Gương mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của Đại Bảo và Nhị Bảo vẫn còn chưa ráo, hai đứa đờ đẫn nhìn người phụ nữ trước mặt, ngập ngừng gọi: “Thím hai...”
Trần Viện chợt phát hiện trên đỉnh đầu hai đứa trẻ hiện lên một thanh tiến độ kỳ lạ. Đồng thời, trước mắt cô xuất hiện một bảng điều khiển chỉ số hạnh phúc.
Trên đó hiển thị tên của hai người: [Thẩm Thanh Hiên] và [Thẩm Diệu Huy].
Thẩm Thanh Hiên là đứa trẻ lớn tuổi hơn một chút, cậu bé chính là nam chính trong quyển truyện này.
Hiện tại chỉ số hạnh phúc của cậu bé là [-150], toàn bộ thanh tiến độ đều chuyển sang màu đen.
Còn cậu em nhỏ hơn, Nhị Bảo tên thật là Thẩm Diệu Huy, chỉ số hạnh phúc còn thấp hơn, chỉ còn [-170].
Dưới tên [Thẩm Diệu Huy] còn có dòng chú thích nhỏ, đạt được danh hiệu [Đau khổ tột độ].
Nếu năng lượng cạn kiệt nghiêm trọng, hệ thống sẽ gặp hàng loạt trục trặc, thậm chí rút ngắn tuổi thọ.
Trong điều kiện bình thường, một hệ thống trí tuệ nhân tạo chỉ có tuổi thọ khoảng 30 năm, lại còn phải bảo trì, kiểm tra định kỳ mỗi năm, cập nhật phần mềm mỗi tháng, luôn phải duy trì trạng thái “đỉnh cao” mới không bị chủ nhân chê bai.
Nhưng bây giờ, cô đã xuyên đến thế giới này, trở thành một con người thực thụ.
Nếu không có bất trắc gì, cô có thể sống đến hết đời. Chăm sóc bản thân tử tế, sống tới bảy tám mươi tuổi là chuyện hoàn toàn có thể. Không còn bị ràng buộc bởi bất cứ quy tắc hay hệ thống nào nữa, theo một nghĩa nào đó, cuối cùng cô cũng được làm chủ, thật sự tự do.
Tuy nhiên, việc cần đến năng lượng vẫn là điều không thể tránh khỏi, cô vẫn phải phụ thuộc vào hệ thống.
Cách duy nhất bây giờ chính là nhanh chóng thu thập năng lượng để duy trì vận hành cho trí não.
Giải pháp tốt nhất hiện tại chính là thay đổi tình cảnh của hai anh em nhà họ Thẩm. Chỉ cần cải thiện chỉ số hạnh phúc của chúng, cô sẽ có thể quy đổi được năng lượng.
Phân tích cho thấy, ngay lúc này hai cậu bé đang bị bắt nạt, và việc chúng bị bắt nạt chính là chuyện cấp bách cần giải quyết đầu tiên.
Cô nhìn chằm chằm vào thằng bé mập với ánh mắt không thiện cảm. Thằng bé này chính là hòn đá cản đường hạnh phúc của tụi nhỏ.
“Tuổi còn nhỏ mà đã chẳng ra gì, lớn lên còn ra thể thống gì nữa? Cháu bắt nạt con cháu nhà họ Thẩm là sai rồi. Thím thấy cũng nên cho cháu nếm thử mùi vị bị bắt nạt là như thế nào.”
Mặt thằng bé mập tái mét, vùng vẫy phản kháng liên tục, còn cố vung tay đập loạn lên người Trần Viện.
Nó quen thói làm bá vương cả ở nhà lẫn trường học, bây giờ bị đối xử thế này, cảm giác bị xúc phạm trầm trọng, lập tức gào lên om sòm: “Bà biết cha mẹ tôi là ai không hả? Nếu bà còn không buông tôi ra, tôi sẽ gọi họ tới xử lý bà!”
Trần Viện thấy thằng bé mập mấy lần giơ tay lên, chỉ suýt nữa là đụng vào cô. Cô lạnh nhạt đáp: “Cha mẹ cháu là ai thì sao? Hôm nay thím thay họ dạy dỗ cháu một trận.”
Vừa dứt lời, cô đã giơ tay vỗ thẳng lên mông thằng bé, đánh bốp bốp mấy cái liền.
Lực không mạnh lắm, nhưng đủ để làm nó giật mình. Đối phó với thể loại trẻ con hư được nuông chiều quá mức như thế này, nói lý lẽ chẳng có tác dụng gì. Phải làm cho nó sợ mới mong hiệu quả.
Cảm giác đau rát lâm râm truyền đến từ mông, thằng bé lập tức gào khóc thảm thiết.
Nó nào từng chịu uất ức thế này? Bình thường chỉ cần ai đụng nhẹ vào người thôi là nó đã làm ầm lên như thể có người muốn lột da cọp vậy. Giờ bị đánh thật, nước mắt nước mũi thi nhau trào ra, vừa tức vừa tủi thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)