Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tổng cộng có ba bản: một bản bà cụ Lục giữ, một bản Lục Hiểu Hiểu giữ, bản còn lại do trưởng thôn cất giữ.
“Chú trưởng thôn, đã cắt đứt quan hệ rồi, phiền chú viết cho cháu tờ xác nhận để mai mẹ con cháu lên đồn công an tách hộ khẩu với nhà họ Lục.
Với cả, bên khu tập thể thanh niên trí thức giờ đang bỏ trống phải không ạ? Cháu muốn mua lại chỗ đó, cháu có thể bỏ tiền ra, không biết có được không?”
Năm 1983 rồi, lớp trí thức trẻ đi vùng kinh tế mới giờ đã về thành phố hết, khu nhà đó vẫn bỏ không.
Trưởng thôn nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Được. Chút nữa tôi viết giấy xác nhận cho. Còn khu nhà trí thức thì nếu cháu muốn mua, đi cùng tôi lên đội làm thủ tục là xong.”
Nghe xong lời xác nhận, Lục Hiểu Hiểu quay sang nói với mẹ:
“Mẹ, mẹ với Kiều Kiều đi thu dọn đồ đi. Con với chú trưởng thôn lên đội làm thủ tục.”
Mẹ cô gật đầu: “Ừ, con đi đi! Mẹ với Kiều Kiều sẽ dọn đồ, con khỏi lo.”
Lục Hiểu Hiểu theo trưởng thôn lên đội làm giấy tờ, còn mẹ cô thì dắt Lục Kiều Kiều về phòng thu dọn đồ đạc.
Bà cụ Lục đứng trong sân, vừa nhìn theo bóng ba mẹ con vừa chửi bới om sòm.
Lục Kiến Quân đỡ bà cụ Lục dậy: “Mẹ, con đưa mẹ ra trạm y tế khám một chút nhé?”
“Mẹ à, Kiến Quân cũng là lo cho mẹ nên mới nói vậy, mẹ đừng giận anh ấy nữa.” Nguyễn Chiêu Đệ cười giả lả.
Nguyễn Chiêu Đệ đâu phải thật sự hiếu thảo, chẳng qua nghe Lục Hiểu Hiểu nói bà cụ Lục đang giữ khoản tiền lớn mới vội vàng làm lành.
Bà cụ Lục vốn đã thiên vị con ruột là Lục Kiến Quân, giờ thấy vợ chồng ông ta ra chiều quan tâm, cơn giận cũng nguôi ngoai chút ít.
Hai vợ chồng dìu bà cụ Lục về phòng, Lục Kiến Quân liền không nhịn được hỏi:
“Mẹ, anh cả thật sự gửi nhiều tiền về vậy sao?”
Bà cụ Lục cũng biết không giấu được, đành gật đầu: “Ừ, cũng kha khá đấy.”
Nghe vậy, mắt Lục Kiến Quân sáng rực lên: “Vậy... nhà mình chẳng phải đang có hơn bốn nghìn đồng sao?”
Nghĩ đến khoản tiền đó, tim ông ta đập thình thịch vì kích động.
Nguyễn Chiêu Đệ cũng nhìn bà cụ Lục với vẻ mặt hớn hở không kém.
Bà cụ Lục liếc hai vợ chồng một cái, hừ lạnh: “Hai người mơ gì thế! Thằng bất hiếu kia tuy mỗi tháng gửi hai mươi đồng, nhưng nhà này không lẽ không ăn không uống chắc?”
Lục Kiến Quân vẫn chưa chịu bỏ cuộc, tiếp tục lên tiếng:
“Mẹ, dù là nhà mình có tiêu xài thật thì một tháng cũng chẳng hết hai chục đồng đâu nhỉ? Có tiêu một nửa thì trong nhà cũng phải còn hơn hai ngàn chứ!”
Bà cụ Lục định trả lời, nhưng đột nhiên sắc mặt thay đổi, ánh mắt cảnh giác nhìn Lục Kiến Quân:
“Mày hỏi lắm thế để làm gì?”
Lục Kiến Quân gãi đầu, cười lấy lòng:
“Mẹ, nhà mình có nhiều tiền như vậy, hay là mua cái xe đạp về đi, sau này có đi lên công xã cũng tiện hơn. Với lại, con thấy nhà trưởng thôn dạo này mới mua cái tivi cũng xịn lắm, hay là mình cũng mua một cái về?”
Nếu nhà có xe đạp với tivi, thì trong thôn nhà họ cũng coi như ngẩng cao đầu được rồi.
Nguyễn Chiêu Đệ cũng nhìn bà cụ Lục đầy hy vọng, gật đầu phụ họa:
“Đúng đó mẹ, nhà mình mà có xe đạp với tivi, thì người trong thôn không phải cũng nhìn nhà mình bằng con mắt khác sao!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)