Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Hương Giang Đại mỹ nhân Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Hôm sau.

Bác sĩ Hoắc trở lại bệnh viện, ca mổ tim của Đình Đình thuận lợi tiến hành.

Khoảnh khắc đèn xanh phòng phẫu thuật sáng lên, vợ chồng chị Hà và cậu con trai A Cường cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Khả Doanh đứng bên cạnh cũng mừng đến nở nụ cười theo.

Cả nhà chị Hà cảm kích không thôi, bác sĩ Hoắc sau khi tháo găng tay phẫu thuật ra, cũng tự mình đến cảm ơn cô.

– Cô Lâm, lần này thật sự phải cảm ơn cô. – Ông kể lại chuyện mình bị lạc vào hiện trường hỗn chiến giữa các bang phái, bị bắt đi để mổ cứu người cho kẻ cầm đầu – mấy người kia bị thương mà không dám đến bệnh viện, sợ bị công an lần ra.

Nói đến đây, bác sĩ Hoắc vẫn còn rùng mình.

Lâm Khả Doanh nghe mà trợn tròn mắt. Cô vốn tưởng mấy tình tiết gay cấn kia chỉ có trong phim TVB, không ngờ lại xuất hiện ngay trước mắt mình, sống động như thật.

Đến biên kịch cũng chẳng dám viết như vậy.

– Bác sĩ Hoắc, tôi chỉ tiện tay hỏi thử, thật ra người cần cảm ơn không phải tôi...

– Ba! – Một giọng nam vang lên từ hành lang.

Một thanh niên cao lớn, gương mặt có vài phần giống bác sĩ Hoắc, nhanh chân đi tới.

– Đây là cô Lâm ạ?

– Đúng. Cô ấy là ân nhân cứu mạng của ba. – Ông Hoắc mỉm cười gật đầu.

Khi được người ta gắn cho danh xưng “ân nhân”, Lâm Khả Doanh có phần lúng túng. Cô thấy như thể mình đang dùng danh nghĩa vị hôn phu – một đại thiếu gia có thể hô mưa gọi gió – để tặng hoa tặng gấm cho người khác.

Cũng may bác sĩ Hoắc y thuật cao, lịch trình dày đặc, chẳng bao lâu đã rời khỏi bệnh viện.

Người ở lại là con trai ông – bác sĩ Hoắc Hoa Sâm – hiện đang thực tập ở bệnh viện Mary. Anh ta rất lễ phép, nói tiếng phổ thông cũng rõ ràng, có thể thoải mái trò chuyện cùng cô.

– Anh Lâm, cô không cần tiễn tôi đâu. – Cô khách sáo nói.

– Tôi tên Hoắc Hoa Sâm. Thay mặt cả nhà, tôi muốn mời cô một bữa cơm cảm ơn. Tám giờ tối mai, tại khách sạn Bán Đảo. Không biết cô có thời gian không?

Lời mời chân thành như vậy, cô không tiện từ chối. Dù sao được ăn ở khách sạn Bán Đảo – nơi đắt đỏ nhất nhì Cảng Thành – cũng xem như trải nghiệm đáng giá.

Cô nghĩ, bản thân cũng sắp rời Cảng Thành, nên tranh thủ tận hưởng những gì cần tận hưởng đi.

Không lâu sau, Hoa tẩu lại gửi tới một khoản tiền sinh hoạt – lần này là một ngàn đô Hồng Kông.

– Minh Huy nói là do đại thiếu gia dặn. – Hoa tẩu vẫn chưa hiểu rõ ý của đại thiếu gia. Rõ ràng cô Lâm vẫn luôn nói sắp về đại lục, vậy mà lần này lại gửi thêm tiền.

Chị líu ríu hỏi bằng giọng Quảng Đông lơ lớ:

– Khả Doanh, rốt cuộc em đến Cảng Thành làm gì vậy?

Lâm Khả Doanh không vòng vo, cười nhận lấy tiền. Dù sao cũng sắp đến lúc đàm phán khoản tiền bồi thường giải trừ hôn ước rồi, cô không thể để vị hôn phu tương lai có cớ làm khó.

Dù sao thì anh cũng ghét cay ghét đắng mối hôn sự này, không muốn ai biết thì cô càng hiểu điều đó.

– Em đến thăm người thân, không lâu nữa sẽ về thôi. – Cô viết bằng chữ giản thể lên giấy cho Hoa tẩu đọc.

Cũng may chị Hoa vẫn hiểu được đại khái.

Sau khi cẩn thận cất khoản tiền mới nhận, Lâm Khả Doanh quay lại khu thương mại Trung Hoàn, tiêu 300 đô mua một máy chơi game cầm tay.

Hiện giờ không có điện thoại di động, không có máy tính, đến cả một chiếc máy game nhỏ cũng là vật hiếm.

Giá ở Cảng Thành vốn cao, mang về đại lục càng khó tìm. Nếu có thể vận chuyển đi bán, thì 1 chiếc giá 300 ở đây, sang đó có thể bán hơn cả ngàn.

Vật hiếm thì sẽ đắt, đó là quy luật muôn đời.

Lâm Khả Doanh bắt đầu suy tính.

Chơi chán, cô dạo quanh thương xá, tiện thể mua thêm vài bộ quần áo, vòng cổ, vòng tay… Lúc đi ngang tiệm làm tóc ven đường, ánh mắt cô bị hút vào tấm poster dán ngoài – nữ minh tinh tóc xoăn sóng lớn, khí chất chói chang.

Cô khẽ nghiêng đầu, thấy cũng hợp với gương mặt mình.

Tranh thủ lúc trưa chưa đông khách, cô vào tiệm làm tóc. Cắt xong bước ra, cả mái tóc đen dài đã được uốn thành từng gợn sóng mềm mại, giống như tảo biển đang đung đưa dưới nước.

Nhân viên trong tiệm nhìn cô không rời mắt, rồi len lén nói với nhau:

– Mỹ nhân à, kiểu tóc này miễn phí, chị cho bọn em chụp tấm ảnh dán ở cửa tiệm nhé?

Cô giống hệt poster quảng cáo hôm nọ, chẳng khác gì một minh tinh thật sự!

Chỉ tiếc, Lâm Khả Doanh chỉ nghe hiểu hai từ “mỹ nhân”, còn lại đều mơ hồ, đành vội vã thanh toán rồi rời đi. Dù sao cũng đang đói bụng.

Buổi trưa, cô ghé vào nhà hàng Văn Hoa, gọi một bữa thịnh soạn đúng kiểu Quảng Đông.

Chim bồ câu quay, vi cá, bào ngư... thời 80 vẫn còn giữ được chất lượng nguyên bản, nguyên liệu thật – mùi vị càng khỏi phải bàn.

Lúc cô đang ăn thì bàn bên vang lên tiếng cười nói ầm ĩ. Mấy ông chú ăn mặc phóng khoáng gọi thêm một phần vi cá, nghe như đang ăn mừng chuyện lớn.

Nghe lén được đoạn đối thoại, cô đoán ra: đây là những người vừa thắng lớn nhờ đầu tư cổ phiếu – “xào cổ” như cách người ta hay nói ở Cảng Thành.

Quả nhiên, giữa bữa, có người kể chuyện một người bạn là dân buôn rau, vậy mà chỉ sau một đêm đã thắng lớn, kiếm được 5000 đô Hồng Kông. Vậy là hôm nay mở tiệc mời bạn bè.

Cảnh tượng y như phim Hongkong, chỉ khác là giờ đây, cô đang ngồi xem trực tiếp giữa đời thật.

Cô vừa nghe vừa ăn ngon lành. Chim quay giòn tan, bào ngư mềm ngọt, mỗi món đều ngon đến mức không nỡ nuốt vội.

Ăn xong, cô không quên đóng gói thêm một phần – mang tới cho vị hôn phu vẫn đang tăng ca ở Hoàn Vũ.

Lâm Khả Doanh chưa bao giờ quên cốt truyện chính. Dù cốt truyện có quăng quật cô bao nhiêu lần, thì sứ mệnh của cô vẫn là… khiến Trình Vạn Đình thay đổi thái độ.

Dù hôm qua thư ký Dương mới thông báo, tiền bồi thường giải trừ hôn ước có thể lên tới sáu trăm ngàn – còn hơn cả cái mạng của Bính Tịch Tịch trong kịch bản gốc – thì cô vẫn phải bám sát cốt truyện.

Lần này, bảo vệ tầng trệt không nhận ra cô gái quê mùa của lần trước. Giờ đây, khí chất cô cao quý, ăn mặc tinh tế, vừa xuất hiện đã khiến người ta chú ý.

Họ lập tức liên hệ thư ký Dương.

Chưa đầy năm phút sau, thư ký Dương vội vàng xuống lấy đồ. Nhưng Lâm Khả Doanh đã rời đi từ lúc nào.

– Đại thiếu gia, Lâm tiểu thư gửi cơm cho anh. – Thư ký Dương đưa hộp thức ăn kèm theo một tờ giấy nhỏ.

Trên đó là nét chữ mềm mại, quen thuộc:

[Đại thiếu gia, công việc quan trọng, nhưng sức khỏe càng quan trọng hơn. Nhớ ăn đúng bữa nhé!]

Thư ký Dương nhìn tờ giấy, không khỏi thấy thương cho cô Lâm – một lòng một dạ quan tâm người ta.

Nhà anh đâu có thiếu người mang đồ ăn, nhưng chỉ riêng đồ cô đưa tới, đại thiếu gia lại chưa từng từ chối.

Có lẽ… cô ấy thật sự không giống những người khác.

Hai ngày nay, sắc mặt Trình Vạn Đình trầm hẳn. Như thể không ngủ đủ giấc, cả người toát ra khí lạnh khiến người khác không dám lại gần.

– Đồ cô ấy đưa, cậu xử lý đi. – Giọng anh lạnh như băng, ngắn gọn như chém xuống.

Trong mơ đã phiền, tỉnh dậy lại càng bực. Người ấy cứ xuất hiện một cách không nên có, cứ tùy tiện quấy nhiễu anh như thế, bảo sao tinh thần không uể oải.

Thư ký Dương đứng im, thầm nghĩ: quả nhiên, sự nhẫn nại ít ỏi của đại thiếu gia dành cho cô Lâm đã biến mất.

– Cô Lâm có lòng như vậy, xử lý thế này… e là không ổn? – Anh nói nhỏ, giống như chỉ đang lẩm bẩm với chính mình.

– Cậu lại còn bênh cô ấy à? – Trình Vạn Đình nhíu mày, giữa trán hiện rõ vẻ bực bội. Từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng để cảm xúc lấn át lý trí như bây giờ. Vậy mà lúc này, sự nôn nóng, bất an đang từng chút từng chút lan ra.

Mà tất cả những cảm xúc ấy… đều cần phải cắt đứt tận gốc.

– Một món đồ rẻ tiền chẳng có gì đáng nói, xử lý thì xử lý. – Anh lạnh lùng liếc sang thư ký Dương. – Chỉ là cậu suốt ngày mở miệng cô Lâm, ngậm miệng cô Lâm, cô ấy cho cậu uống thuốc mê gì sao?

Thư ký Dương: “…”

Trong lòng kêu oan, nhưng không biết phải giải thích sao. Rõ ràng là…

Thôi, ngài là sếp.

– Đại thiếu gia, tôi chỉ thấy cô Lâm có lòng thôi. – Thư ký Dương thật tâm cảm kích và nể phục Lâm Khả Doanh. Dù biết rõ bị ghét bỏ, cô vẫn kiên nhẫn nhiều lần mang đồ ăn tới cho người không hề dễ gần kia.

Trình Vạn Đình khẽ bật cười, lạnh lẽo như tuyết sớm:

– Cậu cảm thấy một người vừa chấm dứt hôn ước, sau lưng liền tìm cách bám víu tôi, thì có thể gọi là “có lòng” sao?

Thư ký Dương: …

Không dám nói gì thêm.

Anh biết rõ trước đây đại thiếu gia có bao giờ để tâm đến phụ nữ? Có khi bên cạnh anh là ai, cũng chẳng buồn nhớ tên. Vậy mà giờ lại nổi giận đến mức này?

Thấy người kia tạm dịu đi, thư ký Dương cũng thu lại tâm trạng hóng chuyện. Trình Vạn Đình lấy lại vẻ bình thản, lãnh đạm như mọi khi, lạnh lùng dặn:

– Tối nay tôi gặp Lưu Chí Cao ở khách sạn Bán Đảo, bàn chuyện cổ phần Cửu Long. Ngày mai cậu nhớ tung tin ra ngoài.

– Rõ ạ. – Anh lập tức đáp lời.

Buổi chiều hôm ấy, Lâm Khả Doanh mang theo “chén tử cánh” mượn danh cảm ơn, rồi ghé bệnh viện Mary bàn chuyện với chị Hà và anh Hùng – chồng chị – về kế hoạch vận chuyển hàng may mặc.

So với việc tự mình sang Cảng Thành tìm nguồn, có người phối hợp từ đầu bên kia thì thuận tiện hơn nhiều.

Cô định mở cửa hàng ở đại lục, còn vợ chồng chị Hà sẽ phụ trách chọn mẫu, kiểm kê, lo chuyện vận chuyển. Hai bên cùng chia hoa hồng. Bằng vào quy mô thị trường, cô không lo thua lỗ.

Nghe đến đây, chị Hà không khỏi cảm động:

– Chị với anh Hùng cũng chỉ có chút sức thôi, giúp được gì thì giúp, chứ nhận phần chia… chị ngại lắm.

– Chị Hà, anh Hùng, hai người đừng từ chối. Lựa hàng, kiểm kê, đóng gói, tất cả đều rất quan trọng. Ba phần trăm doanh thu là hoàn toàn xứng đáng.

Nghe vậy, Đình Đình vui vẻ giơ tay:

– Chị Khả Doanh, ba mẹ không nhận thì để em góp! Em còn hơn ba mươi đồng tiền mừng tuổi để dành, em cho chị hết luôn!

Lâm Khả Doanh bật cười:

– Em dốc cả gia tài luôn rồi, chị áp lực lớn quá đấy.

Trong phòng bệnh, tiếng cười nói rộn ràng. Chị Hà mời cô hôm nào rảnh về nhà chơi, chờ Đình Đình xuất viện sẽ mở tiệc cảm ơn.

Lâm Khả Doanh bỗng thấy lòng nao nao.

Cô sắp phải rời Cảng Thành rồi.

Vì thư ký Dương từng nói, chuyến tàu về đại lục sẽ rời bến vào cuối tuần này.

Cô lặng lẽ gật đầu, vừa ngẩng lên thì cửa phòng bệnh bị gõ nhẹ. Hoắc Hoa Sâm đã cởi áo blouse, đến đón cô đi dùng bữa.

Dọc đường, cô hỏi về cha mẹ anh, anh chỉ mỉm cười bảo rằng họ sẽ đến sau.

Nhưng khi đến nơi – một nhà hàng Tây sang trọng trong khách sạn Bán Đảo – ngoài cô ra, chẳng thấy ai khác.

Tiếng đàn piano nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng, nhân viên lịch sự kéo ghế mời cô ngồi.

Cô liếc quanh, phát hiện xung quanh toàn là các cặp đôi đang hẹn hò. Trên bàn là hoa hồng tươi, nến thơm cao cắm lung linh – chẳng giống bữa cơm gia đình chút nào.

–Bác sĩ Tiểu Hoắc, cha mẹ anh...

Hoắc Hoa Sâm mỉm cười, tự tay rót rượu vang cho cô:

– Cô Lâm, mong cô thứ lỗi. Thật ra, một tiếng trước tôi đã xin phép cha mẹ đừng đến.

– Sao vậy? – Cô hơi nghiêng đầu, nhìn anh.

– Tôi muốn có một bữa tối riêng với cô. – Anh nghiêm túc. – Làm quen, rồi chính thức trở thành bạn bè.

Lời vừa dứt, Lâm Khả Doanh không nhịn được cười khẽ.

Khách sạn Bán Đảo là nơi nổi tiếng nhất Tiêm Sa Chủy, xa hoa, khí phái. Bao nhiêu phú hào chọn đây làm điểm đến quen thuộc.

Trình Vạn Đình hẹn gặp Lưu Chí Cao – người vừa gom cổ phiếu Cửu Long – chính tại đây.

Nhưng vừa bước vào sảnh, anh lập tức khựng lại.

Từ hội trường nhà hàng phía bên trái, một bóng dáng... vừa quen vừa lạ, lọt vào tầm mắt anh.

Trong mơ, khi thì là váy hoa lỗi thời, khi thì là váy hai dây màu xanh lục. Mà lúc này, cô gái ấy khoác lên mình bộ đầm đỏ ôm sát, vòng eo mềm mại, tà váy buông như cánh hoa, chân váy khẽ động, thấp thoáng lộ ra cổ chân trắng mịn.

Trên cổ chân có một nốt ruồi nhỏ, mượt mà đen bóng, nổi bật giữa làn da mịn màng.

Tóc uốn xoăn sóng lớn, buông mềm trên vai, gương mặt có lúm đồng tiền như hoa, so với hoa còn rực rỡ hơn vài phần.

– Đại thiếu gia, Lưu Chí Cao tới rồi, đang đợi ngài trên lầu. – Thư ký Dương thấy Trình Vạn Đình dừng lại, vội vàng nhắc.

Chỉ là… sao chỉ một thoáng, sắc mặt ngài lại khó coi đến thế?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc