Đại khái là em gái Cố Cảnh Hàng sinh con bị khó sinh cần truyền máu gấp, nguyên chủ lại vừa khéo mang nhóm máu hiếm RH âm. Mẹ Cố Cảnh Hàng tìm tới xin nguyên chủ giúp đỡ, hứa rằng chỉ cần cô chịu hiến máu cứu người thì sẽ bảo con trai cưới cô về làm vợ.
Vì tướng mạo béo phì lại nổi tiếng lười biếng khắp thôn, hai mươi tuổi đầu vẫn chẳng có ma nào thèm tới dạm ngõ, nghe nói có một người đàn ông làm việc trên thành phố, mặt mũi khôi ngô tuấn tú chịu cưới mình, nguyên chủ mừng quýnh, giấu nhẹm bố đẻ rồi đi theo mẹ Cố Cảnh Hàng đến bệnh viện để đổi lấy cuộc hôn nhân này.
"Mở cửa! Cô đã có gan ăn vụng thì đừng có cụp đuôi làm rùa rụt cổ!"
Cánh cửa bị người hàng xóm đang gào thét bên ngoài là Chu Mẫn Phượng đập vào rầm rầm, tựa như giây tiếp theo sẽ giật tung cả cánh cửa ra vậy.
Trời đất chứng giám, nguyên chủ quả thật thích ăn vụng trộm vặt, nhưng lần này đúng là không phải do cô ăn. Nhìn tình hình nếu không ra mặt thì chuyện này chẳng thể nào yên được, Kiều Uyển Nguyệt bèn giật mạnh cánh cửa mở ra.
Đang mắng đến độ hăng say, chẳng ngờ Kiều Uyển Nguyệt lại bất chợt mở cửa, Chu Mẫn Phượng giật nảy mình. Kiều Uyển Nguyệt cao hơn chị ta trọn một cái đầu, vóc dáng cũng to bè gấp đôi chị ta, chẳng cần nói câu nào, cô chỉ đứng trơ trơ ra đó thôi khí thế đã đè bẹp Chu Mẫn Phượng một bậc.
Nhưng nghĩ lại thấy có bao nhiêu người đang đứng ở đây, chắc chắn sẽ không giương mắt nhìn Kiều Uyển Nguyệt đánh mình, chị ta lập tức lấy lại dũng khí, ưỡn ngực gào lên: "Sao hả? Cô ăn vụng đồ của người ta rồi giờ còn định đánh người nữa chắc?"
"Tôi không ăn vụng đồ của chị. Bắt trộm phải bắt tận tay, bắt gian phải bắt tại giường, chị chưa tóm được tôi ăn vụng thì đừng có ngậm máu phun người."
"Cô không ăn thì đồ bị chó tha mất chắc?" Thấy Kiều Uyển Nguyệt còn cãi bay cãi biến, Chu Mẫn Phượng tức đến mức nước bọt văng tung tóe, ngón tay suýt nữa chọc thẳng vào chóp mũi cô: "Ở khu tập thể này ngoài cô ra thì chẳng ai thèm làm cái trò mèo ấy! Chị Dư nhìn thấy tận mắt cô bước vào bếp rồi đấy!"
Người bị điểm tên là Dư Xuân Mai ngượng ngùng nhếch môi, thầm nghĩ cái con mụ Chu Mẫn Phượng này cũng thật là sao lại kéo mình vào làm gì cơ chứ? Lời này mà truyền đến tai Cố Cảnh Hàng, người ta lại tưởng cô ta cố tình châm ngòi thổi gió. Huống hồ cô ta cũng chỉ bảo là nhìn thấy Kiều Uyển Nguyệt đi từ trong bếp ra, chứ có thấy cô ăn vụng đâu.
Ai mà chẳng biết Kiều Uyển Nguyệt là người ngang ngược vô lý, tài ăn vạ chửi đổng thuộc hàng đệ nhất. Nhỡ đâu cô chĩa mũi dùi sang mình thì có phải oan uổng quá không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

