Nhìn chỉ số hạnh phúc đang tụt dốc không phanh của hai đứa, Trần Viện có thể đoán chắc rằng tâm trạng chúng đang u ám và khó chịu vô cùng.
Cô đã tốn bao tâm huyết để bọn trẻ được sống trong hạnh phúc, vậy mà chỉ trong một ngày ngắn ngủi sao lại sụt giảm nhiều đến thế này.
Chỉ số hạnh phúc của Đại Bảo đã quay về mức ban đầu là -150, Nhị Bảo cũng sắp sửa như vậy.
Trần Viện bận rộn cả một ngày trời, cuối cùng lại thành công cốc.
Trương Quế Lan cùng một người phụ nữ trẻ đang mang thai nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài cũng chạy ra xem náo nhiệt.
Thấy Trần Viện bị người ta tìm đến gây sự, lại nghe nói cô đánh con nhà người khác, trong lòng hả hê vô cùng.
Bà ta biết thím Cao kia, đó không phải là nhân vật đơn giản. Chọc phải cô ta thì cô vợ nhỏ da thịt non nớt này chắc chắn sẽ bị lột một lớp da.
Nhưng mà có bị ăn hành cũng là đáng đời, nhà họ Thẩm sẽ chẳng đời nào đứng ra chống lưng cho cô đâu, lần này có kịch hay để xem rồi.
Cô vợ mới này khiến bà ta hận đến ngứa cả răng, nhưng tạm thời lại chẳng làm gì được.
Lão Thẩm đã ra lệnh không cho phép làm lớn chuyện, nếu không sẽ không tha cho bà ta.
Cứ nghĩ đến bao nhiêu đồ đạc bị đối phương cuỗm đi mất là bà ta lại thấy đau lòng muốn chết.
Hôm đó ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi, bà ta biết ngay đám ranh con đê tiện kia chắc chắn đã ăn sạch nửa con lợn đó rồi.
Lại còn chuyện buổi trưa nay, cô thế mà lại gọi xe ba gác đi về, nhìn túi lớn túi nhỏ mua sắm không ít, cô lấy đâu ra tiền chứ?
Trương Quế Lan lập tức nghĩ ngay đến việc chắc chắn là Thẩm Hoài đưa tiền cho cô, trong lòng lại sôi máu.
Bình thường mọi người đều gọi cô ta là thím Cao. Nhà cô ta cũng ở trong khu tập thể này nên hàng xóm láng giềng đều biết mặt.
Thấy cô ta đứng đá cửa trước cổng nhà họ Thẩm, ai nấy đều tò mò không hiểu có chuyện gì.
Thằng nhóc béo Cao Ôn thấy Trần Viện bước ra, lập tức gào lên với Giang Nguyệt Hương: “Mẹ, chính là bà ta đánh con đấy! Đau lắm mẹ ơi, mẹ nhất định phải trả thù cho con!”
Giang Nguyệt Hương nhìn con trai đang nhe răng trợn mắt ôm mông, vẻ mặt “đau đớn” mà xót xa không thôi.
Về nhà biết tin con trai bị phụ huynh nhà người ta đánh, cô ta giận sôi máu. Trẻ con mới ngần này tuổi mà cũng nỡ ra tay, người lớn đi bắt nạt trẻ con thì hay ho nỗi gì chứ?
Kiểm tra kỹ con trai xong, thấy cũng may là không quá nghiêm trọng, nếu không bây giờ chắc chắn cô ta đã lao vào liều mạng với đối phương rồi.
“Tại sao cô lại đánh con nhà tôi? Con tôi đã chọc ghẹo gì cô? Hơn nữa nó chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi, có chuyện gì thì không thể nói năng tử tế được sao? Tại sao lại phải đánh người? Bất kể là vì lý do gì thì đánh người cũng là sai trái! Hôm nay cô bắt buộc phải xin lỗi con nhà tôi, nếu không chuyện này chưa xong đâu.”
Trần Viện vừa nghe thấy lời này, cảm giác sao mà quen tai đến thế, ngẫm nghĩ kỹ lại thì đây chắc chắn là câu cửa miệng của thằng nhóc béo kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)