Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bà cụ nhà họ Lục mặt mày dữ tợn lao về phía Lục Hiểu Hiểu, cứ như muốn xé cô ra làm đôi.
Thế nhưng Lục Hiểu Hiểu né người một cái đã tránh được, đến vạt áo cô bà ta cũng chẳng chạm vào, ngược lại còn bị cô đá thêm cú nữa.
Bà cụ Lục bị đá bay lần nữa, lần này là nằm bẹp dưới đất không ngóc dậy nổi.
Lục Kiến Quân vội vàng lao tới đỡ bà cụ Lục dậy, sau đó trừng mắt nhìn Lục Hiểu Hiểu, tức đến mặt đỏ bừng.
“Lục Hiểu Hiểu, đây là bà nội mày đấy! Mày dám đá bà, không sợ trời đánh à?”
“Nếu thật sự có sét đánh, thì cũng nên đánh mấy người trước.” Lục Hiểu Hiểu cười lạnh đáp trả.
Lục Kiến Quân giơ tay định tát thẳng vào mặt cô, ai ngờ còn chưa kịp hạ tay thì cổ tay đã bị cô chộp lấy. Cô chỉ hơi siết nhẹ, gương mặt ông ta lập tức méo mó vì đau.
Đúng là yếu như gà, đến một đứa con gái cũng đánh không lại mà cũng dám sủa ầm trước mặt cô.
Dằn mặt xong đám người nhà họ Lục, Lục Hiểu Hiểu quay sang nhìn trưởng thôn đang đứng bên cạnh với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Cô gãi đầu, hơi lúng túng. Vừa rồi ra tay mạnh như vậy, không biết có dọa trưởng thôn không. Lỡ ông ấy sợ quá mà bỏ về thì lát nữa ai làm chứng cho cô đây?
“Chú trưởng thôn, cháu muốn cắt đứt quan hệ với nhà bọn họ. Chú có thể làm chứng và viết giúp cháu một tờ xác nhận được không ạ?” Lục Hiểu Hiểu hỏi nhỏ.
Dù sao cũng nên hỏi trước đã!
“Cháu muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Lục thật à?” Trưởng thôn không tin nổi tai mình.
Lục Hiểu Hiểu gật đầu chắc nịch: “Vâng ạ, cháu đã suy nghĩ rất kỹ rồi.”
“Cho dù muốn cắt đứt quan hệ, thì cũng phải chia một nửa tiền trợ cấp đã.” Bà cụ Lục vẫn cố chấp đòi.
“Tôi vẫn nói câu đó: muốn chia tiền trợ cấp thì trả lại cho chúng tôi hơn bốn nghìn đồng mà ba tôi đã gửi về trước đã.” Lục Hiểu Hiểu nghiến răng.
Bà cụ Lục thì muốn tiền trợ cấp, nhưng lại không chịu nhả ra số tiền Lục Kiến Quốc từng gửi về.
Trưởng thôn nhìn Lục Hiểu Hiểu, nhẹ giọng khuyên: “Hiểu Hiểu à, cháu phải nghĩ kỹ đấy! Mẹ con các cháu đã khổ lắm rồi, nếu còn cắt đứt quan hệ với nhà họ Lục thì sau này càng thêm vất vả.”
“Chú trưởng thôn, cháu đã suy nghĩ kỹ rồi. Mong chú giúp đỡ.”
Thấy không khuyên được cô, trưởng thôn chỉ biết nhìn sang mẹ Lục Hiểu Hiểu.
“Nhà Kiến Quốc này, hay chị khuyên Hiểu Hiểu đi, chuyện này đâu phải trò đùa.”
Thế nên dù con gái có quyết định gì, bà cũng sẽ ủng hộ không chút do dự.
Trưởng thôn thở dài bất lực: “Thôi được rồi! Các người đã quyết thế thì tôi cũng không cản nữa.”
Bà cụ Lục và Lục Kiến Quân còn định phản đối, nhưng lời tiếp theo của Lục Hiểu Hiểu đã khiến cả hai câm nín.
“Bà, đây là lần cuối tôi gọi bà một tiếng ‘bà’. Nếu bà đồng ý cắt đứt quan hệ thì số tiền ba tôi từng gửi về tôi sẽ không đòi nữa, đất đai của mẹ con tôi cũng nhường luôn.
Nhưng nếu bà không chịu ký, thì tôi sẽ đòi lại toàn bộ tiền ba tôi gửi về, đất đai cũng phải trả, nhà cửa cũng chia đôi vì lúc xây nhà ba tôi cũng góp không ít.
Ngoài ra, tôi sẽ lên xã kiện mấy người tội ngược đãi con liệt sĩ.”
Nghe xong, mặt bà cụ Lục tái mét, run lẩy bẩy gật đầu đồng ý ký tên.
Cuối cùng, trưởng thôn mang giấy bút đến, viết sẵn đơn cắt đứt quan hệ để hai bên cùng ký tên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




