Đèn bàn có nhiệt độ màu khoảng 4000-5000 là thích hợp nhất để đọc sách, hơn nữa sẽ không gây hại cho thị lực.
Ánh sáng nằm giữa hai tông màu trắng và vàng, tần số nhấp nháy của ánh sáng cần phải giảm thiểu, độ sáng ổn định mới giúp mắt không dễ bị mỏi, diện tích phát sáng quá lớn cũng sẽ có hại cho thị lực.
"Mẫu đèn bàn này chỗ chúng tôi mới nhập về, ai dùng rồi cũng khen rất tốt, để tôi cắm điện cho cô xem thử."
Nhân viên bán hàng ở khu vực đèn bàn vô cùng ân cần chào mời mẫu đèn trên tay.
Trần Viện chỉ liếc mắt một cái đã ước lượng được nhiệt độ màu của chiếc đèn này chắc phải gần 7000, thực sự quá hại mắt, không phù hợp với tiêu chuẩn cô cần, cho nên cô chẳng thèm nhìn thêm nữa.
Bị ghẻ lạnh, sắc mặt cô nhân viên bán hàng trở nên khó coi. Thấy Trần Viện kén cá chọn canh ngắm nghía hồi lâu mà vẫn chưa chọn được, trong lòng cô ta đã sớm bực bội muốn chết.
Chưa từng thấy ai cầu kỳ như thế này, nhìn dáng vẻ chắc là nghèo kiết xác chẳng có tiền, thế nên mới soi mói cả buổi.
Cô ta dứt khoát không thèm để ý đến đối phương nữa, quay sang tiếp đãi những vị khách khác.
Đúng lúc này, có một ông lão khoảng sáu mươi tuổi, đeo kính trông rất nho nhã bước vào khu vực đồ điện gia dụng nhỏ.
Ông lão mặc một chiếc áo Tôn Trung Sơn màu xám, đầu đội mũ, lưng thẳng tắp, cũng đi tới khu vực đèn bàn xem hàng hóa.
Mắt cô nhân viên bán hàng sáng lên.
Cô ta quen ông lão này, ông ấy là giáo sư già của Đại học Ngô Thành, thường xuyên đến khu văn phòng phẩm mua đồ, cho nên thân phận giáo sư của ông ấy hầu như nhân viên bán hàng ở khu này đều từng nghe nói đến.
“Giáo sư Lâm, ngài đến chọn đèn bàn ạ? Mẫu đèn mới về này của chúng tôi có ánh sáng cực kỳ rõ, chất lượng cũng bền nhất, lại bán chạy nhất nữa. Một chiếc đèn tốt dùng mười, hai mươi năm cũng chẳng thành vấn đề, thời gian sử dụng lâu như vậy thì chẳng phải nên chọn cái tốt nhất sao?”
Làm nhân viên bán hàng đã lâu, cô ta biết người già mua đồ thường thích loại bền chắc, giá rẻ.
Tuy nhiên, vị giáo sư này lại thuộc gia đình giàu có, trong nhà còn có người làm quan chức, chắc chắn không thiếu tiền.
Tháng này mẫu đèn bàn mới lại có chỉ tiêu doanh số, hơn nữa tiền hoa hồng bán mỗi chiếc cao hơn loại khác hai đồng, nên cô ta dốc hết sức lực để giới thiệu.
Giáo sư dường như cũng có chút hứng thú với chiếc đèn bàn, ông nhìn kỹ mẫu này vài lần.
Sau khi dùng thử, ánh sáng mạnh chiếu ra từ chao đèn khiến ông cảm thấy hơi chói mắt, bèn lên tiếng từ chối: “Hơi sáng quá rồi.”
Cô nhân viên bán hàng vội vàng nói: “Sáng mà còn không tốt sao ạ?”
Nhà ai chọn đèn mà chẳng chọn loại sáng, ánh sáng tối thì làm sao nhìn rõ đồ vật được, dùng lâu mắt chẳng phải sẽ ngày càng mỏi mệt hay sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


