Kiều Uyển Nguyệt liếc nhìn Dư Xuân Mai một cái, nhìn đến mức khiến cô ta chột dạ vô cùng, lúng túng chen vào giảng hòa: "Uyển Nguyệt à, nếu cô có ăn thì cứ nhận đi, xin lỗi Mẫn Phượng một câu, hứa lần sau không làm thế nữa là chuyện này coi như qua mà."
Kiều Uyển Nguyệt cảm thấy đây là câu chuyện nực cười nhất mà cô từng nghe kể từ khi xuyên không tới đây. Cô không nhịn được bèn cười lạnh một tiếng: "Chị nói nghe hay nhỉ, vậy chị nhận đi! Miễn là có người nhận lỗi rồi xin lỗi là êm chuyện chứ gì, thế cớ sao cứ bắt tôi phải nhận? Chị đã có lòng tốt như thế thì chị nhận luôn đi cho rồi."
Dư Xuân Mai nghẹn họng, không ngờ cái mồm Kiều Uyển Nguyệt hôm nay lại sắc bén trơn tru đến thế, chặn cho cô ta không thốt nên lời.
"Tôi nói cho các người biết, một là tìm ra bằng chứng chứng minh tôi ăn vụng, hai là cút xéo khỏi đây cho tôi, bằng không thì đừng trách tôi không khách khí!" Ánh mắt Kiều Uyển Nguyệt quét qua một lượt mấy người phụ nữ trước mặt, sắc lạnh đến mức khiến ai nấy đều phải rụt cổ lại, tuyệt nhiên không một ai dám ho he cãi lại nửa lời.
Bình thường Kiều Uyển Nguyệt ở khu tập thể này vốn là kẻ chuyên ăn vạ chơi bài cùn, mọi người chê bai ghét bỏ cô nhưng lại chẳng sợ cô. Thế nhưng Kiều Uyển Nguyệt vừa rồi lại cứ như biến thành một con người khác, ánh mắt cô lóe lên tia sáng lạnh lẽo có phần dọa người, mãi đến khi cô đóng sầm cửa lại thì mọi người mới hoàn hồn.
Bên ngoài lại ầm ĩ thêm một lát, chẳng mấy chốc đã yên ắng trở lại. Không cần mở cửa nhìn Kiều Uyển Nguyệt cũng đoán được, đám người này không phải là chịu dừng lại, mà là đang đợi Cố Cảnh Hàng về để mách tội đấy thôi.
Từ lúc nguyên chủ dọn tới đây, chuyện lông gà vỏ tỏi gì mọi người cũng mách Cố Cảnh Hàng. Mách xong ngoài mặt còn giả vờ làm người tốt khuyên hai vợ chồng đừng cãi nhau, nhưng thực chất lúc Cố Cảnh Hàng mắng mỏ cô thì chẳng có một ai can ngăn, chỉ mong cô bị ăn đòn cho bõ ghét.
Liếc nhìn vũng nước canh văng vãi trên sàn phòng khách, Kiều Uyển Nguyệt lại thấy đau đầu. Trên đó còn in một vệt dấu giày dài ngoằng, nguyên chủ chính vì bất cẩn giẫm phải vũng nước canh đổ ban sáng rồi trượt chân ngã một cú đau điếng, cô mới có cơ hội xuyên vào thân xác này.
Phòng khách và phòng trong như hai thế giới hoàn toàn tách biệt. Phòng khách sạch sẽ ngăn nắp, còn phòng trong thì lộn xộn ngổn ngang, lại còn thoang thoảng một thứ mùi lạ lùng không sao tả xiết. Kiều Uyển Nguyệt mở toang cửa sổ cho gian phòng thông gió, tháo hết ga trải giường cùng vỏ chăn ra, lại lôi thêm được một đống quần áo bẩn vứt lung tung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

