Tay nghề của anh rất tốt, loáng một cái mùi thịt đã thơm nức cả phòng.
Giang Lê không biết đã bao lâu rồi không được ăn thịt, thèm đến mức nước miếng không tự chủ được mà chảy ra.
Tuy nhiên thịt hun khói rất ít, chỉ có vài lát, đựng trong bát lại càng vẻ ít đến đáng thương.
Tề Nghị đặt đĩa thịt hun khói đã xào xong xuống, lại đem đôi đũa Giang Lê ném trên đất đi rửa sạch sẽ, đưa lại cho Giang Lê.
"Anh không ăn à?" Giang Lê cắn miếng thịt, thơm đến mức híp cả mắt lại.
"Anh ăn no rồi." Tề Nghị ngửi mùi thịt thơm, quay mặt đi, lẳng lặng rửa bát.
"Thịt ở đâu ra vậy?"
"Anh săn được một con lợn rừng." Nói về bản lĩnh này, trong vòng mấy đại đội sản xuất xung quanh Tề Nghị là người đứng đầu, nhắc đến chuyện này, sau lưng anh như có thêm một cái đuôi, đang vẫy tít mù khoe khoang với Giang Lê.
-
Giang Lê bĩu môi, nói ra điều mà ai cũng biết: "Chú thím của anh dường như... không phải người tốt cho lắm."
Tề Nghị dừng hẳn lại, rõ ràng anh cũng biết điều đó, im lặng hồi lâu mới trầm giọng nói: "Họ có ơn lớn với anh."
Vì vậy những năm qua, anh vẫn luôn báo đáp họ, trả nợ ân tình cho họ.
Trải giường xong, Tề Nghị đang định cởi giày lên giường lò, bỗng nhiên dưới chân bị ném tới một cái chăn, còn có một cái gối.
Giọng nói nũng nịu nhẹ nhàng của Giang Lê truyền đến: "Anh ngủ dưới đất, tôi ngủ trên giường, mau thổi đèn đi, đừng làm lỡ giấc ngủ làm đẹp của tôi."
Tề Nghị: "..."
-
Ngày hôm sau, Giang Lê ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh, đang vươn vai thì bên ngoài vang lên tiếng gào thét như chọc tiết lợn.
"Đứa nào thất đức động vào miếng thịt hun khói của tao rồi? Miếng thịt hun khói to đẹp như thế của tao! Giờ lại bị mất một góc rồi!" Tiếng kêu gào đó đúng là kinh thiên động địa, so với Lưu Đào Hoa thì chỉ có hơn chứ không kém.
Thím của Tề Nghị tên là Vương Hồng Phân, giọng lớn, lại keo kiệt, thích chiếm hời của người khác nhưng bản thân lại không chịu thiệt một chút nào.
Nghe bà ta ở bên ngoài cuống cuồng như vậy, Giang Lê liền biết bà ta là hạng người gì, lập tức hừ lạnh một tiếng, mở cửa mắng lại: "Miếng thịt hun khói đó là lợn rừng do Tề Nghị săn về! Củi hun thịt là anh ấy bổ! Khói cũng là anh ấy hun! Tôi là vợ anh ấy, cho dù có ăn hết cả miếng thịt hun khói đó thì đã làm sao?"
Lời này khiến Vương Hồng Phân nghẹn họng, vắt óc tìm lời cãi lại: "Cô nói thế mà nghe được à, chẳng lẽ Tề Nghị săn được lợn mà tôi là thím đây lại không cho nó ăn một miếng sao? Nhưng miếng thịt đó là để dành đến Tết mới ăn, giờ ăn rồi, Tết này nhà mình chỉ có nước đứng nhìn nhà người ta ăn thịt thôi!"
Giang Lê đã buộc tóc đuôi ngựa xong, không thèm để ý đến bà ta, đi vào bếp bảo Tề Nghị đang nấu cơm bổ củi lấy cho mình một cái bát sạch, cô cầm đi đánh răng, lại đổ không ít nước nóng để rửa mặt.
Cảnh này lại khiến Vương Hồng Phân trợn tròn mắt, đứng bên cạnh nói lời mỉa mai: "Này là tân nương nhà ai thế, thấy bề trên mà cũng không biết chào hỏi à?"
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


