Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Dễ Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Lữ Trưởng Chương 13: Ngủ Ngon Không

Cài Đặt

Chương 13: Ngủ Ngon Không

Cố Vãn vừa âm thầm oán thầm hai câu, Mặc Bắc Thâm đã bưng một cốc nước bước đến bên giường.

“Uống chút nước cho nhuận họng.”

Nói xong, anh đỡ Cố Vãn tựa đầu vào ngồi đầu giường.

“Cảm ơn anh!” Cố Vãn khàn giọng nói cảm ơn với Mặc Bắc Thâm, sau đó nhận lấy cốc nước uống.

Uống xong một cốc nước sôi để nguội, cuối cùng cổ họng cũng thoải mái hơn.

Mặc Bắc Thâm cũng cực kỳ tri kỷ, anh an tĩnh đứng cạnh giường, chờ Cố Vãn uống nước xong, anh nhận lấy cốc nước đặt lên trên tủ đầu giường.

Sau đó mang theo quan tâm hỏi: “Ngủ ngon không?”

Nghe vậy, Cố Vãn theo bản năng gật đầu: “Rất ngon.”

Chỉ là trên người mỏi nhừ.

Chẳng qua lúc này Cố Vãn hoàn toàn không quản được đau nhức trên người, cô chỉ muốn tranh thủ thời gian xác nhận thân phận của người đàn ông này, ngẩng đầu nhìn về phía Mặc Bắc Thâm, thử thăm dò mở miệng hỏi: “Mặc Bắc Thâm?”

Giọng nói cô mang theo vẻ không chắc chắn, lúc này đây tim lại đập thình thịch, cực kỳ nhanh.

Một chút lại một chút, chưa đến mấy lần đã loạn tiết tấu.

Người đàn ông trước mặt này, thật đúng là vị siêu cấp đại lão Mặc Bắc Thâm mà trong sách viết sao?

Chính là người mà cô nằm mơ cũng muốn ngủ…

Mặc Bắc Thâm nghe vậy, đáy mắt hiện lên ánh sáng khó hiểu, nhếch môi, anh cười đến có chút ý vị sâu xa nhìn Cố Vãn: “Làm sao vậy? A Vãn vừa tỉnh ngủ đã mất trí nhớ, không nhận ra tôi rồi sao? Hay là…”

Giọng nói mang theo trêu tức khẽ dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua trên mặt Cố Vãn, thấy mặt cô hơi cứng đờ, khóe môi anh nhếch lên chút ý tứ sâu xa: “Em muốn học theo đám lưu manh xách quần lên là không nhận nợ, ăn xong tôi là phủi sạch, sau khi ép sạch thể lực của tôi, trực tiếp trở mặt rời đi?”

“A Vãn, không thể đùa nghịch lưu manh!”

Mặc Bắc Thâm đến gần Cố Vãn: “Lãnh đạo đã nói, đối tượng không lấy kết hôn làm mục đích đều là đùa nghịch lưu manh, huống chi em đã đóng ấn ký thuộc về mình lên người tôi, bây giờ cả người tôi đều là dấu vết còn mới đấy…”

Một tràng trực tiếp đánh cho Cố Vãn không kịp trở tay.

“Phụt, khụ khụ khụ…”

Dưới tình huống bất ngờ không kịp chuẩn bị, đột nhiên nghe được một loạt câu nói kinh người như vậy, Cố Vãn bị sặc nước bọt, trong thời gian ngắn, gương mặt nhỏ nhắn ho đến đỏ bừng, hai vành tai cũng đỏ lên.

“Xấu hổ?”

Mặc Bắc Thâm khẽ cười một tiếng, thấy trên mặt Cố Vãn càng lúc càng đỏ, khóe môi anh phác họa ra nụ cười càng sâu hơn: “Tối hôm qua em ôm tôi vừa sờ vừa cắn, khi đó em to gan lắm đấy!”

Nói xong, anh đi đến bên tai Cố Vãn, giọng nói cực kỳ mê người triền miên: “Chẳng qua A Vãn à, dáng vẻ em xấu hổ rất đáng yêu, đương nhiên, lúc mê người… lại càng đáng yêu!”

Còn rất ngọt!

Nhất là khi thiếu nữ động tình, đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô lộ ra nồng đậm nhu tình, vừa đơn thuần lại quyến rũ, vừa yêu kiều lại mềm mại, có thể khiến cho người ta chết chìm trong phần nhu tình này của cô.

Câu nói lần này của người đàn ông càng khiến gương mặt của Cố Vãn đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu.

Trước mắt cô đột nhiên hiện lên mấy cảnh tượng vô cùng mập mờ tối qua, người đàn ông một lần lại một lần hôn cô, dỗ dành cô, giọng nói giống như yêu tinh đã tu hành nghìn năm, vừa ngứa lại như điện giật, suýt chút nữa trêu chọc tai cô đến tê dại.

“Anh…”

Gương mặt đỏ của Cố Vãn tức giận nhìn Mặc Bắc Thâm: “Anh bình thường chút!”

Dù sao giọng nói hơi bình thường một chút cũng được.

Nhưng mà Cố Vãn không biết tối hôm qua cô trêu chọc Mặc Bắc Thâm vô cùng hăng hái, bây giờ đổi thành Mặc Bắc Thâm trêu chọc cô, cũng chỉ là một chút xíu thăm dò cô.

“Chẳng lẽ phải giống như cách A Vãn trêu chọc tôi trong hồ nước, mới gọi là nghiêm túc?”

Mặc Bắc Thâm mang theo hoài nghi hỏi Cố Vãn, trong đôi mắt phượng tràn ngập nồng đậm chế nhạo và trêu tức: “Nhưng mà ánh mắt em nhìn chằm chằm tôi khi đó, khiến cho tôi rất hoài niệm…”

“Ừm….”

Câu nói tiếp theo còn chưa nói ra khỏi miệng, môi mỏng của người đàn ông đã bị bịt kín.

“Không cho nói!”

Nhiệt độ trên mặt Cố Vãn cao đến dọa người, có chút thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn Mặc Bắc Thâm, sau đó dùng hai tay che kín mặt, trong nháy mắt che kín hết mặt mình.

Thực sự là quá mất mặt!

Lúc này đây cô chỉ muốn tìm một chỗ trốn đi.

“Được rồi, không nói, dù sao…”

Người này hoàn toàn không khớp với tiểu thuyết mà cô đọc được.

Còn nữa, không phải trong sách viết Mặc Bắc Thâm không thể chạm vào phụ nữ sao? Vừa chạm vào sẽ bị dị ứng, nhưng hôm nay ai đến giải thích ví cô, vì sao cô chạm vào anh, anh chẳng những không sao, lại còn có thể làm chuyện mây mưa với cô.

“Anh không phải là Mặc Bắc Thâm giả đấy chứ?”

Cố Vãn có chút không chắc chắn lắm lẩm bẩm một câu, gỡ tay ra, ánh mắt mang theo mấy phần nghi hoặc nhìn Mặc Bắc Thâm, làm sao cũng không nghĩ đến, chẳng những anh không cao lãnh như trong sách viết, ngược lại còn cực kỳ chọc người.

Còn nữa, bệnh của anh là sao…

Mặc Bắc Thâm nhìn trên mặt cô lộ ra ngạc nhiên và mờ mịt, con ngươi khẽ động, khóe miệng lại khẽ nở nụ cười nói với cô: “A Vãn là muốn tôi giúp em nhớ lại quá trình tối hôm qua sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc