Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Mẹ, con không có..."
Tiếng phản bác của mẹ cô lập tức bị tiếng chửi bới át đi.
Lục Hiểu Hiểu nhìn cảnh tượng ấy mà lửa giận trong lòng bùng cháy dữ dội.
"Câm miệng! Bà thử mắng mẹ tôi thêm một câu xem!" Ánh mắt cô sắc như dao, quát thẳng vào mặt bà cụ Lục.
Tiếng quát khiến bà cụ Lục sững lại, dường như không tin nổi vào tai mình.
"Con ranh con này, lá gan mày to thật đấy hả? Mày dám ăn nói với tao như thế, muốn tao đánh chết mày à!"
Bà cụ Lục phản ứng lại, giận đến mức tóc dựng ngược rồi vớ lấy cái chổi cạnh đó định đánh cô.
"Không! Đừng! Mẹ đừng mà!" Mẹ cô hoảng loạn định lao lên che chắn cho con gái nhưng bà còn đang bế em gái nhỏ trong lòng.
Bà vội vàng đặt em gái xuống rồi lao đến chỗ Lục Hiểu Hiểu.
Nhưng giây tiếp theo, cảnh tượng trước mắt khiến bà sững người, miệng há hốc đến mức nhét vừa quả trứng gà.
Ngay lúc cây chổi sắp giáng xuống người Lục Hiểu Hiểu, cô liền nghiêng người né tránh, sau đó xoay người lao đến trước mặt bà cụ Lục.
Cô giật phắt lấy cây chổi bà ta đang cầm trong tay rồi giơ cao quật thẳng lên người.
"Ba tôi vừa mới hy sinh mà các người đã kéo đến cướp bóc, thấy nhà chỉ còn đàn bà trẻ con thì dễ bắt nạt lắm hả? Nằm mơ đi!"
Miệng cô không ngừng mắng, tay cũng không ngừng đánh rồi còn nhắm đúng chỗ đau.
Kiếp trước, bà cụ Lục đánh cô không biết bao nhiêu lần, vết thương cũ chưa lành đã có vết mới.
Bà cụ Lục bị đánh thì kêu la oai oái, định giật lại cây chổi trong tay cô.
Nhưng thử mấy lần vẫn không giật được, cuối cùng chỉ biết quay sang gào lên với đám người nhà:
"Chúng mày chết hết rồi à? Không thấy con ranh con này đang đánh tao sao? Còn không mau giật cây chổi lại cho tao!"
Lúc này đám người nhà họ Lục mới bừng tỉnh đồng loạt lao về phía cô.
Anh em Lục Lai Phúc và Lục Lai Tài chạy nhanh nhất.
"Bà, chúng con tới giúp bà đánh chết cái đồ bỏ đi này!" Hai người trừng mắt lao về phía cô.
Lục Hiểu Hiểu nhìn hai anh em đang xông tới, khóe môi khẽ nhếch lên rồi vung cây chổi đổi hướng về phía họ.
“Bốp!”
Hai anh em lập tức ngã sấp mặt xuống đất.
Lục Hiểu Hiểu vẫn chưa hả giận nên tiếp tục vung chổi đánh tới tấp.
Trước kia hai thằng này cũng thường xuyên bắt nạt cô. Nhưng vì chút tình thân, cô vẫn luôn nhịn nhục, kết quả chỉ khiến bọn chúng được nước lấn tới.
Sống lại một đời, cô sẽ không bao giờ vì cái thứ gọi là tình thân vớ vẩn này mà nhịn nhục nữa.
Ai thích thì nhịn còn cô thì không!
Hổ không gầm tưởng cô là mèo bệnh chắc?
Hai anh em Lục Lai Phúc và Lục Lai Tài bị Lục Hiểu Hiểu quất cho khóc rống cả lên.
Bà cụ Lục và đám người nhà họ Lục nghe tiếng hai đứa cháu khóc thì đau lòng.
"Lục Hiểu Hiểu, đồ sao chổi, mày dám đánh cháu đích tôn của tao à? Tao liều mạng với mày!"
Bà cụ Lục bất chấp cơn đau trên người, vùng dậy lao thẳng về phía Lục Hiểu Hiểu.
Vợ chồng Lục Kiến Quân cũng mặt mày hằm hằm tiến tới, định cho Lục Hiểu Hiểu một trận ra trò.
Mẹ Lục thì lo đến mức tim như nhảy lên tận cổ họng.
"Hiểu Hiểu, cẩn thận..."
Ngay giây sau, bà lao thẳng ra chắn trước mặt con gái đỡ lấy một gậy đang quật tới của Lục Kiến Quân.
Bà rên khẽ một tiếng rồi đổ người ngã về phía trước.
Lục Hiểu Hiểu quay lại, mắt đỏ ngầu nhìn mẹ đang ngã xuống đất, lập tức không buồn đánh trả đám người nhà họ Lục nữa.
"Mẹ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




