Hồ Tân Khải nghe lời của Hoắc Cận Thần, vẻ mặt khiếp sợ: "Anh nói cái gì? Anh nói Tiểu Vận là... vợ của anh?!"
"Đúng vậy, chính là vợ tôi!" Hoắc Cận Thần lạnh lùng nói, nói xong liền kéo tay Lam Vận Nhi, chuẩn bị đưa Lam Vận Nhi rời đi.
Mà Hồ Tân Khải lại cản trước mặt bọn họ.
Ánh mắt Hồ Tân Khải rơi trên người Lam Vận Nhi, trầm giọng hỏi Lam Vận Nhi: "Tiểu Vận em nói đi, em nói người này thật sự là chồng em sao? Anh ta có phải đang lừa người không?!"
Lam Vận Nhi có xúc động muốn đỡ trán.
Cô không ngờ nguyên chủ lại còn qua lại với nam sinh trong lớp.
Trước đó cô còn tưởng nguyên chủ chỉ dây dưa không rõ với một người đàn ông bên ngoài là Vương Trí Cường thôi chứ.
Nói đi cũng phải nói lại chuyện này trong sách cũng không viết.
Hoặc là nói có viết, cô không nhìn thấy?
Nhưng cô suy đoán nguyên chủ chắc hẳn là muốn quên Hồ Tân Khải, nếu không đoạn ký ức này, sao lại bị đè nén ở nơi sâu nhất trong đầu?
Lúc cô mới bắt đầu kế thừa cỗ thân thể này, đều không tiếp nhận được đoạn ký ức này.
Vẫn là vừa rồi nhìn thấy khuôn mặt của Hồ Tân Khải, cẩn thận suy nghĩ một chút, mới đào đoạn ký ức bị phủ bụi này ra.
Trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa buồn bực thở dài một tiếng, Lam Vận Nhi nhìn Hồ Tân Khải trước mặt, nhạt nhẽo nói: "Ừm, đúng vậy, anh ấy là chồng tôi, tôi đã kết hôn rồi."
Hồ Tân Khải nháy mắt trợn tròn mắt, một bộ dạng bị đả kích nặng nề.
Gã gắt gao nhíu mày, giọng nói đột nhiên có chút kích động nói: "Tiểu Vận sao em có thể như vậy! Em đã nói muốn gả cho anh, em đã hứa với anh rồi mà!"
"Anh dù sao cũng là người thành phố, tôi trèo cao không nổi. Bạn học Hồ, quên tôi đi."
Hồ Tân Khải là người huyện thành, cấp ba vì sống ở nhà bà ngoại trên trấn, mới học cấp ba ở trấn này.
Mà nguyên nhân nguyên chủ muốn quên Hồ Tân Khải, cô đoán là vì mẹ của Hồ Tân Khải.
Mẹ của Hồ Tân Khải, từng tìm nguyên chủ, yêu cầu nguyên chủ và Hồ Tân Khải cắt đứt qua lại, còn nói thẳng, gia thế và thân phận của nguyên chủ không xứng với Hồ Tân Khải.
"Tại sao em lại nói những lời này, em biết anh chưa từng coi thường em mà. Tiểu Vận, tại sao em lại đối xử với anh như vậy, lâu như vậy em không liên lạc với anh, anh tưởng là việc học của em bận, anh tưởng là em không có thời gian để ý đến anh, anh không ngờ, em lại có thể đã kết hôn rồi!" Giọng điệu Hồ Tân Khải càng thêm kích động, vươn tay lại thò về phía Lam Vận Nhi, muốn đi nắm lấy bả vai Lam Vận Nhi.
Hoắc Cận Thần vội vàng bảo vệ Lam Vận Nhi vào trong lòng mình.
Anh vô cùng không vui nhìn Hồ Tân Khải: "Đồng chí, nếu anh còn như vậy nữa đừng trách tôi không khách sáo với anh!"
Bất kỳ một người đàn ông nào, đều không thể dung nhẫn người đàn ông khác quấy rối vợ mình.
Đặc biệt là người đàn ông này, trước đây hình như còn từng qua lại với vợ mình.
Lam Vận Nhi cũng không muốn dây dưa ở đây nữa, cô liếc Hồ Tân Khải một cái, giọng điệu nghiêm túc nói: "Tôi không thi đỗ đại học, cho nên ước hẹn lúc trước của hai chúng ta hủy bỏ."
Nói xong liền ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Cận Thần: "Chúng ta đi thôi."
"Ừm." Hoắc Cận Thần đáp một tiếng, ôm cô vòng qua Hồ Tân Khải, liền đi ra ngoài.
Mà Hồ Tân Khải khựng lại tại chỗ sững sờ vài giây, gã quay đầu nhìn Lam Vận Nhi sắp theo Hoắc Cận Thần ra ngoài, gã nhíu mày, vội nói: "Tiểu Vận, cho dù em không thi đỗ đại học anh cũng cần em. Em ly hôn với anh ta đi, chỉ cần em ly hôn với anh ta, anh sẽ cưới em!"
Sắc mặt Hoắc Cận Thần nháy mắt trở nên âm trầm, âm trầm giống như mây đen giăng kín vậy.
Anh dừng bước, nghiêng mắt vô cùng lạnh lẽo nhìn về phía Hồ Tân Khải.
Lam Vận Nhi nghe lời của Hồ Tân Khải, vô cùng cạn lời.
Hồ Tân Khải này thật đúng là có bản lĩnh, lại có thể ở nơi công cộng như thế này xúi giục người khác ly hôn.
Ở thập niên tám mươi lạc hậu này, gã không sợ nước bọt của người khác dìm chết gã sao?
Nhưng may mà trong quán này không có mấy người, nếu trong quán này ngồi đầy người, phỏng chừng nước bọt của mọi người đã sớm bay lên rồi.
Trong mắt lóe lên một tia không vui, Lam Vận Nhi nhíu mày nhìn về phía Hồ Tân Khải nói: "Tôi yêu chồng tôi, sẽ không ly hôn với chồng tôi đâu. Cho nên mong bạn học Hồ đừng nói lời này nữa.
Hơn nữa bạn học Hồ, anh bây giờ làm như vậy, mẹ anh có biết không? Nếu mẹ anh biết hành vi hôm nay của anh, phỏng chừng lại đến tìm tôi gây rắc rối rồi."
Chữ "lại" này, nói cực kỳ có tính nghệ thuật.
Hồ Tân Khải sửng sốt một chút: "Mẹ anh bà ấy... từng tìm em sao?"
Lam Vận Nhi hừ nhẹ một tiếng, lại không muốn trả lời nữa.
Cô kéo Hoắc Cận Thần, nhanh chóng bước ra khỏi quán mì.
Vừa rồi cô do dự rồi.
Cô vừa do dự, anh liền biết đáp án trong lòng cô rồi.
Là anh quá nóng vội rồi, bọn họ mới kết hôn không lâu, mà trước đó cô vốn dĩ đã chán ghét anh.
Muốn để cô nhanh như vậy đã yêu anh, là anh quá si tâm vọng tưởng rồi.
Cô có thể ở bên cạnh anh, có thể sống tử tế với anh, anh đã tâm mãn ý túc rồi.
Lam Vận Nhi thực ra muốn mua rất nhiều thứ, nhưng ngặt nỗi tiền trong túi không đủ, cho nên đồ có thể mua liền rất hạn chế.
Nhìn tới nhìn lui trên phố, cuối cùng cô mua cho Hoắc Cận Thần một bộ quần áo.
Những bộ quần áo đó của Hoắc Cận Thần đều quá cũ rồi, có những bộ quần áo cũ rồi, mặc căn bản không ấm.
Hoắc Cận Thần không muốn mua, nhưng cô kiên quyết mua.
Anh bây giờ dù sao cũng là chồng cô, cô phải suy nghĩ cho cơ thể anh.
Nếu cơ thể anh lạnh cóng, cô sẽ khó chịu.
Hơn nữa, cơ thể lạnh cóng rồi còn phải tốn tiền đi chữa, đến lúc đó chi phí có thể còn nhiều hơn.
Cho nên bây giờ chi bằng mua một bộ quần áo giữ ấm.
Sau khi mua quần áo hai người lại đi dạo trên phố một lúc, Hoắc Cận Thần xem thời gian xấp xỉ rồi, liền đi trước một bước.
Anh chỉ có nửa ngày nghỉ ngơi buổi sáng này, buổi chiều anh, còn phải đi làm.
Lam Vận Nhi không muốn anh đi, nhưng anh nghĩ hôm nay mua quần áo tốn tiền, ăn mì cũng tốn tiền, cho nên công việc này bắt buộc phải đi làm, có thể kiếm được một đồng là một đồng.
Lam Vận Nhi khuyên bảo không được anh, đành phải để anh đi.
Cô biết suy nghĩ của anh, anh bây giờ không chờ đợi được nữa muốn kiếm tiền, cho dù là kiếm được ít, anh cũng phải đi kiếm.
Dù sao gánh nặng trong nhà, là thật sự rất nặng.
Sau khi Hoắc Cận Thần rời đi, Lam Vận Nhi liền đi dạo một mình.
Cô muốn tiếp tục đi dạo, muốn xem xem trên trấn này, có cơ hội làm giàu nào không.
Chỉ là đi dạo tới đi dạo lui, cô đều không phát hiện ra gì.
Có thể cô không phải là người có khiếu làm ăn, cho dù có cơ hội kinh doanh, cô cũng không phát hiện ra được.
Mà lúc này, trước một tiệm thuốc quốc doanh, Chu Minh Nguyệt gọi Hồ Tân Khải phía trước lại nói: "Chào bạn học Hồ, xin đợi một chút."
Chu Minh Nguyệt nói rồi, nhanh chóng vòng đến trước mặt Hồ Tân Khải.
Bước chân Hồ Tân Khải hơi khựng lại.
Gã nhìn cô gái có tướng mạo thanh tú trước mặt, hỏi: "Nữ đồng chí có việc gì?"
Vừa rồi trong quán mì, Hồ Tân Khải căn bản không chú ý đến Chu Minh Nguyệt, căn bản không biết lúc đó Chu Minh Nguyệt, cũng ở trong quán.
Chu Minh Nguyệt cười cười, ả nhìn Hồ Tân Khải, từ từ nói: "Cho phép tôi tự giới thiệu một chút, tôi là bạn của Tiểu Vận —— Chu Minh Nguyệt."
"Tiểu Vận? Cô quen Tiểu Vận?" Ánh mắt Hồ Tân Khải lập tức sáng lên, ánh mắt khóa chặt Chu Minh Nguyệt.
Chu Minh Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy, tôi và Tiểu Vận là bạn bè có quan hệ vô cùng mật thiết, chuyện gì cô ấy cũng nói với tôi. Chuyện của anh và cô ấy, cô ấy cũng từng nói với tôi."
Hồ Tân Khải không hề nghi ngờ lời của Chu Minh Nguyệt, gã vội nói: "Vậy Tiểu Vận cô ấy có nói với cô chuyện của mẹ tôi không? Cô ấy sở dĩ từ bỏ tôi kết hôn với người đàn ông khác, có phải là vì..."
"Đúng, chính là vì mẹ anh. Mẹ anh trước đây tìm đến cô ấy, nói với cô ấy rất nhiều lời khó nghe, còn đe dọa cô ấy bắt cô ấy bắt buộc phải rời xa anh. Cô ấy chỉ là một cô gái nông thôn mà thôi, lấy đâu ra gan đối đầu với mẹ anh, cho nên đành phải nghe lời mẹ anh.
Bạn học Hồ, thực ra Tiểu Vận rất yêu anh, cô ấy vô cùng vô cùng yêu anh. Hai ngày trước cô ấy còn nói với tôi, cô ấy muốn ở bên anh nhất, đời này cô ấy chỉ nguyện gả cho anh."
Chu Minh Nguyệt gằn từng chữ nói, giọng điệu bình ổn có lực, không hề có vẻ gì là đang nói dối.
Trong ánh mắt Hồ Tân Khải lộ ra vẻ đau khổ: "Hóa ra thật sự là mẹ tôi, hóa ra thật sự là mẹ tôi... hại cô ấy rời xa tôi."
"Bạn học Hồ, anh bây giờ có phải vẫn còn thích Tiểu Vận không? Anh có phải vẫn muốn... ở bên Tiểu Vận không?" Ánh mắt Chu Minh Nguyệt lóe lên, nơi sâu thẳm đáy mắt có vẻ lạnh lẽo.
Hồ Tân Khải vội vàng gật đầu: "Đúng, trong lòng tôi chỉ có Tiểu Vận, tình yêu của tôi đối với Tiểu Vận, vĩnh viễn không thay đổi."
Chu Minh Nguyệt mỉm cười một cái, "Thấy hai người yêu nhau như vậy, tôi không giúp hai người một tay, tôi cảm thấy tôi thật sự không qua được lương tâm.
Thế này đi bạn học Hồ, anh cho tôi một địa chỉ của anh đi. Quay về, tôi bảo Tiểu Vận viết thư gửi cho anh."
"Địa chỉ sao? Được được được." Hồ Tân Khải vội lấy giấy bút từ trong chiếc túi đeo chéo trên người ra, ngồi xổm bên đường liền viết.
Chu Minh Nguyệt nhìn, trong miệng âm thầm cười khẩy một tiếng.
Lam Vận Nhi, cô muốn ở bên nam chính của tôi sao?! Cô thật sự là nằm mơ!
Tôi sẽ để Hoắc Cận Thần đích thân đuổi cô ra khỏi cửa, sẽ để cô vì ngoại tình với Hồ Tân Khải, mà thân bại danh liệt!
Mà Chu Minh Nguyệt không nhìn thấy là, lúc này bên trong tiệm thuốc quốc doanh, quả phụ Hầu Hầu Ngọc San đang nhìn ả.
Hầu Ngọc San nghe những đoạn đối thoại đó của Chu Minh Nguyệt với Hồ Tân Khải, lông mày cô ấy hơi nhíu lại, sắc mặt trầm xuống.
Cô ấy vừa nghe đã biết Chu Minh Nguyệt đang nói dối, Chu Minh Nguyệt người phụ nữ này, thật đúng là chứng nào tật nấy!
Lam Vận Nhi một mình đi dạo tẻ nhạt một lúc xong, liền chuẩn bị về nhà.
Chỉ là trước khi về nhà, lại để cô phát hiện ra một cơ hội kinh doanh.
Lúc đó cô đeo gùi, đang đi ngang qua một cửa hàng quần áo.
Trước cửa cửa hàng quần áo đó, bà chủ cửa hàng ngồi trên ghế trước cửa, đang nói chuyện phiếm với một người phụ nữ.
Bà chủ đó nói: "Chị xem da của tôi này, bây giờ vàng vọt quá, bôi cái gì cũng không có tác dụng, tôi đều sốt ruột chết đi được. Chị nói cứ tiếp tục như vậy, khuôn mặt này của tôi còn nhìn thế nào được nữa."
Người phụ nữ trước mặt bà ấy nhìn có vẻ cùng tuổi với bà ấy, chỉ nghe người phụ nữ đó nói: "Ây da tôi cũng vậy. Chị xem da của tôi này, không chỉ vàng vọt, còn chảy xệ nữa. Tôi còn nhờ họ hàng trong nhà mang cho tôi hàng hiếm bên Cảng Thành về, nói là bôi lên mặt sẽ tốt hơn. Nhưng cái này đều bôi hơn ba tháng rồi, da vẫn như vậy. Ây, tôi cũng buồn bực chết đi được.
Ông nhà tôi sáng nay còn đang nói đấy, nói tôi già rồi, nói tôi bây giờ khó coi hơn trước kia nhiều."
"Ây, tôi bây giờ gương cũng không dám soi nữa, chỉ sợ lúc soi gương nhìn thấy bản thân xấu xí." Bà chủ buồn bực nói, khóc lóc một khuôn mặt.
Lam Vận Nhi nghe những đoạn đối thoại này, lại mỉm cười một cái.
Đúng rồi, cô có thể luyện chế Mỹ Dung Dưỡng Nhan Đan để bán mà.
Cô biết luyện chế rất nhiều đan dược, đặc biệt là Mỹ Dung Dưỡng Nhan Đan, là sở trường nhất.
Mỹ Dung Dưỡng Nhan Đan coi như là đan dược sơ cấp, luyện chế lên không tốn chút sức lực nào.
Hơn nữa Mỹ Dung Dưỡng Nhan Đan cô luyện chế ra, hiệu quả đó, tuyệt đối là đỉnh của chóp!
Chỉ cần người ta uống vài ngày, da dẻ tuyệt đối sẽ trở nên tốt hơn.
Cô xoa xoa tay, có chút hưng phấn.
Chỉ là Dưỡng Nhan Đan này cần không ít tài liệu, tài liệu này, trong núi chắc hẳn là có thể tìm thấy nhỉ.
Hơn nữa, luyện chế đan dược còn phải có lò luyện đan mới được, lò luyện đan này, hình như là một vấn đề à.
Nghĩ đến lò luyện đan, sự hưng phấn trong lòng Lam Vận Nhi, đột nhiên bị mài mòn đi một phần.
Nhưng quyết định của cô vẫn sẽ không thay đổi.
Đã phát hiện ra một cơ hội kinh doanh này, cô sẽ phải nắm chặt lấy.
Chuyện lò luyện đan, cô sẽ giải quyết!
Về đến nhà, Lam Vận Nhi đặt cái gùi trên lưng xuống.
Cô gọi Hoắc Miêu Miêu đến, lấy một gói đồ ăn vặt từ trong gùi ra đưa cho Hoắc Miêu Miêu nói: "Cái này là mua cho Miêu Miêu, Miêu Miêu cầm lấy ăn đi."
Hoắc Miêu Miêu kinh ngạc trợn tròn mắt, cô bé không ngờ thím tư lại có thể mua đồ ăn cho cô bé, đồ ăn này, trước đây cô bé từng thấy Hoắc Thiên Hòa ăn.
Nhưng Hoắc Thiên Hòa căn bản không cho cô bé ăn, cô bé chỉ có thể nhìn cậu ta ăn, lúc đó cô bé rất ngưỡng mộ, ngưỡng mộ đến mức nước dãi đều chảy ra rồi.
Mà lúc cô bé chảy nước dãi, còn bị Hoắc Thiên Hòa và bác gái cả mắng, mắng cô bé là đồ tham ăn, bảo cô bé đừng mơ tưởng đồ của Hoắc Thiên Hòa.
Cầm đồ ăn trong tay, Hoắc Miêu Miêu không kìm được mà khóc.
Cô bé nhìn Lam Vận Nhi: "Thím tư..."
"Ây, đứa trẻ này khóc cái gì chứ. Mau đừng khóc nữa, chỉ là một gói đồ ăn vặt thôi mà." Lam Vận Nhi vội vàng lau nước mắt cho Hoắc Miêu Miêu gầy gò nhỏ bé.
Hoắc Miêu Miêu là thật sự gầy, trên mặt một chút thịt cũng không có.
Cùng là trẻ con nhà họ Hoắc, Hoắc Thiên Hòa lớn lên trắng trẻo mập mạp, mà Hoắc Miêu Miêu, lại gầy như một cây trúc nhỏ, hai đứa trẻ khác biệt lớn như vậy, nhìn thật khiến người ta khó chịu.
Hoắc Miêu Miêu cầm đồ ăn nói lời cảm ơn với Lam Vận Nhi, đang định mang vào phòng cho cha mình xem, để cha cũng ăn một chút, mà đúng lúc này, Tào Vân Hà và Hoắc Thiên Hòa hai người từ trong phòng đi ra.
Hoắc Thiên Hòa vừa nhìn thấy đồ trong tay Hoắc Miêu Miêu, liền hét lớn: "Của cháu! Đưa cho cháu! Đó là của cháu!"
Nói rồi liền xông về phía Hoắc Miêu Miêu, muốn cướp đồ trong tay Hoắc Miêu Miêu.
Hoắc Miêu Miêu nhìn hai người Hoắc Thiên Hòa và Tào Vân Hà, lại trắng bệch mặt.
Trong đầu cô bé có thể nghĩ đến, là đồ hôm nay phải bị Hoắc Thiên Hòa và bác gái cả cướp đi rồi.
Đồ ăn của cô bé, cô bé không ăn được nữa, cha cũng không ăn được nữa.
Nhìn Hoắc Thiên Hòa đang nhanh chóng xông về phía Hoắc Miêu Miêu, ánh mắt Lam Vận Nhi lạnh đi, cô vội vàng đứng dậy chắn trước mặt Hoắc Miêu Miêu, bảo vệ Hoắc Miêu Miêu ở phía sau.
Nhìn Hoắc Thiên Hòa kiêu ngạo ngang ngược có tính cách giống hệt Tào Vân Hà, Lam Vận Nhi giọng điệu lạnh lùng nói: "Đồ là tôi mua, mà tôi không phải mua cho cháu, cho nên không phải của cháu!"
Tính cách này của Hoắc Thiên Hòa nếu cứ tiếp tục buông thả như vậy, thì đời này của cậu ta, coi như bỏ đi.
Hoắc Thiên Hòa vung bàn tay mập mạp đánh về phía Lam Vận Nhi: "Chính là của cháu chính là của cháu. Đồ của cả nhà đều là của cháu, thím mau đưa cho cháu, mau đưa cho cháu!"
Lam Vận Nhi dẫn Hoắc Miêu Miêu vội vàng tránh sang một bên.
Ánh mắt cô càng thêm lạnh lẽo, giọng nói nghiêm khắc hơn một phần nói: "Ai nói với cháu đồ của cả nhà là của cháu? Ai nói với cháu lời không biết xấu hổ như vậy?! Lời không biết xấu hổ như vậy, nói ra ngoài cũng không sợ bị người ta chê cười!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)