Lưu Đào Hoa và mẹ bà ta đều là người mù chữ, ngay cả tên người ta viết thế nào cũng không biết nhưng lại nhanh chóng hỏi thăm rõ ràng mọi chuyện của nhà họ Tề.
Tề Nghị mất cha mẹ lúc ba tuổi, chú thím đón anh về ở, tuy nói là nuôi dưỡng anh nhưng lòng dạ cũng đen tối.
Đứa trẻ mới bốn tuổi đã bắt đầu làm việc nhà, đánh mắng thì chưa thấy bao giờ nhưng chú thím mặt dày ép uổng anh là thật.
Cho đến tận bây giờ Tề Nghị đã hai mươi hai tuổi, vẫn chưa ra ở riêng, điểm công và tiền kiếm được đều nộp hết cho chú thím.
Chính vì vậy đến giờ anh vẫn chưa cưới được vợ.
Gia đình nào biết rõ tình hình mà chịu gả con gái cho Tề Nghị chứ, đó chẳng phải là đẩy con gái nhà mình vào hố lửa sao?
Hơn nữa Tề Nghị trông rất hung dữ.
Râu quai nón, lông mày rậm, tuy có sức lực nhưng quần áo cũng không che nổi bắp thịt cuồn cuộn trên người, cứng như đá. Nghe nói anh từng đánh nhau với hổ hoang, còn bẻ gãy cả sừng bò!
Tính tình anh cũng cứng, lầm lì ít nói, giống như một hòn đá cục, hoàn toàn không ai thấy anh cười bao giờ.
Cô gái yểu điệu mà gả cho gã đàn ông thô kệch như anh, chưa nói chuyện khác, chỉ nói chuyện sinh con đẻ cái trên kháng, e là cũng không chịu nổi anh.
Cho nên những người quen biết Tề Nghị đều biết, cả đời này anh định sẵn là không cưới được vợ rồi.
Ai ngờ, đúng là mèo mù vớ phải cá rán.
Lưu Đào Hoa cứ nhìn thấy Giang Lê là đau đầu.
Lại thêm chột dạ vì bản thân trăm phương nghìn kế cướp hôn ước từ bé của Giang Lê, vốn đã không có lý, lại còn bị Giang Lê nắm thóp, khiến trong nhà bị quậy đến gà bay chó sủa.
Lưu Đào Hoa hận không thể nhanh chóng gả Giang Lê đi, càng xa càng tốt.
Mà chú thím nhà họ Tề cũng đang muốn tìm một người vợ cho Tề Nghị, hiện giờ lời ra tiếng vào trong đại đội sản xuất ngày càng nhiều, đều nói hai người họ đối xử hà khắc với Tề Nghị, ngay cả đại đội trưởng của đại đội sản xuất cũng đã tìm họ nói chuyện, bảo là thời đại mới xã hội chủ nghĩa, không thể làm theo bộ cũ ngày xưa, chỉ có chủ nghĩa tư bản mới thịnh hành việc bóc lột người khác.
Cái mũ này chụp xuống thì không hề nhỏ chút nào.
Chú thím Tề Nghị tìm đại đội sản xuất bên cạnh hỏi thăm một chút, đều nói Giang Lê kia vừa xinh đẹp vừa đảm đang, hơn nữa không đòi tiền lễ hỏi, không tổ chức tiệc rượu cũng chịu gả.
Tuy không biết con gái tốt như nhà họ Giang sao lại vội vàng muốn gả đi như vậy nhưng... kệ đi!
Tóm lại chắc chắn là hời to rồi!
Lưu Đào Hoa nhìn thấy bộ mặt của chú thím nhà họ Tề, thật ra rất không vui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

