“Hệ thống đã khởi động, quản gia thông minh Viện Viện hân hạnh phục vụ!”
“Năng lượng hệ thống chỉ còn lại 2%, vui lòng nạp thêm kịp thời!”
Căn phòng được bày trí hết sức đơn sơ. Một tờ lịch giấy màu đỏ kiểu cũ treo trên tường, chiếc tivi đen trắng loại đầu to nhập khẩu, bên giá sách là vài quyển sách cũ, cạnh đó là một máy radio dùng ăng-ten.
Trên giường, một cô gái trẻ mặc áo sơ mi ca rô, tóc tết đuôi sam đang nằm yên bất động.
Giữa tiếng cảnh báo gấp gáp, cô dần mở mắt.
Trông cô khoảng hai mươi mấy tuổi, chân mày lá liễu, đôi mắt phượng mị hoặc, làn da trắng mịn, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, ngay dưới khóe mắt còn có một nốt ruồi son.
Hàng mi dài khẽ run lên, đôi mắt đột ngột mở to, trong đồng tử thoáng hiện lên ánh sáng xanh huỳnh quang.
Cô khẽ động đậy cơ thể, cử động vẫn còn cứng nhắc, cố gắng điều khiển thân thể để thực hiện vài động tác đơn giản.
Nhìn qua, cô vẫn mang theo chút dáng vẻ máy móc, hiển nhiên vẫn chưa thích nghi hoàn toàn với cơ thể mới.
Viện Viện tiếp thu rất nhanh. Chỉ sau vài ngày hòa hợp và sửa chữa, cô đã nắm rõ toàn bộ thông tin của nguyên chủ, thậm chí có thể bắt chước đến tám, chín phần thói quen sinh hoạt.
Nhưng vấn đề lớn nhất lúc này lại là năng lượng, nếu cạn kiệt hoàn toàn, cô sẽ lập tức sập nguồn, nằm bẹp trên giường chẳng làm được gì.
Đá năng lượng là nhiên liệu chính mà robot hệ thống cần đến trong thời đại tương lai, cũng là sản phẩm khoáng sản độc quyền của các quốc gia Liên Bang.
Trước đây, mỗi lần cô đến làm việc ở nhà các chủ thuê, phần thưởng mà đối phương đưa ra đều là đá năng lượng, thậm chí rất dồi dào.
Trạng thái thiếu hụt như hiện tại hiếm khi xảy ra.
Cô vốn là một hệ thống đời SS, do nhà máy sản xuất hệ thống năm 5023 tạo ra, chuyên dùng trong đời sống thường nhật.
Tuy nhiên, khi khoa học kỹ thuật ngày càng phát triển, nhân loại tiến vào thời kỳ cơ giới hóa toàn diện, những hệ thống bán cơ khí như cô dần bị đào thải và đưa vào diện tiêu hủy.
Không ngờ, ngay trong quá trình tiêu hủy, cô lại vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.
Thông tin ký ức của cơ thể này nhanh chóng hiện lên trong đầu cô.
Nguyên chủ tên Trần Viện, là nhân vật phụ trong phần ngoại truyện “Ký Ức Tuổi Thơ” của bộ tiểu thuyết nam tần “Khởi Nghiệp Nhân Sinh”.
Trong truyện, tuyến chính xoay quanh nam chính Thẩm Thanh Hiên, người khởi nghiệp tay trắng dựng nên đế chế kinh doanh, cuối cùng trở thành tổng tài tập đoàn Thẩm thị lẫy lừng, cưới được thanh mai trúc mã làm vợ.
Không ai ngờ, vị doanh nhân thành đạt sau này lại từng có tuổi thơ bi kịch đến thế.
Trong nhiều cuộc phỏng vấn, anh ta từng nhắc đi nhắc lại điều hối hận nhất trong đời là không tìm được em gái đã thất lạc năm xưa. Cũng chính vì chuyện đó mà anh ta và em trai trở mặt thành thù, cả đời mang theo tiếc nuối chẳng thể hóa giải.
Nguyên chủ của Viện Viện chính là người đã góp phần khiến tuổi thơ của Thẩm Thanh Hiên và các em ruột anh ta trở thành ác mộng.
Cô là vợ của chú hai Thẩm Hoài, một người đàn bà đầy mưu toan, cố tình gả vào nhà họ Thẩm. Cô từng ngược đãi Thẩm Thanh Hiên và các em, còn bắt nạt cả chú ba bị bại não. Chính cô là khởi đầu cho mọi bất hạnh trong đời họ.
Sau khi hành vi bạo hành trẻ em bị phát hiện, Trần Viện bị chồng đuổi khỏi nhà, thân cô thế cô đi làm thuê kiếm sống, chẳng may bị bọn buôn người lừa bán lên núi, gả cho một ông già rồi vì khó sinh mà chết thảm.
Trong truyện, nhân vật này chỉ xuất hiện loáng thoáng vài câu, nhưng đoạn nào cũng khắc họa cô là người ích kỷ, xấu xa đến tận xương tủy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)