thanh niên tốt độc thân, tối hôm qua lại đột nhiên bị em ăn, dù sao em cũng không thể nào kéo quần lên là không nhận nợ nhỉ?”

Con mẹ nó!

Anh chắc chắn lời kịch của bọn họ không bị đổi ngược à?

Vào lúc này đây, Cố Vãn hoàn toàn bị thao tác của Mặc Bắc Thâm làm cho ngây người, không nhớ rõ phải kéo giãn khoảng cách với anh, cô cứ như vậy sững sờ ở đó, bên trong đầu trống rỗng.

Một lúc lâu sau…

Gương mặt cô nóng hổi phản bác anh: “Chẳng lẽ anh không có ăn xong phủi sạch tôi?”

Thật lòng mà nói, làm chuyện kia người thiệt thòi là cô mới đúng chứ.

Sao trái lại anh lại làm ra dáng vẻ cô vợ nhỏ bị ức hiếp, giống như sợ cô xách quần lên là chạy mất vậy, luôn luôn ở chỗ này chế nhạo và nhắc nhở cô phải chịu trách nhiệm.

Cố Vãn nghĩ thôi cũng cảm thấy mình ấm ức, vì vậy dứt khoát xoay người đặt Mặc Bắc Thâm ở dưới thân, nâng cằm của anh lên: “Tôi vừa thức dậy, anh đã không ngừng trêu chọc tôi, không phải là muốn nhắc nhở tôi nhớ phải chịu trách nhiệm với anh à?”

Nói xong cô nhéo cằm người đàn ông, ánh mắt nhìn anh giống như thổ phỉ ác bá, vẻ mặt tùy ý phách lối: “Chịu trách nhiệm thì chịu trách nhiệm, chỉ cần anh muốn, bây giờ bổn cô nương có thể dẫn anh đi lĩnh giấy đăng ký kết hôn.”

Mặc Bắc Thâm bị hành vi ác bá của cô chọc cười, trong mắt dấy lên ý cười, hai tay gối đầu lười biếng nói: “A Vãn chịu trách nhiệm với tôi cũng là chuyện nên làm.”

“Dù sao khắp người tôi đều là dấu vết, đây chính là chứng cứ tốt nhất.”

Nói xong, anh hơi nghiêng đầu, để lộ dấu hôn trên cổ, sau đó lại dùng ngón tay thon dài kia hờ hững cởi hai cúc áo. Trong khoảng khắc đó, vết cào trên lồng ngực anh lại lần nữa rơi vào trong mắt Cố Vãn.

Mẹ nó, tên đàn ông này đúng là quá quyến r.ũ.

Đúng là như chân trời.

Trong nháy mắt, mặt Cố Vãn đỏ ửng, trên người cũng nóng rực không thôi, nhìn dấu cào trên ngực người đàn ông, cùng với dấu răng trên cổ anh, cô lại nghĩ đến những chuyện hoang đường mà mình làm đêm qua.

Cô che cổ áo anh lại: “Anh có thể câm miệng không!”

Nói xong cô hung dữ trừng Mặc Bắc Thâm một cái, nhanh chóng cài cúc áo cho anh.

Nếu anh lại để lộ ra lồng ngực rắn chắc hữu lực, cô thật sự sợ mình không nhịn được mà lại thú tính đại phát…

“Hung dữ!”

Mặc Bắc Thâm trầm thấp cười một tiếng, đưa tay bao lấy bàn tay trắng hồng của Cố Vãn vào trong lòng bàn tay của anh, thấy cô lộ ra dáng vẻ dữ dằn, mắt phượng của anh không nhịn được mà lộ ra vẻ dịu dàng.

Thật ra ban đầu anh chỉ định trêu chọc cô mấy câu, dù sao cô nhóc vừa mới tỉnh, bụng đang bị đói, nhưng đối diện với đôi mắt trong veo của Cố Vãn, không biết vì sao, anh rất muốn trêu chọc cô một lát.

Bởi vì lai lịch của cô nhóc này quá thần bí.

Nếu như anh không trải qua chuyện trùng sinh, như vậy chắc chắn anh sẽ không nghĩ đến Cố Vãn này không phải là Cố Vãn kia.

Ít nhất trong thời gian ngắn, anh sẽ không nghĩ đến phương diện này.

Nhưng cố tình chính mình sống lại vào tối qua, từ năm hai ngàn quay về năm 1983.

Nghĩ đến đêm hôm khuya khoắt Cố Vãn dám một thân một mình chạy vào núi sâu, kết hợp với lời nói và cử chỉ của cô, vì vậy anh đã để cảnh vụ Tiểu Tô điều tra rõ ràng chuyện của Cố Vãn và gia đình nhà họ Cố.

Trước kia tính tình của Cố Vãn nhát gan nhu nhược, ở nhà họ Cố rất không được chào đón, cho đến bây giờ cũng không dám phản kháng lại cha mẹ và chị em, thế nhưng tối qua Cố Vãn lại dám!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc