Vân Tiểu Ngũ ngẩng cao đầu ưỡn ngực đầy kiêu hãnh, bàn tay còn dính đầy bùn đất vô tư quệt ngang mũi một cái, khiến cho cả khuôn mặt đã lem luốc lại càng thêm phần nhem nhuốc hơn, "Đúng thế, để bà nội nấu một nồi canh lươn thật ngon cho em uống nhé."
"Anh Năm tốt quá, cái này cho anh ăn này." Cô bé ngoan ngoãn đưa quả táo xanh nhỏ xíu trong tay mình qua cho anh, đây chính là món quà mà một người thím trong nhóm người rôm rả nói chuyện ngoài cổng làng lúc nãy vừa mới ưu ái cho cô bé.
"Còn anh nữa chứ, anh Bảy của em cũng có phụ bắt lươn mà."
"Anh cũng có nhảy vào giúp nữa đấy nhé."
Vân Tiểu Thất cùng Vân Tiểu Bát thấy vậy liền tranh nhau xúm xít lại gần cô em gái nhỏ.
Vân Giảo chớp chớp đôi mắt tròn xoe trông mong nhìn bọn họ, dáng vẻ vô cùng áy náy, "Nhưng em hết táo mất rồi."
"Không sao đâu mà, vài hôm nữa tụi anh sẽ lên núi hái ổi về cho em, ổi trên đấy sắp chín rộ hết rồi."
Vân Giảo nghe vậy liền gật đầu liên tục, đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh như hai ngôi sao trên bầu trời đêm. Ổi tươi quả nhiên là món trái cây mà cô bé vô cùng thích ăn.
Đúng lúc này, hai anh em Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà cũng vừa đi làm về tới nhà, cùng lúc đó ba người phụ nữ trong gian bếp cũng vừa chuẩn bị xong xuôi bữa tối ngon lành.
Thế nhưng khi nhìn thấy phần thịt tôm hùm bông to tướng vô cùng bắt mắt đang chình ình đặt ngay giữa bàn cơm, hai tròng mắt của cả Vân Lâm Hải lẫn Vân Lâm Hà suýt nữa thì muốn lồi cả ra ngoài vì kinh ngạc.
"Nhà mình không định sống qua ngày nữa rồi à? Đây là tôm hùm bông phải không?"
Gia đình họ từ bao giờ mà lại trở nên xa xỉ đến mức đủ sức ăn cả thứ tôm hùm bông quý giá thế này cơ chứ? Cả một con tôm to đùng này tính ra trị giá biết bao nhiêu là tiền bạc!
Bà nội Vân đứng bên cạnh mỉm cười xoa đầu cô cháu gái rồi ôn tồn bảo, "Cái này là Giảo Giảo nhà ta cố ý đòi giữ lại để cải thiện bữa ăn cho cả đại gia đình mình đấy."
Suy cho cùng, bữa cơm của nhà họ dạo gần đây gần như đều chỉ toàn là ngao cát, hàu biển cùng ít cá tạp rẻ tiền, cả nhà ai nấy ăn tới mức muốn phát ngán cả ra.
Mấy loại ngao cát hay hàu biển vốn dĩ rất ít thịt, mỗi người trong nhà chỉ cần thò đũa gắp một miếng thôi là đã sạch bách cả đĩa.
Thế nhưng vì hoàn cảnh nhà nghèo quá, nên mọi người cũng chỉ đành bằng lòng bấm bụng ăn những thứ đó qua bữa.
Bởi vậy, giờ đây khi tự nhiên xuất hiện một con tôm hùm bông to lớn đến nhường này, ánh mắt của tất cả mọi người đang ngồi trên bàn ăn đều dán chặt không rời vào mâm cơm.
"Nào, Giảo Giảo ăn nhiều một chút."
Đến bữa ăn, những người ngồi cạnh Vân Giảo đều gắp miếng thịt tôm hùm bông trắng như tuyết, dai dai giòn giòn bỏ vào bát cô bé.
"Mau ăn đi, mau ăn đi." Vân Tiểu Ngũ hối thúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)