Tình hình nhà họ Thẩm cũng khá phức tạp.
Cha của Thẩm Hoài tái hôn, có ba người con trai. Mẹ kế mang theo hai đứa con riêng một trai một gái từ cuộc hôn nhân trước về sống chung.
Sau này, hai người họ lại sinh thêm một cô con gái nữa. Cả nhà cộng lại có sáu đứa trẻ, Thẩm Hoài là con thứ hai.
Người anh cả đã mất vì bệnh.
Cậu em thứ ba bị bại não, hoàn cảnh rất khó khăn, nhờ người thân giúp đỡ mới được nhận vào một xưởng mộc học việc.
Con gái riêng của mẹ kế cũng đổi họ theo cha dượng, gọi là Thẩm Tú, hiện là cán bộ Hội Phụ nữ.
Con trai riêng tên Thẩm Thành, làm việc trong một nhà máy quốc doanh, thường ngày ở lại ký túc xá.
Còn cô con gái út là con chung thì thi rớt trường cấp ba trong thành phố, phải đi tỉnh ngoài học.
Hiện giờ, lũ trẻ của anh cả Thẩm quay về nhà tổ của nhà họ Thẩm. Cha Thẩm thì cho rằng chính tụi nhỏ đã khắc chết con trai cả của mình nên không thích chúng, thường ngày cũng chẳng đoái hoài.
Người duy nhất đối xử tử tế với tụi trẻ là chú hai Thẩm Hoài, nhưng anh lại thường xuyên phải ra ngoài nhận nhiệm vụ.
Ban đầu có thuê một người giúp việc chăm sóc tụi nhỏ, không rõ vì lý do gì mà bị cho nghỉ.
Hiện tại là mẹ kế đảm nhận việc chăm nom ba đứa trẻ, nhưng với điều kiện mỗi tháng Thẩm Hoài phải đưa 40 đồng coi như phí lao động, ngoài ra còn phải gánh luôn chi phí ăn uống của cả nhà. Học phí, sinh hoạt phí của tụi nhỏ thì tính riêng.
Lúc Trần Viện bước vào con hẻm nhỏ, cô trông thấy một bé gái thấp bé đứng bên ngoài cổng. Hai chân ngắn cũn lảo đảo, đi không vững, cả người lắc lư khiến người ta nhìn mà lo lắng. Đôi mắt tròn xoe như hai hạt nho đen, khuôn mặt xinh xắn như bước ra từ tranh Tết.
Vừa thấy Đại Bảo và Nhị Bảo, ánh mắt cô bé lập tức sáng bừng. Hai chân nhỏ chạy lạch bạch về phía trước.
“Anh, anh ơi... Nữu Nữu đói...”
Vừa nói, cô bé vừa xoa xoa cái bụng lép kẹp của mình.
Đại Bảo vội bước đến bế bổng em gái lên, nhẹ giọng dỗ dành: “Nữu Nữu ngoan, về nhà là có đồ ăn liền. Bà đâu rồi?”
Nữu Nữu chu môi, lí nhí nói: “Bà... đi sang nhà cô rồi... không cho ăn...”
“Đi từ bao giờ? Em nhịn đói bao lâu rồi?”
“Sáng đi rồi... Nữu chỉ uống chút cháo loãng... đói...”
Đại Bảo và Nhị Bảo nghe xong thì tức đến đỏ mặt. Trời đã gần tối, tức là từ sáng tới giờ em gái chỉ uống chút cháo loãng, hoàn toàn không ăn gì.
Nữu Nữu mới hơn ba tuổi, sao chịu nổi? Nhỡ đói lả thì biết làm sao, bà nội thật sự quá đáng.
Trên đầu bé gái có một dòng chữ hiển thị tên [Thẩm Nhu], kèm một thanh tiến độ. Giá trị khởi đầu là -130, nhưng đang giảm dần theo thời gian.
“Mấy anh ơi... Nữu Nữu đói...”
Mỗi lần Nữu Nữu kêu đói, trên đầu cô bé lại xuất hiện thêm một biểu tượng -1, -1...
Nghe tiếng Nữu Nữu thút thít đáng thương, trên đầu Đại Bảo và Nhị Bảo cũng lập tức hiện ra dòng trạng thái [-1].
Ba đứa nhỏ tròn mắt nhìn nhau, không biết bụng đứa nào “rột rột” vang lên trước.
Trần Viện xác định chúng đang đói, giá trị sinh lực liên tục sụt giảm, cần bổ sung thức ăn ngay lập tức.
Cô hỏi: “Hôm qua chú hai có nhờ người gửi đồ ăn về, để đâu rồi?”
“Bà nội đem cất hết trong kho rồi.” Đại Bảo và Nhị Bảo rụt rè đáp.
Nói xong, Nữu Nữu lại nhỏ giọng bổ sung: “Bà còn đưa cho cô nữa.”
Nghe tới đó, Trần Viện còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)