Với tư duy hiện đại của mình, Viện Viện chẳng cần mất nhiều thời gian để thấy nguyên chủ là đang tự đẩy mình vào đường cùng.
Cô nhớ lại khoảnh khắc mình nhập vào thân thể này là khi nguyên chủ và Thẩm Hoài đang trên đường trở về thành phố.
Họ cãi nhau một trận long trời lở đất ở nhà nghỉ, nguyên chủ nổi giận ném cả bình giữ nhiệt quân dụng vào đầu Thẩm Hoài, khiến anh máu me đầm đìa.
Ngọn nguồn của cuộc cãi vã là vì nguyên chủ yêu cầu Thẩm Hoài sắp xếp cho cô một công việc tại tỉnh lỵ, cũng chính là một trong những lý do cô đồng ý lấy anh.
Nhưng đúng lúc về đến nơi, Thẩm Hoài lại nhận được lệnh khẩn cấp phải lập tức đến miền Nam ứng cứu.
Nhiệm vụ gấp rút, thời gian trở về không xác định, những chuyện đã lên kế hoạch đều bị gác lại vô thời hạn. Nguyên chủ cảm thấy anh không giữ lời nên mới tức giận làm ầm lên.
Không còn cách nào khác, Thẩm Hoài đành gạt đi vết thương trên đầu, để đồng đội đưa nguyên chủ về trước.
Người lính kia lúc rời đi nhìn cô bằng ánh mắt như đang nhìn sinh vật lạ, thái độ chán ghét, có lẽ không sao hiểu nổi vì sao một người xuất sắc như đoàn trưởng Thẩm lại cưới một người phụ nữ như vậy.
Hôm nay là ngày thứ hai kể từ khi nguyên chủ quay về. Cô ở tạm trong nhà họ Thẩm, đối xử chẳng ra gì với hai đứa cháu trai, cháu gái của Thẩm Hoài.
Trần Viện khẽ động người, cố gắng lết ra khỏi phòng, nhìn ra bên ngoài. Chỉ thấy ba đứa trẻ đang tranh cãi nảy lửa.
Hai đứa nhỏ một cao một thấp, gầy gò ốm yếu trông rất giống nhau, có lẽ là anh em. Cả hai đang to tiếng với một đứa bé mập mạp, đầu cắt cua.
Thằng bé mập trông vô cùng láo lếu, mặt mày hống hách, nói với vẻ khinh khỉnh: “Thẩm Nhị Bảo, mày là đồ không có mẹ nuôi, tao nói mày là đứa không mẹ thì sai ở đâu chứ?”
Câu nói đó chạm đúng vết thương lòng sâu nhất của Thẩm Nhị Bảo. Mũi nó lập tức cay xè, nước mắt tuôn ra như mở vòi, vừa khóc vừa gào to: “Tao có mẹ! Tao có mẹ! Không được nói bậy!”
Thẩm Đại Bảo xông lên túm cổ áo thằng bé mập, giận dữ quát: “Cao Ôn, mày quá đáng rồi đó! Sao có thể nói ra mấy lời như thế? Coi chừng bị loét miệng!”
Cao Ôn vung tay đẩy Đại Bảo ra, cứ tưởng mình đã nắm được điểm yếu của hai anh em, mặt mày đắc ý nói tiếp: “Tao nói sai à? Mẹ tụi mày bỏ đi với người khác là vì tụi mày không nghe lời nên bả mới không cần tụi mày nữa!”
Nhị Bảo vừa khóc vừa gào khàn cả giọng: “Không phải như vậy! Không phải đâu! Tụi tao rất ngoan, rất biết nghe lời, cũng chưa bao giờ quậy phá gì hết! Mẹ không bỏ tụi tao đâu, mẹ chỉ là... chỉ là có việc phải đi thôi, làm xong việc rồi sẽ về mà... hu hu hu...”
Tiếng khóc của Nhị Bảo khiến nước mắt Đại Bảo cũng rơi lã chã. Chữ “mẹ” luôn là điều nhạy cảm nhất trong lòng hai đứa. Người nhà họ Thẩm tuy ít khi nhắc đến, nhưng không có nghĩa là bọn trẻ không hiểu chuyện. Từng câu nói của Cao Ôn như dao cùn cứa từng nhát vào tim chúng.
Hai đứa trẻ đứng lẻ loi, khuôn mặt ngập tràn tuyệt vọng. Cơ thể nhỏ bé run rẩy trong cơn gió lạnh, dù chúng đã cố gắng kiềm chế, nhưng sự thật tàn nhẫn và lạnh lẽo vẫn phơi bày ra trước mắt, đau đến nghẹn thở.
Thằng bé mập lườm lườm, vênh váo nói: “Đây là bài học hôm nay cho tụi mày, sau này thấy tao thì phải tránh xa ra, nếu không tao gặp lần nào đánh lần đó...”
Lời còn chưa dứt, cả người nó đã bị ai đó ở phía sau túm chặt. Một giọng nữ nhàn nhạt vang lên: “Cháu là con nhà ai, sao lại vô giáo dục như thế?”
“Thả tôi ra! Thả ra! Bà là ai mà dám quản tôi!”
Thằng bé mập vội quay đầu lại, lập tức thấy một người phụ nữ lạ mặt, hoảng hốt vùng vẫy muốn thoát khỏi tay cô. Trông cô có vẻ yếu ớt, nhưng lực tay lại mạnh bất ngờ, nó giãy mãi mà vẫn không thoát ra được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)