Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Thư ký Dương thay mặt Trình Vạn Đình phối hợp với cảnh sát Cảng Thành để xử lý hậu sự. Vốn tưởng chuyện này sẽ kéo dài, vậy mà chỉ một lúc sau, anh lại sững người đứng chết trân, tầm mắt không rời được cảnh tượng trước mặt.
Vị đại thiếu gia xưa nay không chịu để ai chạm vào, vậy mà giờ lại cụp mắt mặc cho con dâu nuôi từ bé nhà họ Trần lau sạch từng vết máu dính trên tay mình. Cô thậm chí còn lau từng ngón tay một cách cẩn thận, không sót chỗ nào.
Ngược lại, vị hôn phu kia chẳng nói chẳng rằng, thậm chí còn... ngoan ngoãn để cô lau tay.
Không còn cách nào khác, cô đành dày mặt cầm khăn tay lau sạch những vết máu trên tay anh. Khăn lụa trắng như tuyết kia chẳng mấy chốc đã nhuộm thành một màu đỏ rực.
Có lẽ là do lớn lên ở Cảng Thành, mặc dù sinh ra trong gia đình giàu có, tay của Trình Vạn Đình lại không hề mềm yếu. Trên lòng bàn tay, trên các đốt ngón tay, vết chai mỏng hiện lên rõ ràng, chứng tích của nhiều năm luyện súng.
Da cô mềm, vốn chẳng phải làm việc nặng nhọc, mỗi lần lòng bàn tay lướt qua vết chai của anh lại có cảm giác tê tê, hơi ngứa.
Chỉ là… anh bỗng thay đổi sắc mặt.
Khi máu đã được lau sạch, Trình Vạn Đình rút tay lại, giọng lạnh lẽo như gió lùa qua kẽ đá:
– Em về đi, chỗ này không phải nơi em nên đến.
Lâm Khả Doanh sững người: “…”
…Máu cũng lau xong rồi, giờ anh mới nói mấy lời này?
Thôi được rồi, ghét thì ghét, ít ra cốt truyện cũng được đẩy tiến.
Thư ký Dương làm theo lệnh quen tay, gọi người đưa cô rời đi. Đợi mọi việc tạm ổn, anh theo Trình Vạn Đình lên xe Porsche, ngồi ở ghế sau. Trình Vạn Đình nhắm mắt dưỡng thần, dáng vẻ lạnh nhạt không giống người vừa gặp chuyện.
Thư ký Dương đoán chắc anh không bị thương, nhưng vẫn lo lắng:
– Đại thiếu gia, hay là đến bệnh viện kiểm tra một chút? Dù sao cũng vừa bị cướp cò…
– Không cần. – Giọng anh không lộ cảm xúc, đôi mắt khi mở ra vẫn là vẻ bình tĩnh thường ngày. – Điều tra cho rõ xem hôm nay là bang nào gây chuyện.
Rồi anh bổ sung:
– Ngay trước đồn cảnh sát.
– Rõ ạ.
Không khí trong xe trở nên yên tĩnh. Thư ký Dương dặn tài xế lái về khách sạn Bán Đảo – nơi Trình Vạn Đình có cổ phần. Trong khuôn viên khách sạn, ngoài các biệt thự sang trọng, anh còn giữ một phòng suite thuê dài hạn.
Sau khi thay chiếc sơ mi dính máu, anh bước vào phòng tắm. Sương mù bốc lên từ vòi sen, bao phủ cả gian phòng, chỉ còn lại dáng người cao lớn đang thay đồ sau lớp kính mờ.
– Đại thiếu gia, tra được rồi. Mấy người đó là người của Long Hổ bang. Tang Bưu – người đứng đầu – vừa gọi điện, nói chuyện này không liên quan gì đến bọn họ. Có vẻ mấy kẻ đó bị thuê làm.
Trình Vạn Đình đang cài cúc áo, tay khựng lại một chút, giọng lạnh như băng:
– Bốn đứa chết, còn một đứa trốn. Bảo Tang Bưu dẫn người sống đến gặp tôi.
– Rõ ạ.
Áo sơ mi trắng bó lấy cơ bắp săn chắc, bên ngoài khoác thêm bộ vest đen chỉnh tề, chỉ trong chớp mắt, anh lại trở về dáng vẻ của người nắm quyền Hoàn Vũ.
Vừa siết chặt nút áo vest, trước mắt anh lại thoáng hiện lên một bóng dáng. Tay đang buộc cà vạt khựng lại trong một giây, rồi anh thản nhiên hỏi:
– Hôm đó cậu đưa Lâm Khả Doanh đi mua đồ gì?
– …Ơ?
Thư ký Dương có phần sửng sốt. Chẳng ngờ đại thiếu gia lại hỏi chuyện này. Nếu là trước kia, chắc chắn không đời nào quan tâm phụ nữ mặc gì!
Nhớ đến những cảnh vừa rồi – từ trong văn phòng đến lúc lau máu – thư ký Dương thành thật trả lời:
– Cô ấy tự chọn. Dạo này thịnh hành váy hai dây, áo hở vai, quần short jeans… Cô ấy mua toàn mấy kiểu đó.
Sắc mặt Trình Vạn Đình tối lại:
– Cả Cảng Thành không tìm nổi cái váy tay dài quần dài đàng hoàng?
– ……
——
Vụ nổ súng ở Cảng Thành, đối với Lâm Khả Doanh mà nói, chỉ như một đoạn nhạc nền được vứt lại phía sau. Cô xách túi đồ vừa mua trong chợ sỉ, thong thả trở về biệt thự lưng chừng núi.
Cảng Thành quả là thiên đường thời trang, kiểu nào cũng muốn rinh về. Cô chẳng mấy chốc đã nhét đầy tủ đồ bằng những mẫu mới nhất, ép hết đống váy hoa lỗi thời vào xó xỉnh không thấy mặt trời.
Mấy ngày tiếp theo, khi thì cô diện váy hai dây xanh lá đậm, ôm sát đường cong, dài qua đầu gối, thiết kế hở lưng phô bày bờ vai nõn nà. Khi lại là áo phông croptop phối với quần short, buộc tóc cao thành đuôi ngựa, trẻ trung năng động.
Ngày nào cũng chạy ngoài đường.
Trình Vạn Đình chỉ lướt qua vài tấm ảnh, liếc một cái rồi lạnh nhạt dời mắt. Ngón tay gõ nhẹ lên tấm ảnh, ngước lên hỏi:
– Lâm Khả Doanh ngày nào cũng ra ngoài như vậy?
– Vâng. – Thư ký Dương lần đầu nhận được lệnh theo dõi một cô gái, đến giờ vẫn chưa hết bàng hoàng. – Cô ấy đi mua vài cổ phiếu, rồi ghé khu chợ sỉ mấy lần. Còn thích ghé tiệm Hà Ký ăn chè.
Anh vốn quen thấy cảnh Trình Vạn Đình tránh xa phụ nữ, chẳng bao giờ có ai bên cạnh. Bây giờ nhìn cảnh này, trong lòng lại bắt đầu lấn cấn.
Cũng phải, hôn ước giữa Lâm Khả Doanh và Trần thiếu gia sắp giải trừ, nếu đại thiếu gia thực sự có ý, cũng không phải là không thể.
Có điều… cách theo dõi này có hơi quá.
Anh lấy hết dũng khí nói:
– Đại thiếu gia, nếu muốn theo đuổi, cũng không nên làm theo kiểu này, nó…
Chưa kịp dứt lời, anh lập tức cảm nhận được một ánh nhìn lạnh buốt như băng quét tới. Giữa cái nóng mùa hè mà rùng mình ớn lạnh.
– Cậu đang nghĩ gì vậy? – Trình Vạn Đình cười nhạt, giọng đầy giễu cợt. – Cậu nghĩ một cô gái từ đại lục, không gia thế, không học vấn, lại có thể bước chân vào Trình gia?
Thư ký Dương cứng họng, không nói nổi một lời.
Là anh nghĩ nhiều rồi. Trình Vạn Đình dù có cưng chiều, cũng chỉ vì nể mặt Trần thiếu gia. Nghĩ lại thì đúng là vô lý – một người không có nền tảng, gia thế còn kém xa Trần gia, làm sao sánh được với Trình gia, càng không nói tới chuyện quyền lực và tài sản gấp cả chục lần kia.
– Thư ký Dương, có cô Lâm gọi gấp.
Hai người đang đứng bên máy pha trà không hẹn mà cùng ngẩng lên. Nhân viên truyền tin lúc này mới nhận ra đằng sau mình là Trình tổng, vội vàng khom lưng chào:
– Chào Trình tổng!
Rồi nhanh chóng rút lui.
Thư ký Dương thoắt căng cả sống lưng, như mũi tên bắn về lại vị trí làm việc để nghe máy, trong lòng vẫn không dứt được cảm giác phía sau có ánh mắt lạnh lùng đang xoáy thẳng vào lưng mình.
Cuộc gọi vừa kết thúc, anh quay người lại thì... phòng trà đã vắng tanh, chẳng còn một ai.
Mấy tấm ảnh liên quan đến Lâm Khả Doanh vốn được đặt ở góc bàn cũng biến mất không dấu vết.
Cả ngày hôm đó, bầu không khí trong văn phòng tổng giám đốc như bị đè nặng bởi áp suất vô hình. Thư ký Dương cảm nhận rõ nhưng lại không tìm ra nguyên nhân.
Cho đến chiều muộn, lúc đang dọn dẹp tài liệu chuẩn bị tan ca, giọng người kia bỗng vang lên từ phía sau bàn làm việc:
– Cậu không định báo cáo gì à?
Thư ký Dương là người mồ côi từ nhỏ, suýt mất mạng trong một cuộc đụng độ giữa các bang phái năm xưa. Chính Trình Vạn Đình đã cứu lấy mạng sống ấy, từ đó anh đi theo anh ta vào sinh ra tử hơn mười năm, tự cho rằng mình rất hiểu đại thiếu gia.
Nhưng giây phút này, đầu óc anh xoay liên hồi cũng không đoán nổi ý người kia là gì.
Anh thử mở lời:
– Về phía Thiên Tinh Trí Mã, họ đã có nhượng bộ...
Sắc mặt Trình Vạn Đình vẫn không đổi, anh lập tức đổi hướng:
– Chính quyền Cảng Đốc gần đây có tín hiệu...
Cũng không đúng.
– Lão gia và giám đốc Lý vẫn đang thương lượng chuyện liên hôn...
Giọng nói lạnh băng cắt ngang:
– Cuộc gọi giữa trưa.
– …Gì cơ ạ?
Thư ký Dương ngẩn người.
– Là Lâm Khả Doanh gọi tới, nhờ tôi tìm giúp bác sĩ mổ tim giỏi ở bệnh viện Mary.
—
Mấy ngày qua, Lâm Khả Doanh rốt cuộc cũng mua vào ba mã cổ phiếu. Tất cả đều là những doanh nghiệp sau này sẽ phát triển tốt. Hiện giờ trong túi cô không dư giả, nên không đầu tư liều, chỉ mong ổn định. Thế mà cũng xoay vòng lời được vài lần, hiện trong tay đã có 520 đô Hồng Kông.
Chiều nay cô đến tiệm chè của chị Hà, cùng hai vợ chồng bàn bạc chuyện sau này có thể lo nguồn hàng từ Cảng Thành, còn cô mở cửa hàng ở đại lục. Mọi chuyện đâu vào đấy, cả ba người đều hăng hái như đã thấy được viễn cảnh phất lên.
Một chén chè vừa trôi xuống bụng, thì bệnh viện Mary lại báo tin xấu.
Con gái chị Hà – bé Đình Đình – ca phẫu thuật tim vốn định tiến hành vào ngày mai lại bị hoãn. Lý do là bác sĩ chủ trị giỏi nhất của khoa tim tan ca thì vô tình vướng vào một vụ ẩu đả giữa các bang phái. Giờ không rõ đang ở đâu.
Bác sĩ thay thế thì còn phải chờ lâu mới tới lượt.
Chị Hà vừa đi đi lại lại vừa nói như sắp khóc:
– A Phân bệnh nặng thế này, chị sợ bác sĩ Hoắc gặp chuyện không hay...
Chồng chị vội tiếp lời:
– Anh có liên hệ bác sĩ khác rồi, nhưng người ta bảo phải đợi thêm thời gian.
Lâm Khả Doanh ngồi cạnh giường bệnh, nhìn Đình Đình – cô bé mới mười sáu, da trắng bệch vì căn bệnh tim bẩm sinh. Thấy con bé cố gắng nở nụ cười, an ủi ba mẹ:
– Ba, mẹ, chắc tại ông trời muốn con mổ muộn một chút thôi, hai người đừng lo.
Nhưng làm gì có cha mẹ nào không lo?
Sáng hôm sau, chị Hà dọn quán sớm, cùng Lâm Khả Doanh đến bệnh viện. Vừa tới đã thấy Đình Đình khó thở, lên cơn.
Nhìn con bé thoi thóp, Lâm Khả Doanh thấy lòng nặng như chì. Cô quyết định một mình đến đồn cảnh sát Cảng Đảo tìm người hỏi han.
Đổi lại là cái lắc đầu: hôm qua vài bang phái lớn vừa chém nhau giữa phố, giờ cả đồn rối như canh hẹ, không rảnh để quan tâm chuyện của một bác sĩ.
Mang theo tin tức thất vọng quay lại bệnh viện, cô lại bất ngờ thấy thư ký Dương đang đứng cùng chị Hà ở hành lang.
– Bác sĩ Hoắc được người bên Hòa Thắng Đường thả rồi. Mai có thể phẫu thuật.
Chị Hà vừa nghe xong đã mừng rơi nước mắt, nắm chặt tay cô thì thầm hai tiếng “hay quá”, rồi lập tức chạy về báo tin cho con gái.
Lâm Khả Doanh thì đứng lại, nghiêng đầu cảm ơn:
– Thư ký Dương, cảm ơn anh.
Anh vội xua tay:
– Không dám nhận. Bác sĩ Hoắc bị vạ lây thôi, cũng là bị kẹt trong lúc mấy bang phái ẩu đả. May có người ra tay...
Cô khẽ chớp mắt:
– Là... Trình Vạn Đình?
– Ừ.
Lâm Khả Doanh lẩm bẩm trong lòng: Đại thiếu gia đúng là người tốt.
Chỉ trừ chuyện sống chết không chịu cưới cô ra, còn lại... đâu ra khuyết điểm.
—
Đêm đó, Cảng Thành rực rỡ ánh đèn neon, náo nhiệt, phồn hoa. Chợ đêm đông vui, dòng người nhộn nhịp, chỉ có những tòa cao ốc văn phòng lạnh lẽo là chìm trong yên ắng.
Lâm Khả Doanh xách túi hoành thánh nóng hổi, đứng trước cửa văn phòng tổng giám đốc tầng 32, gõ nhẹ.
Nhân viên đều đã tan ca, người còn ở lại... chỉ có vị đại thiếu gia vẫn đang tăng ca như thường lệ.
Cô không nhịn được thầm khen trong lòng: Người đâu mà vừa tốt, vừa chăm chỉ.
– Đại thiếu gia, cảm ơn anh đã giúp thả bác sĩ Hoắc ra. – Cô vừa bước vào đã quen tay đặt túi đồ lên bàn trà, ánh mắt cười cong cong, lời cảm ơn đầy chân thành.
Trình Vạn Đình vẫn đang đọc tài liệu, nghe vậy chỉ liếc lên một cái.
Màu xanh của váy hai dây trong tấm ảnh hôm trước, giờ xuất hiện rõ ràng trước mặt anh – sống động, chân thực.
– Ừm. Em đến làm gì?
– Nghe thư ký Dương nói anh chưa ăn tối, còn đang tăng ca, người cũng là sắt là thép thôi, cũng phải ăn chứ. Quán này nấu ngon lắm, em mang lên cho anh. Đặt ở bàn rồi, em không làm phiền đâu.
Anh không ngờ hôm nay cô lại quay về sớm thế này. Trên bàn trà, hoành thánh bốc khói nghi ngút, mùi thơm lặng lẽ lan ra.
Mà nơi cửa ra vào, màu xanh ấy chỉ thoáng chốc đã biến mất.
Ngăn kéo bàn làm việc khẽ mở, bên trong là mấy tấm ảnh rải rác – đều là hình cô trong chiếc váy ấy, tươi mát, rạng rỡ như xuân về, khiến người nhìn không sao dứt mắt nổi.
—
Sáng hôm sau.
Trình Vạn Đình bị chuông điện thoại đánh thức. Đầu dây là giọng ngỡ ngàng của thư ký – từ trước tới nay chưa từng có chuyện đại thiếu gia đi làm trễ.
Trong giấc mơ còn vương lại một màu xanh, quấn chặt lấy anh.
Trình Vạn Đình bất chợt xốc chăn ngồi dậy, mặt lạnh băng, bước thẳng vào phòng tắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
