Lúc này, trong vô số chiếc đèn bàn, cuối cùng Trần Viện cũng tìm được một mẫu gần như phù hợp với tiêu chuẩn.
Cô dựa vào công suất in dưới đế đèn và điều kiện ngoại quan để phán đoán, chắc chắn đến tám chín phần mười.
“Đồng chí, cắm điện thử giúp tôi chiếc đèn này với.”
Nghe thấy Trần Viện đã chọn được một mẫu, cả nhân viên bán hàng và giáo sư Lâm đều nhìn sang.
Thấy chiếc đèn trên tay cô có giá thấp hơn hẳn mẫu mới mà mình đang giới thiệu, tiền hoa hồng cũng ít, cô nhân viên xụ mặt xuống, miễn cưỡng nói: “Cô chọn mẫu đèn đó độ sáng không mạnh bằng loại này đâu, bóng đèn cũng nhỏ hơn nhiều, ít người mua lắm, giá cả chẳng hời chút nào, cô suy nghĩ cho kỹ đi.”
“Giúp tôi bật lên thử xem, nếu không có vấn đề gì thì tôi lấy cái này.” Trần Viện nói thêm, cô đương nhiên rất tự tin vào món đồ mình đã chọn.
Thấy giáo sư Lâm cũng chưa có ý định chọn mua, cô nhân viên bán hàng vẫn lầm bầm: “Đèn bàn sợ nhất là so sánh hàng với hàng. Giáo sư Lâm, để tôi bật cả chiếc đèn kia lên, ông nhìn so sánh một chút là biết tôi không lừa người đâu, vẫn là mẫu này tốt hơn.”
Giáo sư Lâm không đáp lời, ngược lại nhìn Trần Viện đang đứng bên cạnh thêm vài lần, rồi tỏ vẻ hứng thú nhìn sang chiếc đèn bàn mà cô đã chọn.
Chiếc đèn bàn Trần Viện đang cầm cũng là thương hiệu nhập khẩu tên là Memphis, nhưng là mẫu mã tồn kho lâu ngày.
Vì ánh sáng không quá mạnh, công suất lại không nhỏ, không tiết kiệm điện nên rơi vào cảnh “cao không tới, thấp không xong”, chẳng ai hỏi mua nên tồn đọng đến tận bây giờ, trong kho vẫn còn vài chiếc.
Cô nhân viên cắm phích chiếc đèn Memphis vào ổ điện, bật nút công tắc phía trên. Ngay khi dòng điện chạy qua, ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ chao đèn.
Đặt cạnh ánh sáng của chiếc đèn mẫu mới kia, ánh sáng này rõ ràng yếu hơn rất nhiều.
Thấy độ sáng hai chiếc đèn chênh lệch lớn như vậy, cô nhân viên có chút đắc ý nói.
“Thấy chưa, tôi đâu có lừa ông, ánh sáng mẫu này tối lắm, buổi tối nhìn đồ vật chắc chắn rất mệt mắt. Giáo sư à, ông cứ lấy mẫu sáng kia đi, nghe tôi chắc chắn không sai đâu. Cô gái à, cô cũng lấy cái sáng này đi, cửa hàng chúng tôi bán đèn rất uy tín.”
Trần Viện lắc đầu, bất ngờ đưa tay ấn nút công tắc chiếc đèn Memphis thêm một lần nữa. Ánh đèn lóe lên, độ sáng bên trong bóng đèn đột nhiên tăng thêm một bậc.
Lần này ánh sáng mạnh hơn một chút nhưng nhìn vẫn vô cùng dễ chịu, không hề có cảm giác chói mắt. Khi đặt hai chiếc đèn cạnh nhau, sự tương phản này càng trở nên rõ rệt.
“Lấy cho tôi một chiếc giống hệt cô gái này.”
“...”
Mấy người này rốt cuộc bị làm sao vậy, loại sáng không muốn, cứ nhất quyết đòi loại tối.
Cô nhân viên nghĩ mãi không thông, dứt khoát chẳng nói gì nữa, đợi họ mua về nhà chắc chắn sẽ hối hận.
Cuối cùng khi gói hàng cho Trần Viện, cô ta dùng giọng điệu cứng rắn nhấn mạnh một lần nữa: “Đèn bàn của chúng tôi nếu không phải lỗi do chất lượng thì kiên quyết không được đổi trả đâu nhé, bây giờ cô suy nghĩ kỹ lại vẫn còn kịp đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)