Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Dễ Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Lữ Trưởng Chương 11: Đưa Về

Cài Đặt

Chương 11: Đưa Về

Lời nói cường thế vừa vang lên, nụ hôn như mưa rơi xuống.

Trong nháy mắt, quần áo tán loạn trên mặt đất.

Bằng mắt thường cũng có thể thấy được bầu không khí trở nên mập mờ, hơi thở kiều diễm

Vừa mới bắt đầu, người đàn ông lộ ra nụ hôn không lưu loát, mặc dù bá đạo cường thế, nhưng vẫn mang theo gì đó dịu dàng lưu luyến.

Thế nhưng chỉ một lát sau, Cố Vãn đã cảm giác được cả người mình như bay lên, hồn vía giống như lơ lửng trên mặt biển, trở nên hỗn loạn.

Mà lúc này, người đàn ông giống như mãnh thú không kìm nén được, có thể hành động bất kỳ lúc nào.

Chỉ một lát sau…

Cảm giác đau đớn bao phủ toàn thân.

“Á…”

“Đau quá, ngừng, ngừng, ngừng, mau ngừng lại…”

“Ưm…”

Tốc độ xe vượt chỉ tiêu rồi.

Nhưng mà thiếu nữ mềm mại lại mang theo nồng đậm tiếng rên tự nhiên, càng làm không khí trở nên mập mờ.

Sau cùng ngay cả tiếng Cố Vãn cầu xin tha thứ cũng bị Mặc Bắc Thâm nuốt lấy.

Trăng làm mối, nước làm giường, trong nước là một đêm điên cuồng.

Cố Vãn không nhớ rõ buổi tối chính mình ngủ như thế nào.

Trong lúc mơ hồ chỉ nhớ rõ lúc mình ngất đi, cắn xương quai xanh của người đàn ông lẩm bẩm một câu: “Khốn kiếp… Tên đàn ông chó má… Bà đây muốn trả hàng…” Về sau hoàn toàn ngất đi.

Ngay cả tên của người đàn ông cũng không kịp hỏi.

Vẫn là về sau Mặc Bắc Thâm ôm cô trở về khách sạn Cẩm Thị, cô mới tỉnh.

Mặc dù chỉ tỉnh một, hai phút, thậm chí ngay cả mắt cũng chỉ hé ra một đường chỉ nhỏ, nhưng Cố Vãn cũng biết mình được người đàn ông đưa từ sơn cốc về chỗ của anh, cũng biết tên của anh là… Mặc Bắc Thâm.

Là người đàn ông mà trong lúc đọc tiểu thuyết cô nhớ nhất, cũng là người đàn ông mà cô muốn ngủ nhất.

Chẳng qua khi đó Cố Vãn còn chưa kịp xác nhận tên với anh, ngay lúc mơ màng, nghe người đàn ông dịu dàng nói một câu: “An tâm ngủ!”

Cô lại mơ màng ngủ thiếp đi.

Hôm sau.

Cố Vãn bị đói tỉnh.

Mí mắt giật giật, theo thói quen muốn vươn vai, ai biết cánh tay cô còn chưa nâng lên, cảm giác đau nhức đã bao phủ toàn thân.

“Ối…”

Đau quá…

Vừa đau vừa mỏi, giống như vừa mới cùng người ta đại chiến ba trăm hiệp vậy, cả người đều mỏi nhừ…

Trong chốc lát, ký ức tối qua như thủy triều xông vào, hình ảnh trong đầu cực kỳ rõ ràng khiến Cố Vãn nghĩ đến tối qua bản thân không chỉ xuyên không, còn ngủ với một người đàn ông đẹp trai trong sơn cốc.

Quan trọng nhất chính là, hình như trong lúc không tỉnh táo, chính mình nói mấy lời gì đó khiến người ta phát điên.

Thậm chí cô còn vô cùng bá đạo ôm lấy người đàn ông kia gặm lại trêu chọc…

Cố Vãn thoáng chốc ngây ra như phỗng, hoài nghi có phải phương thức tỉnh lại của mình không đúng?

Cô cầm thú như vậy sao?

Cô không phát hiện ra chính mình vừa mở to mắt, người đàn ông vẫn luôn chú ý đến động tĩnh bên này đã ngước mắt nhìn lại, vừa đúng lúc nhìn thấy trên gương mặt xinh đẹp của cô hiện lên vẻ ngạc nhiên, sau đó một giây lại bắt đầu tự mình hoài nghi.

Ánh mắt Mặc Bắc Thâm khẽ động, khóe môi vô thức cong lên.

“Dậy rồi à?”

Đột nhiên nghe thấy giọng nói, Cố Vãn vô thức quay đầu sang, trong nháy mắt đối diện với một đôi mắt sắc bén trên gương mặt thâm trầm.

Là người đàn ông tối hôm qua.

Anh mặc một thân quân phục, tư thái ưu nhã ngồi ở trên sofa nhìn cô.

Khoan đã…

Tối hôm qua người đàn ông này nói anh tên là gì ấy nhỉ?

Mặc – Bắc – Thâm?

Hình như cô đã nghe thấy ba chữ này ở đâu rồi.

Đôi mắt Cố Vãn giật giật, làm sao cũng không nghĩ đến buổi tối đầu tiên mình xuyên đến lại ngủ với siêu cấp đại lão Mặc Bắc Thâm, nghĩ thôi đã thấy không thể tin nổi.

Nên nói cô là con gái thiên đạo vận khí nghịch thiên hay là nghịch thiên đây!

Đột nhiên phát giác ánh mắt người đàn ông nhìn về phía mình, chẳng biết từ khi nào dấy lên một vòng cười như không cười, Cố Vãn không khỏi cảm thấy quẫn bách, vội vàng dời mắt khỏi người anh, sau đó nhìn sang một bên khác.

Cô không thấy được ngay giây phút mình rời mắt đi, người đàn ông ngồi trên ghế sofa nhếch môi, đáy mắt hiện lên ý cười nồng đậm.

Cô nhóc này tối qua trong giấc ngủ còn thi thoảng phát ra âm thanh làm nũng lên án anh.

Sau cùng còn ôm anh cắn mấy cái!

Chỗ xương quai xanh của anh còn mơ hồ có mấy dấu răng.

Dáng vẻ đồ ăn mê người lại còn không chịu thua của cô, đúng là cực kỳ thú vị.

Khóe môi Mặc Bắc Thâm khẽ động, trong lòng ngập tràn gợn sóng.

“Dậy rồi à?”

Nghe thấy giọng nói giàu từ tính của người đàn ông lại một lần nữa truyền đến, Cố Vãn vội vàng đè xuống khiếp sợ trong lòng, gật đầu đáp lại: “Ừm, dậy rồi.”

Giọng nói im bặt mà dừng.

Con mẹ nó!

Cổ họng cô thế mà khàn đến khủng khiếp như vậy.

Cố Vãn đột nhiên có chút xấu hổ, vừa đúng lúc này, cô nhìn thấy độ cong trên khóe môi người đàn ông càng sâu hơn.

“…” Chuyện này càng khiến cô thấy lúng túng hơn.

Trên mặt không khỏi hiện lên một vòng đỏ ửng, vành tai cũng đỏ lên.

Mặc Bắc Thâm nhướng mày, ánh mắt lướt qua gương mặt trong suốt như ngọc của Cố Vãn, bởi vì xấu hổ mà má cô hơi ửng đỏ, giống như trái táo, lại càng khiến cho cô thêm mấy phần cảm giác quyến rũ.

Trong lòng anh không khỏi nóng lên, đặt tờ báo xuống, đứng dậy.

Trong nháy mắt, đôi chân thon dài thẳng tắp của anh đập vào mắt Cố Vãn.

Mắt Cố Vãn sáng lên.

Ôi mẹ ơi, hàng hiếm!

Đại lão quả nhiên là đại lão, nhìn xem, người đàn ông này đơn giản chính là một hormone biết đi đấy!

Thân cao khoảng một mét chín, kết hợp với một gương mặt đẹp trai đến mức không có bạn, cộng thêm khí chất lãnh quý xuất trần, trong đó lại xen lẫn một loại kiệt ngạo khó thuần không gì sánh kịp, trêu chọc người mà không biết chính là nói vị Mặc gia này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc