“Bà lấy quyền gì mà quản tôi! Dựa vào cái gì chứ?”
Không rõ có phải ảo giác hay không, nhưng ngay sau khi Trần Viện đánh thằng bé, thanh tiến độ trên đầu hai anh em nhà họ Thẩm khẽ nhúc nhích, tăng lên một chút xíu.
Cô lập tức nói tiếp: “Vì cháu bắt nạt hai anh em nhà họ Thẩm, sau này thím mà còn thấy cháu bắt nạt chúng thì đừng mong thím bỏ qua dễ dàng như hôm nay.”
Thằng bé mập vừa khóc vừa ôm mông, trừng mắt nhìn cô, tức tối nói: “Bà dám đánh tôi! Tôi về sẽ mách cha mẹ, họ nhất định không tha cho bà đâu! Bà cứ chờ mà xem!”
Tâm trạng hai đứa trẻ bây giờ rất phức tạp, hơn nữa đối với sự thay đổi của thím hai, chúng có cảm giác sợ hãi nói không nên lời.
Bởi vì hôm qua, cô vừa về đến nhà đã ném chăn của hai đứa ra khỏi phòng, bắt chúng ngủ cả đêm trong phòng khách lạnh ngắt. Cảnh tượng đó đến giờ vẫn còn in rõ trong đầu.
Giờ lại tận mắt thấy thím hai nhẹ nhàng xử lý Cao Ôn, hai đứa càng bất an hơn.
Đại Bảo và Nhị Bảo bắt đầu lo không biết có phải sắp đến lượt mình bị đánh không. Bị đánh đau lắm, nếu chủ động chìa mông ra thì liệu có được nương tay không nhỉ?
Đại Bảo lau khô nước mắt, dũng cảm chắn trước mặt em trai, nói với Trần Viện: “Thím ơi, là lỗi của cháu, muốn đánh thì cứ đánh cháu thôi. Đừng bắt nạt em cháu, nó không chịu được đau đâu.”
Nhị Bảo cũng chạy đến, sốt sắng nói: “Không liên quan gì đến anh cháu, đánh cháu đi!”
“...”
Trần Viện chưa từng thấy ai tranh nhau nhận đòn như thế, cô không nói gì, cứ thế bước thẳng về phía hai đứa trẻ.
Đại Bảo và Nhị Bảo theo phản xạ muốn lùi lại, nhưng trận đòn trong tưởng tượng lại không đến.
Hai bàn tay nhỏ xíu bất ngờ được một đôi tay thon dài, ấm áp nắm thật chặt. Hơi ấm lặng lẽ lan khắp người bọn trẻ.
Người phụ nữ vừa nắm tay chúng, vừa thong thả bước đi, miệng lẩm bẩm: “Sao mà nhát thế? Sau này nó mà còn dám bắt nạt, cứ đánh lại cho thím. Đảm bảo lần sau nó chẳng dám hung hăng nữa đâu.”
Hai cục bông nhỏ đứng ngây ra như phỗng.
Bởi vì từ trước đến nay chưa từng có ai đối xử với chúng dịu dàng như thế. Lần gần nhất được mẹ ôm ấp là từ khi nào, bọn trẻ đã chẳng còn nhớ rõ nữa. Chỉ biết rằng cảm giác này thật sự quá ấm áp, một cảm giác xa xỉ mà chúng không dám mơ tới.
Tay của thím ấm quá!
Chúng không tin nổi mình gây chuyện mà thím hai lại không trách mắng, còn ra mặt vì chúng. Cảm giác này chẳng khác nào đang sống trong mơ.
Trong cơn bàng hoàng, hai đứa cứ thế bước theo Trần Viện.
Trần Viện cảm nhận được một nguồn năng lượng quen thuộc truyền đến từ bàn tay nhỏ bé của Nhị Bảo.
Trên bảng trạng thái hạnh phúc hiện lên dòng chữ: [Thẩm Diệu Huy +10].
Còn bên Đại Bảo thì phản ứng mờ nhạt hơn, gần như không có biến động.
Quả nhiên khi kiểm tra thì chỉ tăng đúng 1 điểm. Dù vậy, mức tăng từ Nhị Bảo khiến cô rất hài lòng. Không ngờ chỉ là chuyện nhỏ nhặt như thế lại giúp tăng chỉ số nhanh như vậy, quả là ngoài mong đợi.
Mấy chỉ số này có thể tự động chuyển hóa thành năng lượng, khiến tinh thần cô ngay lập tức trở nên phấn chấn.
Nhà họ Thẩm có mấy anh chị em, mỗi người một căn nhà gần sát nhau.
Căn nhà của Thẩm Hoài là do đơn vị cấp khi anh còn độc thân, trước giờ vẫn để trống.
Cha của Đại Bảo và Nhị Bảo mất sớm, còn mẹ chúng, theo phần ngoại truyện là đã tái giá với một doanh nhân giàu có rồi cùng người đó ra nước ngoài.
Người đàn ông kia không chấp nhận ba đứa trẻ nhà họ Thẩm, không cho chúng đi theo, nên mẹ chúng đành đưa cả ba về gửi lại cho nhà họ Thẩm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)