Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Cầm Chổi Đánh Cả Nhà Nội Cực Phẩm Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Dù không thể trực tiếp đem xe đạp về cho nhà mẹ đẻ, thì ít nhất cũng có thể để người nhà mẹ đẻ qua mượn đi một vòng cho nở mày nở mặt.

Tất nhiên tốt nhất là moi được ít tiền từ tay bà già, để còn mang về bù đắp cho nhà mẹ đẻ nữa.

Bà cụ Lục vừa nghe hai vợ chồng này nói xong thì lập tức nổi đóa:

“Cái lũ phá của, suốt ngày chỉ biết tiêu tiền! Tao già cả rồi, để dành được chút tiền này dễ lắm à? Giờ chúng mày lại muốn tao đem hết ra tiêu cho bằng hết!”

“Mẹ, những thứ này đều là đồ nhà mình dùng tới mà, sao lại là phá của chứ? Hơn nữa hôm nay con nhóc Lục Hiểu Hiểu lại điên điên khơi khơi nói ra chuyện nhà mình có tiền, chẳng mấy chốc dân làng cũng sẽ biết. Nhỡ đâu bị kẻ xấu để mắt thì sao? Nhưng nếu mình công khai mua mấy thứ này, người ta sẽ nghĩ tiền trong nhà đã tiêu hết vào đó rồi, không ai rình mò nhà mình nữa.”

Một hồi phân tích của Lục Kiến Quân khiến bà cụ Lục im lặng.

Bà ta hiểu đạo lý “cây cao đón gió”, bây giờ nhà có từng này tiền, trong mắt người ngoài chẳng khác gì bia ngắm.

“Được rồi, nghe mày vậy. Mua một cái xe đạp với một cái tivi về.”

Thấy bà cụ Lục cuối cùng cũng đồng ý, hai vợ chồng Lục Kiến Quân lập tức rạng rỡ như hoa nở.

“Mẹ, vậy... mẹ đưa con tiền đi, chiều con qua công xã xem thử. Nếu thấy hợp, chiều nay con đạp xe về luôn.” Lục Kiến Quân xoa tay hớn hở.

Bà cụ Lục không chần chừ nữa, nhưng vẫn đuổi hai người ra ngoài:

“Ra ngoài đi, tao lấy tiền xong sẽ đưa cho.”

Lục Kiến Quân dù rất muốn ở lại, nhưng cũng biết bà cụ Lục sẽ không cho ông ta biết chỗ giấu tiền, nên đành ngoan ngoãn bước ra khỏi phòng.

Chờ hai vợ chồng đi rồi, bà cụ Lục mới chui xuống gầm giường, dời hòn đá ở góc trong cùng rồi đưa tay vào sâu bên trong lục lọi.

Mò một lúc lâu, bà ta mới lôi ra một cái túi nhỏ màu đen.

Mở túi ra, bên trong là một xấp tiền dày cộp, ước chừng cũng vài ngàn đồng.

Bà cụ Lục đếm ra năm chục tờ, rồi lại cất phần còn lại vào chỗ cũ.

Ngồi lại lên giường, bà ta đếm tiền thêm lần nữa rồi mới gọi vọng ra ngoài.

Lục Kiến Quân nghe tiếng gọi liền lập tức đẩy cửa bước vào.

Vừa nhìn thấy số tiền trong tay mẹ, mắt ông ta liền sáng rực như dã thú đói khát nhìn thấy con mồi.

“Mẹ, con biết mẹ là người tốt nhất mà.”

Vừa nói lời lấy lòng, ông ta vừa vươn tay định lấy tiền từ tay bà cụ Lục.

Nhưng kéo mấy lần cũng không dứt ra được, ông ta đành ngẩng đầu nhìn mẹ:

“Mẹ...”

Lúc này bà cụ Lục mới mặt mày đau xót buông tay ra.

“Tiền nhiều như này, mày phải giữ kỹ. Nhớ là mua xe đạp với tivi xong thì quay về ngay.” Bà ta căn dặn.

Lục Kiến Quân hớn hở cầm tiền, không thèm ngẩng đầu:

“Mẹ, con biết rồi.”

Vừa xoay người ra ngoài, bà cụ Lục lại gọi với theo:

“Kiến Quân, bảo vợ mày trông chừng cái con sao chổi kia. Cẩn thận nó vơ hết đồ trong nhà mình mang đi đấy.”

“Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ trông chừng chị dâu, tuyệt đối không để chị ta mang đồ nhà mình đi.” Nguyễn Chiêu Đệ cam đoan chắc nịch.

Nghe vậy, bà cụ Lục mới yên tâm phần nào.

Mẹ Lục đang dọn đồ cùng Lục Kiều Kiều trong phòng, gần xong thì Nguyễn Chiêu Đệ từ ngoài đi vào.

“Chị dâu, cái ca tráng men này hình như là mẹ mua đúng không? Giờ chị không còn là người nhà họ Lục nữa rồi, sao lại còn muốn mang cả cái ca này đi?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc