“Không cần suy nghĩ nữa đâu, tôi biết rõ rồi.”
Trần Viện từ chối, trả tiền xong liền cầm đồ rời đi.
Cô quay sang khu văn phòng phẩm, chọn một đống đồ dùng học tập và hộp cơm giữ nhiệt cho Đại Bảo, Nhị Bảo và Nữu Nữu.
Điều kỳ lạ là cô phát hiện ngoại trừ đèn bàn, hễ cô mua loại văn phòng phẩm hay hộp cơm nào thì ông cụ trông có vẻ nho nhã kia cũng mua những món y hệt như vậy.
Trước khi về nhà, cô ghé chợ nông sản dùng phiếu thịt mua xương ống heo, mua thêm ít rau chân vịt ở sạp rau, thấy có người bán sữa bò cũng mua một cân.
Cô còn ghé cửa hàng kim khí mua một chiếc bóng đèn công suất lớn hơn cho đèn trần, mua thêm dụng cụ vệ sinh mà trong nhà đang thiếu, sắm sửa đầy đủ nồi niêu xoong chảo.
Vì đồ Trần Viện cần mua thực sự quá nhiều nên lúc về, cô gọi thẳng một chiếc xe ba gác chở về.
Vừa hay bắt gặp Trương Quế Lan đang dáo dác nhìn ngó ở cửa đối diện. Thấy Trần Viện thế mà lại đi xe về, bà ta sa sầm mặt mày, vội vàng quay đầu chui tọt vào trong nhà.
Về đến nhà, Trần Viện thấy Nữu Nữu vẫn đang ngoan ngoãn ngồi xem chiếc tivi đen trắng bụi phủ đã lâu nay mới được bật lên.
Thấy thím hai vào cửa, cô bé lập tức chạy ùa tới, ngọt ngào gọi: “Thím về rồi ạ.”
“Nữu Nữu có đói không nào?”
Nữu Nữu vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình: “No căng rồi ạ, cháu không đói đâu.”
Trần Viện gật đầu: “Nữu Nữu tự chơi đi nhé, thím phải làm việc nhà đây.”
Ăn trưa xong, chẳng mấy chốc đã đến giờ tan học buổi chiều.
Trần Viện nghe thấy bên ngoài có người đang đập cửa ầm ầm trước cổng nhà Thẩm Hoài đầy giận dữ, vừa đập vừa hét lớn: “Cái con mụ đánh con nhà tôi kia, cô bước ra đây cho tôi! Hôm nay cô phải cho chúng tôi một lời giải thích thỏa đáng về chuyện này.”
Trần Viện dắt theo Nữu Nữu đang có chút căng thẳng bước ra khỏi cửa.
Cô không biết có phải do hoàn cảnh lớn lên quá trắc trở, bị dọa nạt quá nhiều lần khiến con bé trở nên nhút nhát như vậy hay không.
Những đứa trẻ thế này nếu không được quan tâm và sưởi ấm kịp thời thì khi lớn lên rất dễ nảy sinh tâm lý tự ti.
Đứng bên ngoài là một người phụ nữ trung niên dáng người vạm vỡ, mặc đồ công nhân. Trông cô ta rất hung dữ, nước da ngăm đen, lông mày rậm, ánh mắt đằng đằng sát khí.
Đứng sau lưng cô ta là thằng nhóc béo Cao Ôn hôm qua đã bắt nạt Đại Bảo và Nhị Bảo.
Nó nhìn Trần Viện với vẻ mặt đầy đắc ý. Không cần nghĩ cũng biết tình huống này là nó đã tìm được phụ huynh đến chống lưng cho mình rồi.
Đại Bảo và Nhị Bảo ủ rũ như cà tím gặp sương muối, đeo cặp sách nặng trĩu đứng nép một bên.
Đầu hai đứa cứ cúi gằm xuống như bị dính keo, không sao ngẩng lên nổi, rõ ràng là vừa bị mắng mỏ. Hơn nữa khi thấy Trần Viện, ánh mắt chúng lảng tránh, xấu hổ không dám nhìn cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
