Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vào quân đội Lục Kiến Quốc mới được ăn no, cơ thể khoẻ mạnh, tinh thần cũng phấn chấn hẳn.
Ông lại có ngoại hình sáng sủa, trong thôn có không ít dì thím muốn mai mối cho, nhưng đều bị bà cụ Lục cản hết.
Sau này trong quân đội có người định mai mối cho ông, bà cụ Lục nghe được tin liền lao thẳng tới đơn vị, quậy một trận ở khu nhà gia đình khiến ai cũng sợ hãi mà rút lui. Đến lúc đó bà ta mới hài lòng.
Lục Kiến Quốc suýt nữa ba mươi tuổi vẫn chưa lấy vợ. Nếu không phải năm đó về phép cứu được Lý Ngọc Mai đang định nhảy sông tự tử, chắc ông phải độc thân cả đời.
Khi ông vớt được Lý Ngọc Mai lên, bà đã mê man bất tỉnh. Không còn cách nào khác, ông đành dùng kỹ thuật cấp cứu học từ quân đội để cứu bà.
Nhà họ Lý vốn trọng nam khinh nữ, nay thấy có cơ hội liền vin cớ con gái mất đi trong sạch, ép Lục Kiến Quốc cưới bằng được.
Dĩ nhiên, bà cụ Lục không muốn nhận mối này, nhưng nhà họ Lý còn dữ hơn bà ta nhiều. Cuối cùng, bà ta chỉ còn cách cắn răng chấp nhận.
Cũng vì thế mà sau khi Lý Ngọc Mai gả vào nhà, bà cụ Lục liền tìm đủ cách hành hạ, mặt nặng mày nhẹ mỗi ngày.
May mà Lục Kiến Quốc là người tử tế, đối xử với vợ rất tốt. Tình cảm hai người cũng rất ổn, cứ thế mà sống qua ngày.
Bà cụ Lục rõ ràng biết bản thân chưa từng tử tế với Lục Kiến Quốc, nên khi bị Lục Hiểu Hiểu chất vấn thì cũng chẳng dám mạnh miệng, nhưng vẫn cố chấp nói:
“Dù sao thì cũng là nhà chúng tôi nuôi nó lớn. Giờ nó chết rồi, tiền trợ cấp phải chia một nửa cho nhà chúng tôi.”
Lục Hiểu Hiểu hừ lạnh: “Muốn chia tiền? Được thôi! Trả lại ruộng đất của mẹ con tôi, rồi trả luôn toàn bộ tiền trợ cấp ba tôi gửi về suốt mấy năm qua. Tôi nhớ rõ, ba gửi về mỗi tháng hai mươi đồng, một năm là hai trăm bốn mươi đồng. Trừ năm đầu tiên không gửi, tổng cộng gửi hai mươi năm – tức là bốn ngàn tám trăm đồng. Bà trả lại hết, tôi sẽ chia nửa số tiền kia cho bà.”
Vừa dứt lời, trưởng thôn và mấy người dân nấp ngoài sân nghe lén đều hít vào một hơi lạnh.
Không ai ngờ Lục Kiến Quốc lại gửi về nhà nhiều tiền đến vậy.
Lúc này, vợ chồng Lục Kiến Quân cũng đồng loạt trừng mắt nhìn bà cụ Lục.
Lục Hiểu Hiểu cười khẩy: “Không gửi? Vậy có cần tôi lấy mấy tờ giấy chuyển tiền ba tôi giữ lại ra so không?”
Bà cụ Lục ngẩn ra, như không thể tin nổi.
“Chuyển tiền? Cái đồ con hoang vô ơn kia, gửi tiền về mà còn giữ lại giấy tờ? Tao biết ngay mà, nó đúng là thứ vong ân bội nghĩa, lúc nào cũng đề phòng chúng tao!”
“Thứ như nó chết là đáng đời. Loại con bất hiếu như vậy, chết rồi cũng là báo ứng.”
Bà cụ Lục văng ra những lời độc ác nhất để nguyền rủa Lục Kiến Quốc.
Sắc mặt Lục Hiểu Hiểu lạnh như băng, sải mấy bước dài rồi “bốp bốp bốp” mấy cái tát giòn tan lên mặt bà cụ Lục.
Bà cụ Lục ôm mặt, nhìn Lục Hiểu Hiểu như thể không dám tin.
“Con khốn nạn, mày dám đánh tao?”
“Ba tôi chết vì nước, là anh hùng. Bà mắng anh hùng như thế, bị đánh chết cũng đáng.” Giọng Lục Hiểu Hiểu lạnh lùng, như muốn giết người.
“Á... cái đồ sao chổi, con điếm thối tha, thứ mặt mũi ai cũng từng cưỡi qua, tao phải đánh chết mày mới hả dạ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






