Ông nội Vân quát lớn: "Bà là mẹ ruột của chúng nó, tiền không có thì có thể kiếm lại, chứ nếu người mà không còn thì thằng Lâm Hải, Lâm Hà lấy đâu ra mẹ, mấy đứa nhỏ kia cũng mồ côi bà nội."
Ông cũng chẳng còn bạn già bên cạnh.
Ông nội Vân vỗ vỗ lên mu bàn tay bà: "Bọn trẻ đều đã khôn lớn cả rồi, chuyện kiếm tiền không phải vội."
Bà nội Vân rơm rớm nước mắt gật đầu đồng ý.
Sau khi hai ông bà đã bàn bạc ổn thỏa với nhau, liền quyết định sẽ mau chóng tìm cơ hội thích hợp để nói chuyện rõ ràng với tất cả mọi người trong nhà. Dù sao chuyện mua thuyền cũng là một việc vô cùng hệ trọng, dẫu cho chỉ là một chiếc thuyền gỗ nhỏ đi nữa thì cũng cần cả gia đình cùng ngồi lại thảo luận cẩn thận.
Vân Giảo sau khi ngủ trưa dậy liền loanh quanh chạy chơi trong nhà, thấy các anh ra ngoài vẫn chưa về, cô bé bèn tự mình bưng chiếc ghế đẩu nhỏ, vừa ăn củ khoai lang nướng thơm lừng bốc khói vừa lạch bạch chạy theo mẹ và thím đi ra phía cổng làng.
Lúc này, mấy người phụ nữ trong làng đã tụ tập lại một chỗ, cái miệng thì rôm rả buôn đủ thứ chuyện trên trời dưới đất của nhà này nhà nọ, thế nhưng đôi tay đang làm việc thì chẳng hề ngơi nghỉ chút nào.
Vân Giảo rất ngoan ngoãn ngồi sang một bên, cái miệng nhỏ nhắn thong thả gặm củ khoai lang nướng ngon lành, đôi tai bèn vểnh lên chú ý nghe họ chuyện trò qua lại.
Ban đầu, câu chuyện của mọi người vẫn chỉ xoay quanh việc nội bộ nhà bọn họ.
Chuyện Vân Giảo cùng nhóm Vân Tiểu Ngũ hôm nay đi lội biển nhặt được tôm hùm bông quý giá, cá mú đỏ và cả một con cá mú cọp to lớn nhường ấy đã nhanh chóng đồn khắp cả làng, thậm chí nói không chừng còn lan sang tận các làng lân cận bên cạnh rồi cũng nên.
Chuyện lớn cỡ này đương nhiên xứng đáng lọt top những chủ đề nóng hổi nhất trong làng. Mọi người cứ tốp năm tốp ba xúm lại bàn tán xôn xao, thế nhưng vì có người trong cuộc đang ngồi lù lù ngay đó nên cũng chẳng thể đào sâu nói nhiều hơn được.
Dù vậy, ai nấy nhìn vào cũng đều không giấu nổi sự hâm mộ đối với vận may hiếm có của nhà họ.
"Các chị hiểu mụ ta quá mà, người như thế coi con gái ruột chẳng khác gì kẻ hầu mà sai khiến, thật chưa từng thấy ai làm mẹ như vậy."
Thẩm Vân Liên hỏi: "Thế Vân Hữu Quyền kia không cản một chút nào sao?"
"Cản cái gì mà cản, đưa một trăm đồng sính lễ kia, một nửa để cho thằng con trai bọn họ dùng, một nửa cho gã cầm đi mua rượu chè tiêu pha rồi. Gã chính là một kẻ vô tích sự bất tài, ngoại trừ biết uống rượu thì gã còn làm được cái gì? Toàn dựa vào vợ và con gái trong nhà nuôi nấng. Tôi thấy á, thằng con trai của gã sau này tính tình chắc cũng chẳng khác gã là bao, uổng công Thái Kim Hoa còn đi khắp nơi bốc phét khoác lác rằng con trai mụ thông minh, sau này ắt có tiền đồ lớn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
