Đại Bảo và Nhị Bảo còn đang thở dài thì nghe Trần Viện nói: “Chúng ta đi lấy lại đồ chú hai mấy đứa mua về.”
Nhị Bảo hơi do dự: “Nhưng... nhưng mà...”
Trần Viện hừ một tiếng: “Nếu không đi lấy, tối nay khỏi ăn thịt nha.”
“...”
Vừa nghe tới có thịt ăn, mắt Nhị Bảo gần như phát sáng.
Hộp cơm của cậu bé bị Cao Ôn đập vỡ ở trường trưa nay, bất đắc dĩ phải chia phần cơm với Đại Bảo.
Hai đứa trẻ tầm tuổi này vốn đã ăn khỏe, bình thường ăn hai suất còn chưa no, huống hồ giờ chỉ có một suất cầm hơi. Thật ra cả hai đã đói meo từ lâu, chỉ là vẫn cố nhịn. Giờ mà được ăn thịt thì dù có bị đánh cũng thấy xứng đáng.
Đại Bảo bất ngờ liếc nhìn Trần Viện một cái, rồi cũng giơ cả hai tay đồng tình.
Đồ ăn chú hai mua, cớ gì lại để bà nội và cô ăn mất? Bà nội và cô đối xử với chúng chẳng ra gì. Nếu không vì còn lo cho Nhị Bảo và Nữu Nữu, cậu bé đã sớm muốn lấy lại tất cả rồi.
Dưới sự trợ giúp của ba đứa nhỏ, Trần Viện tìm được chìa khóa dự phòng giấu trên xà nhà, mở cửa căn nhà tổ của nhà họ Thẩm.
Gian chính và phòng phía bắc đều bị khóa ngoài, từ ngoài nhìn vào thì không thấy gì quý giá.
Lúc này cha Thẩm vẫn chưa tan ca ở đơn vị, mẹ kế lại sang nhà con gái, để mặc Nữu Nữu cho hàng xóm trông giúp. Vậy mà đứa bé ba tuổi lại có thể tự chạy ra ngoài, chứng tỏ căn bản không ai trông nom cẩn thận.
Một đứa nhỏ như vậy nói chạy là chạy, bảo sao trong sách ghi cô bé bị thất lạc từ nhỏ, không thể tìm lại được. Mà trách nhiệm lớn nhất, xét cho cùng vẫn thuộc về người nhà họ Thẩm.
Cửa kho vừa mở ra, bên trong chất đầy lương thực. Có cả một đống gạo, mì các loại, trong đó lương thực thô chủ yếu là bột ngô và gạo cao lương. Gạo trắng và bột mì thì chia đều, mỗi thứ một nửa.
Ngoài ra còn có hai thùng mỡ heo, cùng đủ loại nhu yếu phẩm, vải vóc, thực phẩm dinh dưỡng... thứ gì cũng không thiếu.
Trước khung cảnh đó, ánh mắt Trần Viện lướt một vòng, sau đó không chần chừ bắt đầu một trận càn quét toàn diện. Cô dẫn theo ba đứa nhỏ, dùng xe đẩy gỗ, thấy gì ăn được dùng được thì gom hết lại mang đi.
Ngoài gạo mì, Trần Viện còn phát hiện trong kho có một thùng gỗ đựng đá lạnh, phía trên đang ướp nửa bên thịt heo.
Chỗ thịt có dấu vết đã bị cắt xén, chắc là bị mẹ kế của Thẩm Hoài mang qua cho con gái bà ta. Đại Bảo kể cô cả đang mang thai, mấy tháng gần đây bà nội thường xuyên qua chăm sóc cô cả, còn đem Nữu Nữu gửi ở nhà bà Tôn sát vách.
Bà Tôn là một quả phụ, con cái đều không sống cùng, bình thường cũng rất ít ra khỏi cửa.
Quan trọng hơn là bà Tôn với Nữu Nữu hoàn toàn không có quan hệ gì, ai biết có chịu chăm sóc tử tế không.
Đáng lẽ mẹ kế phải dùng số tiền công mà Thẩm Hoài đưa để trông nom Nữu Nữu đàng hoàng, vậy mà cuối cùng lại chẳng làm được việc gì ra hồn. Nếu chuyện này xảy ra ở Liên Bang, chắc chắn bà ta đã sớm bị chủ sa thải rồi.
Thành ra lần này Trần Viện không hề khách sáo. Thứ gì nên lấy thì cô đều lấy hết, dù sao đây cũng là những thứ mà chú ruột bọn trẻ mua cho chúng, mang đi hết là lẽ đương nhiên.
Sau trận càn quét, mấy đứa nhỏ hí hửng quay về nhà, xe gỗ chất đầy đồ, đẩy còn kêu kẽo kẹt.
Đại Bảo và Nhị Bảo từ trước đến giờ chưa bao giờ phấn khích đến vậy, hai gương mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ rạng rỡ.
Trong ký ức của bọn trẻ, chúng chưa từng thấy nhiều đồ ăn như thế. Cảm giác này còn vui hơn cả Tết.
Có cả thịt heo nữa, quả thật còn hạnh phúc hơn Tết rất nhiều.
Nhị Bảo thầm nghĩ thím hai thật tốt bụng, chắc là người tuyệt vời nhất sau chú hai mà nó từng gặp.
Trong giấc mơ đó, ba anh em không được ăn no, người phụ nữ kia giấu hết đồ ăn, còn cất cả tiền học phí đi, nói rằng bọn trẻ là lũ vô dụng, không xứng đi học.
Cô mắng chú ba là đồ ngốc, là kẻ tàn tật, thậm chí còn bỏ cát vào cơm của chú ba, bắt phải ăn hết.
Tóm lại, tất cả những gì xảy ra trong mơ đều giống như cơn ác mộng đáng sợ, chân thực đến rùng mình.
Ban đầu Đại Bảo cũng không tin, nhưng sau đó cậu bé mơ thêm vài lần nữa, những chuyện nhỏ trong mơ lần lượt xảy ra thật.
Như việc chú hai nhờ người mang đồ về, rồi chuyện chú hai đi làm nhiệm vụ, tạm thời chưa thể về nhà, chuyện miền Nam gặp lũ lụt phải đi cứu trợ... tất cả đều ứng nghiệm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


