Cả buổi chiều trôi qua cứ thong thả như thế, Vân Giảo vừa nhai đồ ăn, vừa tự loanh quanh chơi đùa một mình ngay bên cạnh, thỉnh thoảng cô bé lại ngoan ngoãn giúp mẹ đưa chỉ lưới, thời gian cứ vậy êm đềm trôi đi.
Mãi cho đến khi mấy người anh đi học về, cùng lúc đó mấy người anh khác mải mê chạy nhảy chơi điên cuồng bên ngoài cũng mới chịu mò mặt trở về nhà.
Thế nhưng việc đầu tiên chờ đón họ khi bước chân về đến nhà lại chính là ăn một trận đòn đau nhớ đời.
Thím Vương Mai vừa nhìn thấy bộ quần áo bẩn thỉu lấm lem đầy bùn đất trên người con trai mình, trên quần lại còn bị rách toạc cả một lỗ to, lửa giận tức khắc bốc lên ngùn ngụt trong lòng. Bà vội vơ ngay lấy cây gậy to cỡ bằng ngón tay dựng sau cánh cửa, tóm chặt lấy Vân Tiểu Thất rồi hướng thẳng lên mông cậu nhóc quất cho một trận tơi bời.
"Thằng ranh con này, một ngày mẹ phải thay cho mày mấy bộ quần áo hả, cái quần này rách lỗ chỗ thế này, mày tính cởi truồng chạy rông bên ngoài có phải không!"
"Á! Mẹ ơi con sai rồi, con sai rồi, con không cố ý đâu!" Vân Tiểu Thất nhảy nhót loi choi y như một con khỉ.
"Vân Tiểu Bát, mày cũng đứng lại đó cho tao!"
Vân Tiểu Bát đâu có ngốc nghếch gì, cậu nhóc liền nhanh chân sải bước chạy tót ngay ra ngoài sân. Thím út tay cầm cây gậy rượt đuổi sát gót theo sau.
Vân Tiểu Ngũ cùng Vân Tiểu Cửu mình mẩy lấm lem nhem nhuốc đứng cạnh đó thì vui sướng khi người gặp họa, cứ thế há miệng cười ha hả.
Thế nhưng cũng rất nhanh sau đó, bọn họ liền không thể nào cười nổi nữa rồi.
Mẹ Thẩm Vân Liên tuy rằng tính tình có phần ôn hòa dịu dàng hơn em dâu một chút, thế nhưng đối với lũ khỉ quậy phá nhà mình thì tới lúc đáng đánh vẫn cứ phải thẳng tay mà đánh thôi!
Vân Tiểu Ngũ lập tức bị tóm chặt lấy, chiếc mông nhỏ hứng chịu ngay mấy cái bạt tai đau điếng. Vân Tiểu Cửu đứng bên cạnh cũng chẳng thoát khỏi kiếp nạn, ngậm ngùi chịu chung số phận.
"Mẹ ơi con sai rồi, mẹ đừng giận mà, lần sau con không bao giờ dám thế nữa đâu." Đây chính là tiếng xin tha vô cùng đáng thương tội nghiệp phát ra từ miệng Vân Tiểu Cửu.
Vân Tiểu Ngũ đưa tay lau lau chóp mũi, hếch mặt bảo, "Tự giặt thì tự giặt chứ sao."
"Em gái, em xem anh mang cái gì hay ho về cho em này." Vừa mới bị mẹ đánh xong, Vân Tiểu Ngũ đã lại cư xử hệt như người không có việc gì xảy ra, mình mẩy đầy bùn đất hớn hở chạy xông đến trước mặt Vân Giảo.
Thẩm Vân Liên đứng đằng sau quát lớn, "Mày cứ liệu hồn đấy, đợi bố mày về xem ông ấy có tẩn cho một trận nhừ tử không."
"Con biết rồi, con biết rồi mà."
Vân Tiểu Ngũ thò tay vào sâu trong túi quần moi móc một hồi lâu, rồi mới hào hứng móc ra được mấy con lươn trơn trượt. Dẫu có bị thả rơi tọt xuống đất thì chúng vẫn còn sung sức uốn éo vặn vẹo thân mình.
Vân Giảo kinh ngạc "a" lên một tiếng, "Anh Năm, các anh đi bắt lươn đấy à."
Cô bé thích thú ngồi xổm ngay xuống mặt đất, tiện tay nhặt một cành cây nhỏ rồi tò mò chọc chọc vào con lươn có hình dáng trông hệt như một con rắn nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
