Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Hương Giang Đại mỹ nhân Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Xe vừa dừng trước cổng biệt thự số 5 ở lưng chừng núi, Lâm Khả Doanh hai tay xách đầy túi lớn túi nhỏ, gần như không còn chỗ để thở. Suốt mười mấy năm đi làm vất vả, cô chưa từng tiêu tiền điên cuồng như hôm nay, trong lòng vừa thấy lạ lại vừa có chút không quen.

Trong biệt thự, A Mai và A Hương thấy cô trở về, liền vội vàng chạy ra đỡ giúp. Hai người trẻ tuổi, lại không rành tiếng phổ thông, chỉ có thể lúng túng hỏi vài câu, miễn cưỡng hiểu được Lâm tiểu thư hôm nay đi mua rất nhiều quần áo, hưng phấn đến độ liên tục giục cô thử ngay vài bộ xem sao.

Cả khu biệt thự ở lưng chừng núi này đều sang trọng bậc nhất, nhưng trong các căn nhà, không đâu nhàn nhã bằng nơi đây. Cũng bởi chủ nhân của số 5 — Trình Vạn Đình — hiếm khi đặt chân đến.

Vì vậy, đám người hầu quanh năm chỉ quanh quẩn trong biệt thự chờ lệnh, nhàn nhã đến mức phát chán. Mỗi tháng vẫn lĩnh lương đầy đủ, trong lòng cũng thấy ngượng. Chỉ khi Lâm Khả Doanh được đưa về đây, họ mới như tìm lại được ý nghĩa tồn tại, cuối cùng cũng cảm thấy đồng lương mình lĩnh là xứng đáng.

Trước sự nhiệt tình của mọi người, cô khó lòng từ chối. Hơn nữa, chính cô cũng cực kỳ yêu thích những bộ đồ vừa mua, bèn dứt khoát trở vào phòng, lần lượt mặc thử từng bộ một.

Nguyên thân vì sống khổ cực, điều kiện kinh tế eo hẹp, quần áo mặc trên người đều là đồ cũ đã nhiều năm. Chiều cao không ngừng phát triển, khiến quần áo cũ vừa chật vừa ngắn. Hở eo, hở cổ tay, hở cả mắt cá chân — vừa nhìn đã thấy thiếu thốn đủ bề.

Giờ đây khoác lên người những bộ đồ mới toanh, tinh tươm, mọi người trong biệt thự đều sáng mắt.

Ngay cả Hoa tẩu cũng không nhịn được giơ ngón tay cái lên khen:

“Lâm tiểu thư, đúng là mỹ nhân trời sinh!”

Từ “mỹ nhân” này, Lâm Khả Doanh nghe hiểu, liền mỉm cười vui vẻ.

Trong lúc cô mải mê thử đồ, ở một góc khác, Hoa tẩu ghé tai A Trung nói nhỏ:

“Lâm tiểu thư vốn đã xinh rồi, nay thay bộ quần áo mới, càng thêm rạng rỡ. Tôi thấy còn đẹp hơn cả các cô Cảng tỷ trên tivi ấy chứ!”

A Trung khẽ hừ một tiếng:

“Cô ấy đẹp thì đẹp thật, nhưng cậu chủ bên cạnh có thiếu mỹ nhân bao giờ đâu? Bà thử nghĩ xem, Lâm tiểu thư theo đuổi cậu ấy, liệu có kết quả gì không? Tôi thấy chỉ phí công thôi.”

Hoa tẩu thấp giọng dò hỏi:

“Tôi nghe nói lão gia định để cậu chủ cưới con gái ông Lý ở Di Hòa. Chuyện đó có phải thật không?”

A Trung chậm rãi đáp, giọng điệu chắc nịch:

“Chắc tám chín phần là thật rồi. Con gái ông Lý du học từ nhỏ, giỏi tài chính, lại biết năm sáu thứ tiếng, còn có phong thái của người phương Tây. Cha là giám đốc, mẹ lại làm ở cơ quan chính phủ, phối hợp với Trình gia thì không gì tốt hơn.”

Ông dừng lại một chút rồi bổ sung:

“Lý tiểu thư vừa giỏi vừa đẹp, gia thế lại môn đăng hộ đối. Còn Lâm tiểu thư từ đại lục tới, cùng lắm chỉ là họ hàng xa của nhà Trần thiếu, không có hậu thuẫn gì. Cậu chủ làm sao có thể để mắt tới được?”

Nghe đến đó, Hoa tẩu thở dài:

“Tiếc thật. Tính tình Lâm tiểu thư vừa ngoan ngoãn lại dễ thương như thế…”

Lâm Khả Doanh hoàn toàn không biết trong biệt thự đã có người thay cô tiếc nuối. Lúc này, cô đang đứng trước gương, mặc thử chiếc áo sọc trắng đỏ đi cùng quần jean cạp cao, vô cùng hài lòng với bộ đồ chuẩn bị cho chuyến quay về đại lục sau nửa tháng nữa.

Cô vừa xách cả đống túi lớn túi nhỏ từ chợ đầu mối về tới biệt thự. Trên đường về, trong đầu vẫn còn tính toán: chỉ cần nhận được trăm vạn kia là có thể quay về thủ đô mua lấy mười căn tứ hợp viện. Vài năm sau bất động sản phát triển, lại tậu thêm mấy căn nhà mặt phố cho thuê, mỗi tháng chỉ việc ngồi đếm tiền, hai mươi mấy tuổi đã có thể gọi là nghỉ hưu sớm.

Nghĩ tới đây, Lâm Khả Doanh bật cười một tiếng. Dù sao bây giờ cũng rảnh, cô bèn hỏi thăm Hà sư tỷ vài khu chợ buôn bán quần áo nổi tiếng ở Cảng Thành, định bụng đi một chuyến xem thử cho biết.

Thập niên 80 là thời kỳ vàng son của Cảng Thành. Hàng hoá đổ từ đây về đại lục đủ mọi thể loại. Đặc biệt là quần áo và đồ điện tử, chỉ cần vận chuyển trót lọt là một vốn bốn lời không hề ngoa.

Cô chọn vài bộ váy liền áo, thêm vài chiếc sơ mi quần tây, đang chuẩn bị thanh toán thì đầu ngõ chợt xôn xao. Người đi đường túa ra chen chúc, tiếng bàn tán râm ran. Người lớn tuổi thì vẫn thản nhiên ăn quà vặt, thanh niên thì túm tụm hóng chuyện.

Lâm Khả Doanh tò mò quay lại quầy của Hà sư tỷ, mới nghe được vài câu: “Nghe nói bên kia có vụ nổ súng!”

Hà Tú Vân trấn an: “Chuyện thường thôi. Ở đây bang phái nhiều, thi thoảng lại có vụ đụng độ. Em nhớ tránh xa là được.”

Cô bèn theo đám người chen tới hẻm xem náo nhiệt, không ngờ lại vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

“Thư ký Dương!” – Cô vẫy tay gọi.

Dương Minh Huy quay đầu, mí mắt giật mạnh. Trời đất quỷ thần ơi, sao cô lại xuất hiện ở đây nữa?

Vị tiểu thư trước mắt, chẳng biết từ khi nào đã toả ra khí chất không hề kém cạnh mấy cô gái danh gia vọng tộc ở Cảng Thành. Mỗi lần xuất hiện đều khiến người ta không nỡ rời mắt.

“Lâm tiểu thư… sao cô lại ở đây?” – Anh cười gượng, tiếng phổ thông vẫn chưa trôi chảy hẳn.

“Em đi mua ít quần áo.” – Cô chỉ mấy túi lớn túi nhỏ trong tay, ánh mắt đảo quanh, “Anh Trình cũng ở đây à? Em… có thể gặp anh ấy không?”

Giọng cô vừa mềm mại vừa mong chờ, khiến người nghe khó lòng từ chối.

Dương Minh Huy khựng lại. Vốn dĩ nguyên tắc không cho phép dẫn người ngoài vào hiện trường. Nhưng nghĩ đến người trước mặt từng khiến đại thiếu gia chịu để cô đút ăn – chỉ riêng chuyện đó thôi cũng đủ nói lên phân lượng trong lòng anh. Thư ký Dương khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn gật đầu.

Nếu biết trước sẽ thấy cảnh tượng gì, có cho tiền Lâm Khả Doanh cũng sẽ không xin gặp.

Trong ấn tượng của cô, Trình Vạn Đình lúc nào cũng là hình ảnh lạnh lùng, áo sơmi trắng thẳng nếp, cả người toát ra khí chất sạch sẽ, mạnh mẽ, lạnh lẽo như ánh đèn pha ban đêm.

Cô sợ đến mức chùn chân, đang định quay đầu rút lui thì nhìn thấy cảnh sát xung quanh đang nói chuyện với anh, thái độ không những không chất vấn mà còn có phần… kính nể?

Cô do dự một chút, rồi cắn răng: đã đến rồi thì phải tranh thủ cơ hội! Đây không phải lúc để rụt rè!

Nghĩ vậy, Lâm Khả Doanh bèn bước nhanh về phía anh.

Trình Vạn Đình đang nghe cảnh sát báo cáo, theo phản xạ quay đầu lại. Vừa thấy bóng dáng quen thuộc, anh thoáng ngẩn người.

Vẫn là cô gái ấy. Váy kẻ ôm eo, vai trắng, cổ trắng, cả đôi chân dài cũng trắng. Mái tóc xoã mềm mại, dưới ánh sáng ban chiều lại càng đen nhánh nổi bật. Cô chạy chậm lại, dừng trước mặt anh, ánh mắt còn chưa kịp trấn tĩnh.

Trình Vạn Đình hơi cúi mắt, thấy cô còn đang nhìn chằm chằm vào vết máu trước ngực anh, tưởng cô sợ hãi, liền nói khẽ: “Không phải máu của tôi.”

Lâm Khả Doanh nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại có chút… thất vọng. Không bị thương, vậy chẳng có lý do để ôm lấy anh an ủi một phen.

Ánh mắt cô đảo xuống cánh tay anh. Ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, mu bàn tay còn dính máu loang. Cơ hội tới rồi!

Cô thì thầm: “Anh không sao thật chứ?”

Nói xong không đợi phản ứng, liền rút ra chiếc khăn tay trắng, nhẹ nhàng cầm lấy tay anh.

Bàn tay cô nhỏ và mềm, ngón tay như có điện, vừa chạm vào da anh đã khiến anh khựng lại. Cô chẳng để ý gì cả, cứ cúi đầu lau sạch từng vết máu, động tác vừa cẩn thận vừa tỉ mỉ.

Từ góc nhìn của anh, chỉ thấy đỉnh đầu đen nhánh, sống mũi cao nhỏ, đôi môi mím nhẹ. Cô thật sự rất nghiêm túc… lại rất ngoan.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc