Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyễn Chiêu Đệ hừ lạnh, mặt đầy vẻ không tin:
“Chị nói cái ca này là tiền anh cả bỏ ra? Có bằng chứng không? Chị nghĩ chị nói không thì tôi sẽ tin à? Tin chị nói láo thì tôi đúng là đồ ngốc rồi!”
Nói xong, Nguyễn Chiêu Đệ chẳng thèm đợi mẹ Lục đáp, trực tiếp bước tới giật lấy cái ca.
Cái ca này dù đã dùng rồi nhưng vẫn còn rất mới, đem về nhà mẹ đẻ là vừa đẹp.
Chưa hết, Nguyễn Chiêu Đệ còn tiếp tục lục lọi đống đồ đã được mẹ Lục xếp gọn:
“Chị dâu, mẹ bảo tôi trông chừng chị, sợ chị mang hết đồ nhà họ Lục đi. Nên cái tay nải này tôi phải kiểm tra cho kỹ.”
Không thèm để ý mẹ Lục có đồng ý hay không, bà ta liền lôi hết đồ trong tay nải ra, rồi gom cả kem đánh răng, xà phòng, phấn hoa tuyết lẫn khăn mặt.
“Mấy thứ này đều là tiền nhà họ Lục mua, nên chị không được mang theo.”
Mẹ Lục tức đến run người:
“Nguyễn Chiêu Đệ, cô đúng là quá đáng! Mấy thứ đó đều là tôi bỏ tiền mua ở công xã.”
“Tiền của chị? Ngày nào chị cũng ở nhà trông con, lấy đâu ra tiền? Không phải cũng là tiền anh cả sao? Anh cả là người nhà họ Lục, nên tiền của anh ấy cũng là tiền nhà họ Lục.”
Vẫn chưa thấy hả dạ, Nguyễn Chiêu Đệ còn moi ra mấy bộ quần áo của mẹ Lục.
Mẹ Lục định nhào tới giành lại, nhưng Nguyễn Chiêu Đệ đã ném hết đống đồ ra cửa, rồi gọi hai đứa Lục Lai Phúc và Lục Lai Tài:
“Lai Phúc, Lai Tài, mau đem hết chỗ này vào phòng bà nội đi.”
Hai đứa nhỏ liền vội vàng nhặt đồ lên, định chạy vào phòng bà cụ Lục. Lục Kiều Kiều thấy vậy cũng cuống quýt đuổi theo:
“Đó là đồ của chúng tôi, không được lấy!”
Lục Lai Tài dừng bước, quay người lại đá thẳng vào Lục Kiều Kiều, cô bé bị đá ngã xuống đất, khóc òa lên.
“Kiều Kiều...”
Mẹ Lục đẩy mạnh Nguyễn Chiêu Đệ ra, đau lòng ôm lấy Lục Kiều Kiều đang nằm dưới đất.
Nguyễn Chiêu Đệ thì lại đứng một bên, khoanh tay xem kịch vui, mặt đầy vẻ hả hê. Lửa giận trong lòng Lục Hiểu Hiểu bùng lên dữ dội.
“Nguyễn Chiêu Đệ, tôi nể mặt cô mà cô dám nhân lúc tôi không có ở nhà bắt nạt mẹ với em gái tôi à!”
Ánh mắt hằn đầy sát khí, Lục Hiểu Hiểu lao lên túm tóc Nguyễn Chiêu Đệ, giơ tay tát thẳng vào mặt bà ta không nể nang.
“Bốp bốp...”
Mấy cái tát dồn dập khiến Nguyễn Chiêu Đệ choáng váng, đứng đơ tại chỗ.
Một lúc sau, bà ta mới định thần lại, gào lên: “A... Lục Hiểu Hiểu, con ranh con này, mày dám đánh tao! Đồ mất dạy, tao nhất định sẽ bán mày cho lão già làm vợ cho biết mặt!”
Lời còn chưa dứt, Lục Hiểu Hiểu đã tặng thêm cho bà ta hai cái tát nữa.
“Aaaa...”
Nguyễn Chiêu Đệ còn định mở miệng chửi tiếp, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Lục Hiểu Hiểu, bà ta đột nhiên câm bặt không thốt nổi câu nào.
Lục Lai Phúc và Lục Lai Tài nghe tiếng mẹ gào thét liền chạy từ trong phòng ra. Vừa thấy Nguyễn Chiêu Đệ bị Lục Hiểu Hiểu túm tóc, cả hai lập tức nổi khùng, lao thẳng vào cô như hai quả pháo nổ.
“Đồ sao chổi, mau buông mẹ tao ra!”
Chưa kịp chạm vào người, cả hai đã bị Lục Hiểu Hiểu đá bay một cú mỗi đứa.
“Bịch bịch...”
“Lai Tài! Lai Phúc!” Nguyễn Chiêu Đệ trợn mắt nhìn Lục Hiểu Hiểu, gào lên.
Lục Hiểu Hiểu hất mạnh Nguyễn Chiêu Đệ ra, không thèm để ý đến ba mẹ con bọn họ nữa mà quay người chạy đến bên mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)