Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô nhanh chóng lao tới đỡ lấy bà trước khi bà đập mạnh xuống đất rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt như thiêu đốt trừng trừng nhìn Lục Kiến Quân.
"Nếu mẹ tôi có chuyện gì thì tôi bắt ông đền mạng!" Lục Hiểu Hiểu nghiến răng gằn từng chữ.
Ánh mắt lạnh lẽo như thú dữ của cô khiến sống lưng Lục Kiến Quân lạnh toát.
Thấy cô yếu thế, bà cụ Lục lại muốn lật kèo lần nữa.
"Đồ sao chổi! Mẹ mày là cái thứ xúi quẩy, có bị đánh chết cũng đáng đời!"
Bà ta cũng bất chấp đau đớn hùng hổ lao về phía Lục Hiểu Hiểu, như thể muốn xé cô ra làm trăm mảnh.
Phía sau đám người nhà họ Lục, Lục Phán Đệ nhìn dáng vẻ giận dữ của bà cụ Lục mà mắt sáng rực lên vì phấn khích.
Tốt nhất là đánh chết con ranh con kia luôn!
Vừa đỡ mẹ xong, Lục Hiểu Hiểu lập tức cảm nhận có người lao tới sau lưng.
Không cần quay đầu, cô nhấc chân đá mạnh ra sau.
Cú đá dốc toàn lực khiến bà cụ Lục ngã lăn ra đất.
Lục Kiến Quân đứng gần đó thấy bà ta sắp đập trúng mình thì cuống cuồng né tránh.
Ngay sau đó là tiếng rên rỉ thảm thiết vang lên.
"Ối giời ơi... Đồ sao chổi chết tiệt kia, mày muốn giết tao đúng không... A đau chết tao rồi..."
Tiếng rên bi thảm đó lập tức kéo hàng xóm láng giềng đến xem náo nhiệt.
"Chuyện gì thế? Có chuyện gì vậy? Vương Đại Ni, bà lớn tuổi thế rồi sao còn nằm lăn ra đất vậy?"
Người lên tiếng là thím Lý ở nhà bên cạnh, ngày thường hay tranh cãi vặt với bà cụ Lục vì mấy chuyện cỏn con.
Bà là người đầu tiên nghe thấy động tĩnh nên chạy qua hóng chuyện.
Nghe thấy giọng điệu hả hê của thím Lý, bà cụ Lục tức đến nghiến răng, nếu là ngày thường thì bà ta đã xông lên xé cái miệng kia rồi.
Nhưng giờ bị Lục Hiểu Hiểu đá một cú, bà ta đau đến mức không còn sức mà đứng dậy nổi.
Chỉ có thể trừng mắt lườm thím Lý rồi nghiến răng mắng:
"Lý Xuân Hoa khốn nạn, mày nói cái gì đó? Mày mà không giữ mồm thì bà sẽ xé nó ra ngay!"
Thím Lý cười khẩy:
Đến cả hàng xóm ác độc cũng hùa theo nó bắt nạt tôi! Trời ơi, ông trời ơi, ông mau đem mấy cái đứa lòng dạ rắn rết này đi đi! Không thì nhà tôi sống làm sao nổi nữa!"
Nghe bà cụ Lục gào khóc ăn vạ, đám người mới đến đều nhíu mày, không nỡ nhìn tiếp.
Cả đội sản xuất ai mà chẳng biết tiếng xấu của Vương Đại Ni, một bà già đanh đá ngang ngược chuyện bé xé ra to.
Ai gặp bà ta mà chẳng muốn tránh xa ba thước?
Nhất là nhà của con cả thuộc dạng nhu nhược, xưa giờ đều để bà cụ Lục lên mặt quát tháo sai khiến.
Vậy nên nghe bà ta bảo bị Lục Hiểu Hiểu đánh suýt chết, chẳng ai tin cả.
"Vương Đại Ni, bà làm quá rồi đấy, dù sao Hiểu Hiểu cũng là cháu ruột bà, nó làm vậy thì được gì chứ?" Có người thấy ngứa mắt quá nói một câu.
"Đúng rồi đấy! Có ai làm bà mà đi bôi nhọ cháu gái mình như vậy không?"
"Ôi, Hiểu Hiểu có bà nội như bà đúng là số khổ."
Nghe tiếng chỉ trích xung quanh, mặt bà cụ Lục tái xanh, nếu không phải do đau quá thì chắc đã nhảy dựng lên mà cãi nhau với dân làng rồi.
"Đám người thích lo chuyện bao đồng, tôi dạy dỗ con cháu nhà tôi thì liên quan gì đến các người? Các người là cái thá gì mà ở đây chỉ tay năm ngón?"
Bà cụ Lục gầm lên, mặt mày dữ tợn, trừng mắt nhìn dân làng.
"Hứ! Ai thèm quan tâm chuyện nhà bà? Chẳng phải chính bà là người gào ầm lên gọi chúng tôi đến phân xử à? Giờ chúng tôi nói vài câu công bằng thì lại chửi là lắm chuyện?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






