Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đồ sao chổi này, đều tại mày khắc chồng, hại chết thằng Kiến Quốc nhà tao!"
Tiếng mắng chát chúa vang bên tai khiến tai Lục Hiểu Hiểu đau nhói như bị xuyên thủng màng nhĩ.
Cô theo phản xạ ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.
Một gương mặt lớn, chua ngoa độc địa lập tức đập vào mắt cô.
Hô hấp của Lục Hiểu Hiểu khựng lại, cô không thể tin nổi khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc đến mức căm hận ấy.
Cô nhớ rất rõ lúc đó mình đã lôi theo mụ già này cùng chết cháy trong biển lửa, sao giờ bà ta vẫn khỏe mạnh đứng sừng sững trước mặt thế này?
Chẳng lẽ tất cả chỉ là một giấc mơ?
Nhưng cô vẫn nhớ rõ cảm giác đau đớn thấu xương khi bị lửa thiêu đốt, làm sao có thể là mơ được?
Nếu không phải mơ vậy thì tại sao mụ già vẫn sống, thậm chí còn trẻ ra nữa?
Trẻ ra ư?
Không đúng...
Ánh mắt Lục Hiểu Hiểu dừng lại trên người bà cụ Lục. Nhìn khuôn mặt đã trẻ đi rõ rệt kia cùng với đám người đứng phía sau bà ta...
Cảnh tượng trước mắt quen thuộc đến mức khiến cô rùng mình. Một lúc lâu sau, cô mới dần dần nhận ra.
Cô đã sống lại rồi!
Trở về thời điểm ngay sau khi ba cô hy sinh.
Kiếp trước vào thời điểm này, đơn vị cử người đến thông báo tin ba cô hy sinh, đồng thời trao cho gia đình cô một khoản tiền trợ cấp.
Sau khi nhà họ Lục biết tin có tiền trợ cấp, lập tức ép mẹ cô phải giao ra toàn bộ số tiền.
Ban đầu bà cụ Lục chửi mẹ cô là sao chổi, sau đó là chửi không ngừng nghỉ, chửi mắng xong rồi lại bắt ép mẹ cô giao tiền.
Lúc đầu mẹ cô kiên quyết không đưa, vì đó là tiền hi vọng sống còn của ba mẹ con cô sau này.
Nhưng mụ già độc ác kia thấy mẹ cô không chịu đưa tiền liền đe doạ, nếu không giao ra thì cút khỏi nhà họ Lục, còn đòi bán cô và em gái cho bọn buôn người.
Sau khi mẹ không còn, mụ già liền chuốc thuốc mê rồi bán cô cho một gã độc thân sống trong vùng núi hẻo lánh làm vợ.
Gã kia sợ cô bỏ trốn nên nhốt cô lại. Sau này cô buộc phải giả vờ ngoan ngoãn để lấy lòng tin của gã.
Chờ đến lúc gã ta lơ là thì cô mới có cơ hội bỏ trốn.
Nhưng nơi đó quá hẻo lánh, cô phải liều mạng mới thoát được ra khỏi khe núi.
Khi trở lại căn nhà từng là tổ ấm của mình cô mới biết nó đã bị nhà họ Lục chiếm mất, còn em gái thì chẳng rõ sống chết nơi đâu.
Trong đau khổ tuyệt vọng, cô chỉ nghĩ tới kẻ đầu sỏ đã đẩy cả nhà cô vào địa ngục chính là bà cụ Lục và đám người nhà bọn họ.
Để đòi lại công bằng, nhân lúc đêm khuya vắng lặng thì cô lẻn vào nhà họ Lục. Khi mọi người đang ngủ, cô đổ đầy dầu quanh sân rồi châm lửa.
Ngọn lửa bốc lên ngút trời, thiêu rụi tất cả người nhà họ Lục. Bà cụ Lục còn định liều mạng xông ra ngoài nhưng cô đã giữ chặt lấy bà ta.
Thế là cô cùng cả nhà họ Lục chôn xác trong biển lửa.
Cảm giác bỏng rát thiêu cháy da thịt ấy vẫn in rõ trong tâm trí cô.
Tưởng rằng mình sẽ cùng bọn chúng xuống địa ngục, ai ngờ ông trời lại cho cô cơ hội sống lại.
Nhìn đám người nhà họ Lục vẫn hùng hổ trước mắt, ánh mắt Lục Hiểu Hiểu tràn ngập sự tức giận.
Bà cụ Lục vẫn đang không ngừng chửi mắng, mẹ cô ôm chặt em gái đang sợ hãi trong lòng, khuôn mặt đầy phẫn uất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






