Tính tình nguyên chủ lười biếng, không thích giặt giũ lại còn có thói quen nhét quần áo bẩn ở khắp xó xỉnh, Kiều Uyển Nguyệt phải cau mày suốt cả quá trình dọn dẹp.
Cũng may là tuy nguyên chủ nặng tới hơn tám mươi cân, nhưng ngũ quan đường nét lại khá thanh tú, làn da trắng trẻo mịn màng. Nếu giảm cân thành công thì chắc chắn sẽ là một mỹ nhân đầy tiềm năng.
Ga trải giường và quần áo đều đã lâu không giặt, bẩn đến mức ngả cả màu, Kiều Uyển Nguyệt tống tất cả vào trong chậu nước. Lúc này ngoài phòng khách bỗng vang lên tiếng bước chân, Kiều Uyển Nguyệt từ phòng trong bước ra thì thấy Cố Cảnh Hàng đang sa sầm mặt mày đứng sừng sững ở đó.
Căn phòng khách vốn đã chẳng rộng rãi gì, vì sự xuất hiện của anh ta mà lại càng thêm chật chội. Khi ánh mắt chạm phải Kiều Uyển Nguyệt, Cố Cảnh Hàng như vừa nhìn thấy thứ gì dơ bẩn lắm, trong mắt hiện rõ vẻ chán ghét.
Kiều Uyển Nguyệt quan sát Cố Cảnh Hàng, nhất thời chưa biết nên mở lời thế nào, chỉ thấy anh chàng này tướng mạo quả thật rất đàng hoàng đĩnh đạc.
Do tính chất công việc phải dãi dầu sương gió ngoài trời nên nước da anh ta hơi ngăm đen, toát lên vẻ nam tính ngời ngời.
Nghĩ đến cái tính nết dở dở ương ương của nguyên chủ, Cố Cảnh Hàng có ghét bỏ cô cũng là lẽ thường tình. Giờ đây cô đã xuyên qua đây rồi, hai người cùng sống chung dưới một mái nhà, ngày nào cũng giương cung bạt kiếm thì ngột ngạt lắm, chi bằng hòa hoãn mối quan hệ một chút, những chuyện khác tính sau.
Nào ngờ Cố Cảnh Hàng lại là người lên tiếng trước, vừa mở miệng đã là cái giọng điệu hạch hỏi tội lỗi: "Cô không gây chuyện một ngày thì không chịu nổi đúng không?"
Kiều Uyển Nguyệt nhíu mày. Tuy nói nguyên chủ ngang ngược vô lý, nhưng Cố Cảnh Hàng hoàn toàn chẳng thèm hỏi rõ ngọn ngành sự việc đã vội vàng quy kết là lỗi của cô, thế này thì độc đoán quá rồi đấy.
Khuôn mặt Cố Cảnh Hàng đanh lại: "Chị Mai đã nhìn thấy cô vào bếp rồi đấy." Nhân chứng rành rành ra đó mà vẫn còn muốn chối quanh, đúng là chứng nào tật nấy, bản tính khó dời.
Kiều Uyển Nguyệt đảo mắt một vòng, mỉa mai đáp trả: "Thế tôi nói với người ta lúc anh đi đưa thư có nhìn trộm phụ nữ nhà người ta tắm đấy, anh có nhìn trộm không?"
"Cô..." Cố Cảnh Hàng tức nghẹn họng, anh ta cảm thấy Kiều Uyển Nguyệt đang sỉ nhục nhân phẩm của mình, vẻ chán ghét nơi đáy mắt càng thêm đậm đặc. Anh ta vốn đã đoán trước Kiều Uyển Nguyệt sẽ chẳng chịu ngoan ngoãn đi xin lỗi, chỉ là không ngờ cô ăn vụng đồ của người ta rồi mà vẫn có thể đổi trắng thay đen, hùng hổ cãi chày cãi cối như vậy.
Vốn xuất thân từ lính phục viên, Cố Cảnh Hàng ghét cay ghét đắng những hành vi trộm cắp vặt vãnh, chẳng ngờ số phận lại trớ trêu bắt anh ta vớ phải cô vợ như thế này. Nếu không phải vì cứu mạng em gái, đời nào anh ta chịu sống chung dưới một mái nhà với loại đàn bà này chứ.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa cộc cộc. Cố Cảnh Hàng nhắm nghiền mắt, cố nén xúc động muốn thốt ra lời ly hôn xuống, liếc nhìn Kiều Uyển Nguyệt một cái rồi quay người ra mở cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

