Giọng cô như tiếng mèo kêu, thu mình lại trốn giữa đám đông, ai nhìn thấy mà chẳng than một tiếng đáng thương.
Vợ của hàng xóm Chu Hòa Bình gào lên: "Giang Lê không nói dối đâu, lời này tôi nghe rõ mồn một đấy, cái giọng như chọc tiết lợn của Lưu Đào Hoa gào lên, mấy nhà xung quanh chắc đều nghe thấy cả rồi."
Mấy nhà hàng xóm bên cạnh cũng phụ họa theo, hòa lẫn với tiếng kêu oan cãi vã của Lưu Đào Hoa, đặc biệt ồn ào.
Giang Thiết Quốc... kẻ nhu nhược vô dụng được công nhận trong lòng mọi người, thế mà lúc này lại phá lệ cất giọng, hét lên ba chữ:
"Đừng làm loạn nữa!"
Lưu Đào Hoa không thể tin nổi quay đầu nhìn ông ta.
Cuối cùng, trong vẻ mặt sa sầm hết mức của Đại đội trưởng Trương Hữu Phúc, Lưu Đào Hoa đành phải cúi đầu nhận lỗi: "Tôi sai rồi, chuyện này là tôi không đúng."
Trương Hữu Phúc hừ nhẹ một tiếng, Lưu Đào Hoa lại dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành Giang Lê: "Con à, mau về nhà đi, là mẹ không nên mắng con, sau này mẹ sẽ đối xử tốt với con mà!"
-
Nhưng Lưu Đào Hoa không ngờ tới, mình chỉ mới lườm Giang Lê một cái, mắt của đồ không biết điều kia suýt nữa đã trợn ngược lên trời.
"Giang Lê!" Lưu Đào Hoa chống nạnh trợn mắt: "Mày điên rồi sao? Đem chuyện trong nhà ra làm loạn, đều là người một nhà, tao mất mặt thì mày được lợi lộc gì chứ?"
Giang Lê không thèm để ý đến bà ta, tự mình đi vào bếp múc một bát cháo, lại gắp hai miếng đậu phụ nhự đã muối sẵn trong vò, rắc những lát ớt đỏ tươi, nhỏ dầu đỏ, ăn cùng với cháo.
Lưu Đào Hoa trợn tròn mắt, hũ đậu phụ nhự đó là bà ta nhất làm để dành, để dành đến Tết mới ăn! Tốn bao nhiêu là dầu đấy!
Nhưng Giang Lê lại vừa húp cháo xì xụp, vừa nhăn mũi chê bai: "Cháo này nấu loãng quá. Đậu phụ nhự vị cũng nhạt, sao không bỏ muối vậy?"
Lưu Đào Hoa tức quá, xông qua giật lấy đôi đũa của Giang Lê: "Mày tưởng muối không tốn tiền chắc? Đồ đứng nói không biết đau lưng!"
Giang Lê vừa vặn ăn xong, thế là nhét bát vào tay Lưu Đào Hoa, bịt mũi hơi nhíu mày: "Này, trả bà. Người bà hôi quá, bà tránh xa tôi ra chút."
Mắt Lưu Đào Hoa suýt rơi ra ngoài, tức đến mức đặt bát đũa xuống, vớ lấy cây gậy gỗ ở góc tường, lại muốn xông tới dạy dỗ Giang Lê.
Không ngờ Giang Lê nhướng mày: "Bà dám động vào tôi xem? Mỗi nhà ba mươi cân gạo cao lương đấy, hình như nhà mình đền không nổi đâu nhỉ?"
"Mày..." Lưu Đào Hoa tức giận ném cây gậy gỗ đó đi, xông về phòng đóng sầm cửa lại, tức đến mức thất khiếu bốc khói!
Giang Hồng, Giang Lương và Giang Thiết Quốc đều nhìn cảnh này... nhìn cánh cửa đóng chặt của phòng Lưu Đào Hoa, rồi lại nhìn Giang Lê.
Cô đang cong môi, khẽ nhón ngón tay lau sạch cái miệng nhỏ hồng nhuận, lại bưng một bát nước suối rừng súc miệng.
Ánh trăng vừa lên chiếu vào chiếc cổ thon thả lộ ra khi cô cúi người, như được phủ một lớp ánh sáng mịn màng.
Hình như... có gì đó không giống lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

