Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Trưởng thôn, ông nhìn mà xem, trước mặt ông mà bọn họ còn chửi cháu là tiện nhân, đồ sao chổi, thì đủ biết lúc ông chưa đến họ bắt nạt chúng cháu cỡ nào. Nếu ông không tin, có thể hỏi người trong làng làm chứng. Lúc nãy có vài người không chịu nổi nên ra can bà cháu, mà bà cháu mắng cả họ luôn.”
“Lục Hiểu Hiểu, mày câm miệng! Đừng có nói bậy trước mặt trưởng thôn!” Bà cụ Lục tức giận quát.
Lục Kiến Quân thậm chí còn xông tới định bịt miệng Lục Hiểu Hiểu, nhưng cô đã nhanh chóng núp ra sau trưởng thôn.
“Đủ rồi, tất cả im hết cho tôi! Còn anh, Lục Kiến Quân, đàn ông con trai mà cũng hóng hớt chen vào à?” Trưởng thôn quát lớn.
“Trưởng thôn, tôi...”
Lục Kiến Quân định nói gì đó, nhưng vừa thấy ánh mắt trưởng thôn lườm qua, lập tức câm họng.
Sau khi hiểu rõ đầu đuôi sự việc, trưởng thôn lại mắng cho nhà họ Lục một trận ra trò, còn cảnh cáo bọn họ không được tùy tiện đuổi mẹ của Lục ra khỏi nhà nữa. Chuyện bán hai chị em Lục Hiểu Hiểu cũng phải dừng lại ngay lập tức.
Bà cụ Lục dù không cam lòng nhưng vì trưởng thôn vẫn còn ở đó nên cũng chẳng dám không đồng ý.
“Trưởng thôn, chúng tôi có thể không đuổi bọn nó đi, nhưng tiền trợ cấp của Kiến Quốc thì chúng tôi lấy.” Bà cụ Lục nói chắc nịch.
Dù gì lần này bà ta đến đây cũng chỉ vì khoản tiền đó.
Trưởng thôn vừa nghe đã cau mày ngay.
Lục Kiến Quân cũng lên tiếng hùa theo: “Trưởng thôn, nếu đây là khoản tiền dành cho người thân, thì chúng tôi cũng là người thân mà, tại sao lại không được chia đồng nào?”
Trưởng thôn bị hỏi thì nhất thời nghẹn lời. Quả thật, nói cho cùng thì nhà họ Lục cũng là người thân của Lục Kiến Quốc.
Nhưng nếu chia khoản trợ cấp đó ra làm đôi, thì mẹ con Lục Hiểu Hiểu sau này biết sống sao?
Nhất thời, trưởng thôn cũng thấy khó xử.
Lúc này, Lục Hiểu Hiểu từ bên cạnh bước ra, lên tiếng:
“Số tiền này là mạng của ba tôi đổi lấy, ai cũng đừng hòng giành giật. Con mụ già kia, bà luôn miệng nhận là người thân của ba tôi, vậy khi trước các người bóc lột ba tôi sao chẳng thấy ai nhắc tới hai chữ ‘người thân’?”
Kiếp trước, Lục Hiểu Hiểu luôn không hiểu vì sao cũng là con trai, mà thái độ của bà cụ Lục với ba cô và chú hai lại khác nhau đến thế.
Mãi sau này, cô mới tình cờ biết được: thì ra ba cô không phải con ruột của bà cụ Lục.
Năm xưa, sau khi kết hôn với ông Lục, bà cụ Lục mãi không có con. Sau này khi vào thành, bà ta nhặt được ba của Lục Hiểu Hiểu mang về.
Ban đầu vì chưa có con ruột, bà cụ Lục đối xử với ba cô cũng tạm được. Nhưng vài năm sau, bà ta lại mang thai.
Từ khi sinh được con ruột, bà cụ Lục bắt đầu thiên vị, đánh chửi ba cô không ngớt.
Mới sáu bảy tuổi, ba cô đã phải làm việc nhà, lại còn phải trông nom chú hai. Mỗi lần Lục Kiến Quân bị xước xát gì, ba cô lại ăn đòn thừa sống thiếu chết.
Nhà nghèo, chẳng đủ ăn, nên sau đó ba cô đi lính.
Ban đầu bà cụ Lục không đồng ý cho Lục Kiến Quốc nhập ngũ, sợ ông thoát khỏi tầm kiểm soát.
Sau này ông phải quỳ xuống van xin, hứa mỗi tháng sẽ gửi tiền trợ cấp về, lại thêm trưởng thôn khuyên nhủ thì bà ta mới miễn cưỡng đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)