Anh cõng Giang Lê đi suốt quãng đường mà không cần dừng lại nghỉ lấy một hơi.
Chỉ là sau khi về đến nhà họ Tề, đặt Giang Lê xuống, anh mới bắt đầu xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, gân xanh trên cánh tay màu lúa mạch đầy nam tính hơi lồi lên, rất có sức hút đàn ông.
Giang Lê nhìn với vẻ tán thưởng, bỗng nhiên Vương Hồng Phân chen vào giữa hai người: "Nghị à, tiền này của cháu..."
Trước kia, Tề Nghị đều sẽ chủ động nộp tiền trong tay lên, dù sao cũng là người một nhà, chi tiêu ăn mặc của anh đều do thím sắp xếp, anh không có chỗ nào cần tiêu tiền.
Nhưng hôm nay, lúc lại mặt bị anh rể so sánh như vậy, trong lòng Tề Nghị bỗng nhiên nảy ra chút ý nghĩ.
Đàn ông thì trong túi vẫn nên giắt vài đồng tiền.
Nếu không, đến cả bản lĩnh giữ thể diện cho vợ cũng chẳng có...
Tề Nghị giữ chặt xấp tiền lớn trong túi, sự do dự này khiến Vương Hồng Phân giật mình, chuông cảnh báo vang lên trong lòng.
Thằng nhóc ngốc nghếch này cư nhiên không muốn nộp tiền cho gia đình nữa! Chắc chắn là do con nhỏ lắm chuyện nhiều thói hư tật xấu này dạy hư nó rồi!
Vẻ mặt Vương Hồng Phân vẫn giữ nụ cười hiền hậu, quay sang nói với Giang Lê: " Lê à, cháu mới đến nhà ta chắc là không biết, nhà chúng ta ấy mà, tiền bạc phiếu vả lương thực... đều để chung một chỗ để dùng."
Giang Lê ngáp một cái: "Lát nữa hãy nói, Tề Nghị, em đói rồi."
Tề Nghị nghe thấy Giang Lê gọi tên mình, lập tức đứng thẳng người, lại nghe thấy Giang Lê đói, sắc mặt đột nhiên nghiêm túc, lập tức vội vàng cuống cuồng vào bếp nhóm lửa nấu cơm.
Việc trong nhà đều do một mình Tề Nghị làm.
Anh chẻ củi, anh thêm lửa, anh đun nước, anh nấu cháo, anh xào rau.
Chú thím của Tề Nghị là Tề Chấn Hoa và Vương Hồng Phân đều ở trong phòng khâu đế giày, làm bọc ghế, những việc thủ công này nhẹ nhàng, mang lên trấn vẫn có thể lén lút đổi được ít đồ ăn mặc và tiền tiêu vặt.
Còn về đứa con trai duy nhất của chú thím Tề Nghị là Tề Kiệt, năm nay mới tám tuổi, được người trong nhà cưng chiều như bảo bối, chưa bao giờ làm việc. Cậu ta năm nay mới học lớp một tiểu học, lúc này đang ở trong phòng làm bài tập.
Giang Lê thì nằm trên chiếc ghế mây do Tề Nghị đan ở trong sân, ngắm ánh hoàng hôn.
Tề Nghị sợ cô lạnh, còn đặc biệt xách chậu than ra đặt bên chân cô, thỉnh thoảng lại ra thêm củi cho cô.
Dùng toàn là loại củi ngay ngắn nhất, tốt nhất, nhìn mà Vương Hồng Phân không ngừng chửi thầm trong lòng:
Đồ phá gia chi tử này! Trong sân lạnh thế không biết vào nhà sao? Cứ nhất định phải lãng phí củi lửa! Xem cái hoàng hôn quái quỷ gì chứ! Thứ đó xem xong có ăn được không? Có đổi được tiền không?
Nếu không phải số tiền kia vẫn chưa lừa được vào tay, Vương Hồng Phân lúc này đã muốn xông ra hất đổ cái chậu than kia rồi!
-
Trong sân nhà họ Tề tỏa ra mùi thơm thanh ngọt của cháo ngô.
Tề Kiệt đã sớm đói bụng, uể oải làm xong bài tập, lẻn ra nhìn một cái, Giang Lê ngồi đó cư nhiên đang bưng bát ăn trước rồi!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)