Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Hương Giang Đại mỹ nhân Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Lâm Khả Doanh một lòng muốn trở về đại lục, nhưng cũng không quên nghĩ xa hơn: nếu đã xuyên tới thời kỳ hoàng kim sắp bùng nổ này, thì tại sao không nhân cơ hội học lấy một chút kỹ năng sinh tồn ở Cảng Thành?

Mà đầu tiên, chính là học tiếng Quảng Đông.

Dù sao hiện tại đang ở Cảng Thành, biết thêm một thứ tiếng chẳng thiệt gì. Nhưng để tìm một “giáo viên” phù hợp lại chẳng dễ: Hoa tẩu với chú Trung thì tiếng phổ thông còn chưa rõ ràng, đọc chữ cũng không rành; Hà a tỷ cả ngày bận rộn buôn bán, không thể phiền.

Mãi đến một lần, cô tới bệnh viện Mary thăm Đình Đình, đang trò chuyện thì nhắc đến chuyện này – lại bị bác sĩ Tiểu Hoắc tình cờ nghe được.

Người kia là du học sinh, tiếng phổ thông lẫn tiếng Quảng đều giỏi, lập tức xung phong:

– Em muốn học, tôi có thể dạy.

Bác sĩ Tiểu Hoắc tính tình ôn hòa, lại dạy cực kỳ kiên nhẫn. Cách truyền đạt thú vị, đôi khi còn pha chút hài hước. Mỗi lần cô phát âm sai, anh đều nhẹ nhàng chỉnh lại, tuyệt không mất kiên nhẫn.

Lâm Khả Doanh cảm động, lập tức đổi buổi hẹn ăn uống thành buổi học:

– Anh dạy em học nói tiếng Quảng Đông, vậy bữa này để em mời.

Chủ nhật hôm ấy, hai người ngồi trong Lý Ký trà lâu, vừa học vừa nhâm nhi trà chiều. Nhưng đến lúc tính tiền, cô lại phát hiện: bác sĩ Tiểu Hoắc đã âm thầm thanh toán từ lúc nào.

Anh chỉ cười:

– Lần sau em mời lại cũng được.

Lâm Khả Doanh nhìn người đàn ông trước mặt – trẻ tuổi, khiêm tốn, lễ độ lại tâm lý – không khỏi cảm khái trong lòng: đúng là trai Cảng Thành, khéo léo, biết chiều lòng người, mà vẫn không mất chừng mực.

Tiếc là… cô vốn định sẽ rời đi.

Cô ngồi xe về lại biệt thự lưng chừng núi, hoàn toàn không biết phía sau có một chiếc siêu xe màu đen đang lặng lẽ bám theo.

Trong xe, thư ký Dương liếc về phía chiếc taxi đằng trước, lại lén nhìn sang người bên cạnh. Vừa rồi, khi xe đi ngang qua Lý Ký trà lâu, chính anh đã thấy rõ ràng đại thiếu gia dừng mắt thật lâu ở phía một cặp đôi đang cười nói.

Giờ nghĩ lại, vẫn thấy sống lưng lành lạnh.

– Đại thiếu gia… – Anh lấy hết can đảm – Nghe nói dạo này cô Lâm học tiếng Quảng Đông với bác sĩ Tiểu Hoắc ở bệnh viện Mary. Hai người gặp nhau suốt, cô Lâm còn gọi người ta là “thầy” nữa…

– Ai bảo cậu nhiều chuyện? – Giọng Trình Vạn Đình lạnh như băng chặn ngang.

Thư ký Dương im bặt.

Cô tự nhủ: dù chưa kịp trở thành đại phú bà, ít ra cũng không để bản thân tay trắng khi trở về.

Cùng lúc đó, Lâm Khả Doanh đang ở khu bán sỉ quần áo đêm chọn lựa bảy, tám mẫu trang phục khác nhau. Dựa vào kinh nghiệm thẩm mỹ ở đại lục, cô tỉ mỉ phân loại từng mẫu, lập bảng phối đồ đơn giản kèm ghi chú rõ ràng rồi giao lại cho Hà a tỷ và anh Sinh.

– Hà a tỷ, sau này em về lại đại lục, chị và anh Sinh cứ ở Cảng Thành làm nguồn, mình cùng nhau hợp tác, làm lớn một phen.

Lời cô nói khiến Hà a tỷ bật cười thành tiếng. Chị không dám mơ xa đến thế, nhưng lại tin Lâm Khả Doanh một cách rất tự nhiên.

– Vậy thì chúng tôi nghe em hết.

Đình Đình thuận lợi xuất viện. Cô bé từ nhỏ bị bệnh tim, không được vận động mạnh, trong giờ thể dục cũng chỉ đứng bên cạnh xem người khác chạy nhảy. Nay có thể chầm chậm chạy vài bước, thân hình nhỏ nhắn nhẹ như bươm bướm, ánh mắt lấp lánh.

Phía sau, cha mẹ và anh trai không ngừng gọi theo:

– Đừng chạy! Từ từ thôi con! Nguy hiểm lắm!

Vì muốn cảm ơn Lâm Khả Doanh, cả nhà Hà a tỷ mời cô về nhà ăn lẩu. Mọi người cùng đi chợ mua đồ, gà nguyên con, xương heo, thịt bò, hải sản đều cho vào nồi đất, lửa bập bùng đỏ rực. Rau củ tươi ngon, món mặn món chay xếp thành từng đĩa, vừa nhìn đã thấy hấp dẫn.

Căn hộ công cộng nhỏ chưa đầy hai mươi mét vuông, chật đến mức chỉ cần xoay người là chạm vai, nhưng cả nhà lại cười nói vui vẻ, ấm áp vô cùng.

Ăn xong, Lâm Khả Doanh tò mò tham quan căn hộ, nghe Hà a tỷ kể về quá trình xin nhà công, cô chỉ thấy một chữ: khó.

Cảng Thành đông đúc, giá nhà trên trời, người dân bình thường cả đời cũng chưa chắc có nổi căn nhà của riêng mình. Ai xin được nhà công cũng coi như có phúc phần.

– Lâm tỷ tỷ, nhà em xin từ ba năm trước mới được. – Đình Đình khoa tay múa chân mô tả hành trình chờ đợi, biểu cảm khoa trương hệt như đang kể chuyện thần thoại.

– Vậy là cũng quá nhiều người xin rồi. – Lâm Khả Doanh cảm thán.

– Không hẳn, tụi chị vẫn là may mắn đấy. – Hà a tỷ cười hiền.

Đình Đình phồng má, kiêu hãnh ngẩng cao đầu:

– Sau này em tốt nghiệp sẽ cố gắng kiếm tiền, dẫn cả nhà mình chuyển về ở Vịnh Thiển Thủy hoặc Vịnh Thâm Thủy! Mình cũng phải có một căn nhà thật to!

Lâm Khả Doanh cười, đưa tay xoa đầu cô bé:

– Rất có tiền đồ!

Khi cô bắt taxi về lại biệt thự lưng chừng núi thì đã khá muộn. Mấy hôm nay Trình Vạn Đình đều về biệt thự nghỉ, nhưng tối nay lại không thấy.

A Mai nói chậm rãi bằng tiếng Quảng Đông, cố gắng phát âm dễ nghe cho cô hiểu:

– Hoa tẩu bảo tối nay đại thiếu gia về Trình gia. Nghe đâu quan hệ giữa cậu ấy và ông chủ không được tốt, không rõ tối nay có quay lại không nữa.

Quả nhiên, lúc này Trình Vạn Đình đang bị chuông điện thoại giục trở về Trình gia biệt thự.

Hôm nay là đại thọ 50 tuổi của Trình Quan Kiệt – cha anh.

Ông không tổ chức linh đình, chỉ gọi người nhà ăn một bữa cơm ấm cúng.

Trình Quan Kiệt ngồi chủ vị, bên trái là nhị phòng Phó Nguyệt Hồng và tam phòng Chung Thiến Liên. Bên phải là hàng cháu con: Trình Vạn Đình – con trưởng của đại phòng, em gái Trình Mẫn, nhị phòng Trình Chí Hào và Trình Tuệ Linh, tam phòng Trình Gia Tuấn.

Phó Nguyệt Hồng từ lâu đã khách khí với anh – người đang nắm giữ hơn nửa sản nghiệp Trình gia.

– Vạn Đình à, dọn về nhà ở đi. Nhà mà không về thì còn gọi gì là nhà? Ba con ngày nào cũng nhắc con.

Trình Quan Kiệt lập tức nhăn mặt:

– Ai nói tôi ngày nào cũng nhắc!

Trình Chí Hào – con trai của Phó Nguyệt Hồng – lập tức chen vào:

– Ba, anh Hai không ở nhà, nên ba mới cứ nhìn ra cổng mãi còn gì!

… Nhưng bị ánh mắt nghiêm khắc của Trình Quan Kiệt liếc sang, cậu ta lập tức im bặt.

Bữa cơm đang yên ắng, Trình Quan Kiệt nhân lúc tâm trạng ổn định lại nhắc đến chuyện hôn sự:

– Con gái của giám đốc Lý có gì không xứng với con? Thứ bảy này đi gặp mặt, ăn bữa cơm, người trẻ tuổi phải chịu khó hẹn hò.

– Con nói là con không đi. – Trình Vạn Đình giọng nhạt, chẳng buồn động đũa, chỉ ăn lấy lệ.

– Con cái kiểu gì mà thái độ như thế hả! – Trình Quan Kiệt đập tay xuống bàn, cả bàn tiệc giật mình. Tam phòng Chung Thiến Liên vội xoa dịu.

– Lão gia, ông bớt giận đi.

Phó Nguyệt Hồng lại thêm lời:

– Vạn Đình, sao con có thể nói với ba con kiểu đó? Người ta gái trẻ, học thức cao, nhà cũng tốt, học tài chính nữa. Sau này cưới về chỉ có lợi cho con thôi…

– Con ăn xong rồi, mọi người cứ tiếp tục. – Trình Vạn Đình đứng dậy, không để ai giữ lại, dứt khoát rời bàn.

Phó Nguyệt Hồng đành đỡ Trình Quan Kiệt lên lầu nghỉ ngơi. Trình Mẫn thì vội chạy theo anh trai.

– Anh, anh lại về biệt thự lưng chừng núi hả?

Anh dừng lại, xoay người:

– Có chuyện gì thì tìm Ngô tẩu với Dương thúc, hoặc gọi điện cho anh. Về nghỉ sớm, đừng cố học quá sức, giữ sức khỏe là quan trọng.

– Em biết rồi. – Trình Mẫn ngoan ngoãn gật đầu, nhưng lại lén hỏi:

– Vậy… anh thật sự không cưới con gái giám đốc Lý sao?

– Không cưới.

Trình Mẫn mắt sáng lên, lém lỉnh hỏi:

– Vậy bao giờ anh cho em gặp chị dâu?

Anh khẽ cong môi:

– Lo học đi, con nít lo chuyện bao đồng.

– Hứ…!

Chiếc Bentley rời khỏi gara Trình gia, vòng qua những khúc đèo lên lưng chừng núi. Trình Vạn Đình tay lái vững vàng, nhưng trong đầu lại vang vọng từng lời của nhị phòng.

Con gái giám đốc Lý, điều kiện không có gì để chê: gia thế, học vấn, tính cách… đều tốt.

Nhưng vì sao trong đầu anh, mỗi khi nghĩ đến “kết hôn”, lại hiện ra một bóng hình khác?

Ánh mắt, dáng cười, cái cổ mảnh mai thấp thoáng sau cổ áo viền lá sen…

Chiếc Bentley dừng trước biệt thự.

Trình Vạn Đình dặn bảo vệ không cần báo lại với người trong nhà, một mình bước vào.

Vừa đẩy cửa bước vào sảnh, anh bỗng khựng lại. Một ánh sáng hắt ra từ gian phòng cạnh cầu thang – chói lên trong màn đêm – khiến anh hơi sững người.

Mỗi lần về đến biệt thự, Trình Vạn Đình đã quen cảnh phòng khách chìm trong bóng tối, yên tĩnh lạnh lẽo. Thế nên lần này, khi đèn sáng rực cả căn phòng, anh lập tức cảm thấy có gì đó… không giống.

Trong ánh đèn pha lê rực rỡ, người con gái đang nửa nằm trên ghế sofa, tóc đen dài buông xõa như tơ lụa mềm, phủ hờ lên tay vịn. Ánh sáng lấp lánh chiếu xuống từng sợi tóc, tựa như đang được ai đó nâng niu bằng ánh mắt.

Một bên má bị tóc che khuất, đường nét dịu dàng yên bình. Mắt nhắm hờ, môi khép lại, nét mặt ngoan ngoãn, yên tĩnh đến mức khiến tim người ta khẽ động.

Trình Vạn Đình bước đến gần, cúi người, bàn tay xương khớp rõ ràng nâng cằm cô lên. Động tác không mạnh, nhưng đủ khiến người đang mơ màng bắt đầu tỉnh lại.

Lâm Khả Doanh mới từ nhà Hà a tỷ về, định học tiếp vài mẫu tiếng Quảng Đông nên bày báo chí ra phòng khách. Nhưng sau khi ăn no, cơ thể rã rời, cô vừa xem báo vừa mơ mơ màng màng rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Đến khi cảm nhận được có lực nhẹ nâng cằm, cô mới chậm rãi mở mắt, ánh nhìn còn vương nét mơ hồ.

Trước mặt là bóng dáng nam nhân cao lớn, áo khoác tây trang đã tháo, chỉ còn lại sơ mi trắng và cà vạt xám tro. Dưới ánh đèn, khuôn mặt anh đậm nét lạnh lùng, ánh mắt như có lửa – lạnh lẽo mà mãnh liệt.

– Đang học báo chí? – Giọng anh trầm thấp vang lên.

Lâm Khả Doanh còn chưa tỉnh hẳn, chẳng phân biệt nổi anh đang nghĩ gì. Nhưng theo phản xạ nhân vật, cô liền gật đầu:

– Dạ, em học tiếng Quảng Đông.

Không ngờ, Trình Vạn Đình lập tức đổi giọng, đọc liền một mạch mấy tiêu đề trang giải trí bằng tiếng Quảng Đông cực chuẩn, tốc độ nhanh đến mức khiến cô chỉ kịp há miệng ngơ ngác:

– “Vua cờ bạc và bí mật hậu trường hào môn?”

– “Đại gia địa ốc và nữ minh tinh ngành thức ăn nhanh?”

– “Vợ cũ ông trùm cao su kể khổ chuyện ba đời chồng con riêng?”

Lâm Khả Doanh: “…”

Thì… học hành khô khan quá, tiện tay lướt qua mấy tin bát quái có gì sai?

Mỗi ngày mấy chục tờ báo, không lẽ bắt em chỉ học phần văn hóa?!

Chưa kịp nghĩ xong, Trình Vạn Đình đã chỉ vào một tiêu đề khác, đôi mắt lộ ý trêu chọc:

– Còn cái này là gì?

Lâm Khả Doanh cắn răng, dùng tiếng Quảng Đông chưa tròn vành rõ chữ đọc ra:

– “Tình thân hào môn kết thêm dây mơ rễ má, thiếu gia siêu thị tỏ tình tiểu thư địa ốc bánh trung thu: Anh rất vừa ý em.”

Giọng đọc ngập ngừng, nhưng rõ ràng.

Khóe miệng Trình Vạn Đình khẽ cong, cười như không cười:

– Mèo chó gì cũng có thể làm thầy em sao? Em không sợ học sai à?

Lâm Khả Doanh: “…”

Anh nói móc ai vậy?

Tức thay cho bác sĩ Tiểu Hoắc, dù chẳng liên quan gì, cô vẫn thấy oan uổng thay người ta.

Trình Vạn Đình buông tay, nhưng vẫn cúi người nhìn cô từ trên xuống:

– Hỏi đi.

– Dạ?

– Không phải em học tiếng Quảng Đông sao? Bình thường gặp thầy là hỏi không ngớt, sao hôm nay lại không có gì để hỏi?

Lâm Khả Doanh: “…”

Người nào đó không phải đã nói: “Tôi không có thời gian dạy mấy thứ đó” còn gì?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc