Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Hương Giang Đại mỹ nhân Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Vì bác sĩ Tiểu Hoắc vừa hài hước vừa thật thà, lời nói hành động đều thẳng thắn nên Lâm Khả Doanh không giận nổi. Trái lại, cô còn bật cười, nhấp một ngụm rượu vang đỏ rồi nói nửa khen nửa đùa:

– Bác sĩ Tiểu Hoắc, anh đúng là con trai hiếu thảo điển hình đấy.

Anh khẽ cười, không tỏ ý kiến:

– Ba mẹ tôi chắc cũng mừng vì tối nay không phải gặp cái “sự tồn tại chướng mắt” là tôi. Hai người họ cuối cùng cũng được yên ổn hưởng một buổi tối thế giới hai người.

Hoắc Hoa Sâm từng du học y khoa ở nước ngoài, tác phong cởi mở, nói chuyện thẳng thắn đến mức đôi lúc kỳ lạ. Nhưng cũng chính sự chân thành đó khiến người ta khó mà không quý mến.

Ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Lâm Khả Doanh, anh đã xác định tâm ý. Còn cô, trong khung cảnh nhà hàng Tây yên tĩnh lãng mạn, ngồi đối diện một người hiểu biết, lịch sự lại vui tính, cũng thấy buổi tối hôm nay không hề tệ.

Chỉ là càng về sau, cô bỗng cảm thấy không khí xung quanh như đặc lại. Như thể có ánh mắt ai đó, lạnh như kim nhọn, đang quét thẳng về phía mình.

Lâm Khả Doanh khẽ nhíu mày, theo phản xạ nhìn về phía cửa sảnh khách sạn.

Một đoàn người vừa đi ngang, vệ sĩ dàn hàng trước sau – nghiêm chỉnh, long trọng. Nhìn dáng vẻ ấy, chắc chắn là đại nhân vật nào vừa rời khỏi.

May thay người đó vừa đi, cảm giác căng thẳng cũng biến mất. Cô tiếp tục dùng bữa, thỉnh thoảng còn thấy bàn bên cạnh có người cầu hôn bạn gái, hoa hồng, nến thơm rực rỡ. Thật chẳng khác gì cảnh trong phim.

Trong khi tầng một đang ngập tràn không khí lãng mạn, thì tại tầng 26 – phòng bàn chuyện riêng, không khí lại trầm ổn đến đáng sợ.

Người nắm quyền Hoàn Vũ – Trình Vạn Đình – đang đối thoại cùng Lưu Chí Cao, một thế lực lớn của giới bất động sản.

Lưu Chí Cao từng là thế hệ tiên phong đầu tư vào địa ốc Cảng Thành, giành được không ít đất từ tay tư nhân lẫn chính quyền, tài sản khổng lồ, tiếng tăm lẫy lừng. Nay tuổi mới ngoài bốn mươi, khí thế vẫn chưa hề giảm sút.

Còn Trình Vạn Đình – dù chỉ gần ba mươi – lại khiến ông ta phải nhìn bằng ánh mắt dè chừng.

Bởi vì người trẻ tuổi ấy không chỉ lạnh lùng trầm ổn mà còn biết bành trướng thế lực theo hướng toàn diện – bất động sản, công nghệ, thương nghiệp… đâu đâu cũng có dấu chân anh.

– Trình lão đệ, Cửu Long Thương tôi muốn, Di Hòa cũng muốn, giờ đến lượt cậu cũng định chen chân? – Lưu Chí Cao vừa nâng chén trà, vừa nhấp một ngụm, hương trà tỏa khắp phòng.

Trình Vạn Đình không chút do dự, nâng chén đáp lại, sau khi cụng nhẹ trong không khí mới từ tốn uống một ngụm.

Trà đậm, vị khổ, thấm từ đầu lưỡi xuống tận cổ họng, hòa vào giọng nói trầm khàn:

– Cửu Long Thương, ai mà không muốn? Tôi cũng vậy. Nếu Lưu tổng quyết tâm giằng co cùng Di Hòa, thì cũng không sao, tôi sẵn sàng giữ 1,8 triệu cổ phiếu trong tay, giằng co cả đời cũng được.

– Cậu đang uy hiếp tôi đấy à? – Lưu Chí Cao ánh mắt sắc lại.

– Tôi mời Lưu tổng đến đây là để hợp tác, không phải uy hiếp. – Giọng Trình Vạn Đình bình thản. Những ngón tay dài khẽ đặt trên miệng chén sứ trắng.

– Hợp tác kiểu gì?

– Trình lão đệ chẳng lẽ muốn tự mình “kết thân” với tiểu thư nhà Hối Phong, dùng hôn nhân làm cầu nối?

Chuyện hào môn liên hôn, ở Cảng Thành chẳng có gì xa lạ. Nhưng Lưu Chí Cao vừa hỏi, đầu anh lại bất chợt hiện lên hình ảnh một người đàn ông trẻ, ngồi đối diện cô gái váy đỏ dưới tầng, vừa ăn vừa cười nói tự nhiên.

Trình Vạn Đình mím môi, nhẹ nhàng đáp lại:

– Tôi chưa từng cần dùng bản thân để đổi lấy con đường làm ăn.

Cuộc đối thoại kết thúc khi trời đã sập tối. Ánh sao lấp lánh, thành phố dưới chân rực rỡ sắc màu xa hoa trụy lạc, càng làm nổi bật sự lạnh lùng trên gương mặt người ngồi trong phòng.

Ngoài cửa, thư ký Dương và người của Lưu Chí Cao đang chờ. Khi cánh cửa mở ra, cả hai đồng loạt đứng dậy.

Lưu Chí Cao bước đi, trước khi rời khỏi còn quay đầu nói:

– Trình lão đệ, vụ này tạm quyết vậy đi. Cửu Long Thương hay Tân Nguyệt Loan, tôi nhất định sẽ cắn được một miếng. Còn cậu, có lấy được hay không, thì phải xem bản lĩnh.

Trình Vạn Đình gật nhẹ:

– Tôi đã muốn thì sẽ phải có được.

Sau khi nhóm người kia đi khỏi, thư ký Dương bước nhanh vào, vừa mở miệng:

– Đại thiếu gia, chuyện Cửu Long Thương…

– Cậu đi tra giúp tôi, dưới lầu, bàn số 6 nhà hàng Tây, người đàn ông ngồi cùng cô gái kia là ai.

– Vâng… – Dương Minh Huy theo phản xạ đáp xong, mới kịp nhận ra mình vừa nói cái gì.

...Gì cơ? Bàn số 6? Tra ai cơ? Nãy giờ chẳng phải đang bàn chuyện cổ phiếu sao?

Bữa tối kết thúc trong vui vẻ. Khi rời khách sạn, trời đã tối hẳn. Bác sĩ Tiểu Hoắc phong độ gọi xe cho Lâm Khả Doanh, thanh toán tiền trước, rồi đích thân mở cửa xe cho cô.

Trước khi cô bước vào, anh còn hơi cúi người, cười nhẹ:

– Em thứ bảy có rảnh không? Trà chiều ở Lý Ký khá ổn, tôi nghĩ em sẽ thích. Trước đó, mình có thể đi xem phim – Sư đệ ra ngựa vừa chiếu, đánh đấm cực đã.

Lâm Khả Doanh lặng lẽ nhìn anh.

Nếu không phải sắp rời Cảng Thành, nếu không phải đời này không thể lưu lại nơi này… thì người đàn ông như anh, thật sự đáng để yêu thử một lần.

Nhưng tiếc là... không có “nếu”.

– Bác sĩ Tiểu Hoắc, tôi sắp rời khỏi Cảng Thành rồi. Anh không cần phí thời gian vì tôi đâu.

Anh vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, không hề ngại ngùng:

– Em chưa đi, thì hiện tại vẫn đang ở đây. Ăn một bữa cơm, trò chuyện một lúc, tôi không thấy phí chút nào. Hơn nữa, mình là bạn rồi, đúng không?

Lâm Khả Doanh nghẹn lời.

Anh thẳng thắn đến độ không thể phản bác, mà vẫn lịch sự, dễ chịu.

– Vậy... đến hôm đó gặp lại.

Vừa cúi đầu định bước vào xe, cô chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên – là tiếng phổ thông cứng đờ, đầy vội vã:

– Cô Lâm!

Cô ngẩng lên. Là thư ký Dương, đang chạy tới.

Anh ta bước đến chắn trước cửa taxi, ngăn cô lại:

– Chúng tôi định về biệt thự trên lưng chừng núi. Cô đi cùng luôn nhé.

Lâm Khả Doanh: Ủa?

Hôn phu của cô… nay lại chủ động thế sao?

Cánh cửa Rolls-Royce bạc lặng lẽ mở ra, khoang sau rộng rãi vốn nên thoáng đãng, hôm nay lại có chút ngột ngạt, như thể cả không khí trong xe cũng bị nén chặt lại.

Thư ký Dương mất đi vị trí quen thuộc phía sau, đành ngồi lên ghế phụ. Trong lòng bối rối, anh thỉnh thoảng lại lén liếc qua gương chiếu hậu, cố gắng quan sát tình hình phía sau.

Đại thiếu gia… thế mà lại chủ động cho người khác đi nhờ xe! Còn là người đó!

Thư ký Dương cố nén cảm giác ngờ ngợ trong đầu, tai ong ong.

Ghế sau Rolls-Royce rộng rãi đĩnh đạc, khí thế trầm ổn mà tôn quý. Lâm Khả Doanh từng thấy chiếc xe này ở triển lãm xe hơi tương lai, không ngờ xuyên về bốn mươi năm trước, cô lại được trực tiếp ngồi lên chiếc xe quý giá ấy – thậm chí còn là “đi cùng chủ xe”.

Chỉ tiếc, chủ xe hoàn toàn không hiếu khách. Từ lúc cô lên xe đến giờ, người kia vẫn vùi đầu vào tờ báo, không buồn ngước mắt.

Lâm Khả Doanh âm thầm siết chặt tay. Thời cơ quý giá như thế, không thể bỏ lỡ.

– Đại thiếu gia. – Cô cẩn thận mở lời, giọng dịu đi mấy phần. – Sao hôm nay anh lại đột nhiên muốn về biệt thự ở lưng chừng núi vậy?

Theo như cô biết, vị hôn phu này phần lớn thời gian ở với người nhà tại Vịnh Thâm Thủy, thỉnh thoảng mới ghé lại biệt thự này.

– A Trung và Hoa tẩu cứ nhắc hoài, nói nhớ anh, cứ lẩm bẩm không biết khi nào anh mới chịu quay về, còn nói phải nấu canh bổ cho anh nữa. – Cô cố gắng kéo gần khoảng cách, tiện thể tung chiêu thăm dò – biết đâu cốt truyện lại tiến thêm một bước.

Cuối cùng, anh cũng chịu hạ tờ báo.

Trình Vạn Đình hơi nghiêng đầu, ánh mắt quét sang cô gái ngồi bên cạnh – người hôm nay vì một bữa tối mà ăn diện cẩn thận, môi đỏ mắt long lanh, nụ cười nhẹ như hoa hồng giữa đêm.

Ánh mắt anh lạnh nhạt, giọng không rõ ý cười:

– Vậy là em muốn tôi quay về? Hay không muốn tôi quay về?

Lâm Khả Doanh: “…”

Câu này là ý gì? Sao lại giống như đang thử lòng?

Dù trong lòng có chột dạ, ngoài mặt cô vẫn cười tươi:

– Đương nhiên là muốn rồi!

Cô ngẩng đầu, nụ cười trong trẻo:

– Tôi ngày nào cũng mong anh về. Không về thì lại lo anh không chịu ăn uống đàng hoàng, sợ anh không biết quý trọng sức khỏe.

Cô biết nói ra những lời này sẽ khiến đối phương chán ghét. Nhưng cô cần làm đúng “cốt truyện”, cần khiến vị hôn phu lạnh lùng này phiền đến mức tự nguyện bồi thường, tự nguyện giải trừ hôn ước. Cô phải chọc giận anh, càng nhanh càng tốt!

Thư ký Dương ở ghế trước dựng thẳng tai nghe. Khi nghe thấy Lâm tiểu thư nói những lời “ngọt đến ê răng” ấy, anh suýt nữa nghẹn họng.

Từ bao giờ mà đại thiếu gia lại để một người phụ nữ ngồi bên cạnh mình, nói những lời như thế, còn không lập tức cắt ngang?

Ánh mắt anh lén lút liếc sang tài xế, không khéo lại chạm đúng ánh nhìn đối phương. Cả hai đều mím môi, nhướn mày, mặt ai cũng hiện rõ hai chữ “bát quái”, nhưng không ai dám thở mạnh.

Mãi cho đến khi tiếng nói trầm thấp đột ngột vang lên, khiến cả xe chấn động.

– Nếu đã như vậy, vậy từ hôm nay tôi sẽ quay lại biệt thự ở lưng chừng núi mỗi ngày.

Lâm Khả Doanh: Hả?

Thư ký Dương: Hả??

Tài xế: Hả???

...

Mãi đến lúc xuống xe, bước vào phòng khách dành cho khách trong biệt thự, Lâm Khả Doanh vẫn chưa kịp hiểu rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra.

Cô thầm nhủ: có khi đây là “tĩnh trước bão giông”, là điềm báo anh sắp bồi thường và dứt điểm hôn ước. Cô đã sắp rời Cảng Thành rồi, có 100 vạn thì quá tốt, mà 60 vạn cũng chẳng tệ.

Chỉ là… có phải dạo gần đây cô còn chưa đủ phiền để khiến vị hôn phu ghét thêm?

Liệu có nên chọc anh thêm lần nữa?

8 giờ tối, Lâm Khả Doanh mặc váy ngủ lụa màu trắng ngọc trai, viền lá sen, dáng vẻ ngoan ngoãn ngoan hiền. Cô ngồi trên giường đọc sách, tai vểnh lên nghe động tĩnh bên ngoài.

Vừa nghe tiếng bước chân, cô lập tức xách sách vở ra khỏi phòng, lặng lẽ tiến đến trước cửa phòng Trình Vạn Đình, khẽ gõ cửa, giọng ngọt như đường:

– Đại thiếu gia, tôi đang học nghe và nói tiếng Quảng Đông. Nếu có chỗ nào không hiểu, tôi có thể hỏi anh được không?

Chiêu “chủ động gây phiền” lần hai – tung ra!

Quả nhiên, người kia ngẩng đầu nhìn cô.

Ánh mắt lạnh, bình thản, nhưng lại ẩn giấu chút gì đó không nói thành lời – như đang bị quấy rầy, như đã mất kiên nhẫn.

– Tôi không có thời gian cho mấy chuyện đó. – Anh trả lời dứt khoát.

Lâm Khả Doanh ôm sách đứng nhìn theo bóng anh rời đi, nghe tiếng bước chân xa dần, lúc này mới cong môi trở lại phòng.

Tốt quá! Nhất định phải khiến anh phiền thêm vài lần nữa!

Chỉ là đêm đó, người trên tầng hai lại không ngủ yên.

Trình Vạn Đình trằn trọc, tâm trạng rối bời. Trong mơ, người con gái ấy cứ biến hóa không ngừng – khi thì váy xanh, lúc lại váy đỏ, rồi đột nhiên hóa thành dáng vẻ áo ngủ trắng, cổ áo viền lá sen, thấp thoáng làn da mịn, ánh mắt cười như không cười.

Ánh nhìn quấn lấy tâm trí anh, khiến cả giấc ngủ cũng trở nên khó nuốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc