Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trở lại đại đội Sở Gia, Sở Vận nói với ba mẹ tình huống bên phía huyện Giang Đông.
"Ngôi nhà rất lớn, trường cấp ba huyện Giang Đông mời con đến đó dạy học, tiền lương còn tăng thêm một chút. Con cảm thấy rất tốt nên đã đồng ý rồi."
Lý Quế Phương: "Chắc chắn phải đồng ý chứ, mấy năm nay các con kết hôn cũng không dễ dàng gì, tốt xấu gì bây giờ cả nhà cũng có thể ở cùng một chỗ."
Sở Vi Dân không nói chuyện, trong lòng cũng ủng hộ con gái đi làm việc ở huyện Giang Đông. Trong nhà có một người đàn ông phụ giúp, cuộc sống sẽ tốt hơn nhiều.
Hướng Hồng hỏi: "Vậy Đại Oa và Nhị Oa cũng sẽ đi học ở huyện Giang Đông sao?"
"Vâng, đi chứ ạ. Nói đến chuyện đi học, bên huyện Giang Đông coi trọng việc đi học. Bên kia nhiều nhà máy quốc doanh, có bằng cấp hai thì vào trong nhà máy tìm việc, cuộc sống sau này sẽ khấm khá hơn. Sau này Tòng Văn và Tòng Võ cũng phải học tập thật tốt, đến lúc tốt nghiệp tiểu học thì tranh thủ thi đậu trung học cơ sở, tốt nhất là học hết trung học phổ thông, tốt nghiệp rồi còn có người cô ruột là em mà."
Mắt Hướng Hồng sáng lên: "Em út, ý em là sau này sẽ tìm việc làm cho Tòng Văn và Tòng Võ sao?"
"Muốn rèn sắt còn cần bản thân cứng rắn, chỉ cần có năng lực, có cơ hội là được."
Hướng Hồng Liên vội vàng gật đầu: "Đúng đúng đúng, em nói đúng. Sau này chị nhất định sẽ giám sát chúng học tập thật tốt, thi không đậu thì chị sẽ đánh gãy chân của chúng nó."
Sở Vi Đông đỏ mặt: "Em gái, cảm ơn em đã vất vả tính toán cho cả nhà anh."
Sở Vận cười: "Anh là đàn ông, ngại ngùng cái gì chứ? Năm đó lúc em đi học, không phải anh cũng sớm bỏ học san sẻ giúp cha mẹ sao, cống hiến chẳng phân biệt sớm muộn."
"Cái đó khác, anh biết đầu óc mình ngốc, không thích đi học."
Sở Vi Dân và Lý Quế Phương mỉm cười, tuy bọn họ chỉ có hai đứa con nhưng quan hệ anh em tốt, chịu giúp đỡ lẫn nhau, cuộc sống sau này nhất định sẽ càng tốt.
Nói đến chuyện đi học, Lý Quế Phương lại kể chuyện bát quái trong đại đội: "Con biết Xuân Linh đúng không? Năm ngoái ba của con bé qua đời nên nó đã bỏ học ở nhà chăm sóc mẹ. Xuân Linh có thành tích tốt, mẹ của con bé muốn con bé tiếp tục đi học nhưng con bé sống chết không chịu đi, hai ngày nay hai mẹ con nhà này đang cãi nhau đấy."
"Tại sao không đi thế ạ?"
"Xuân Linh không yên tâm để mẹ con bé ở một mình, Vương Hà thì sao, cảm thấy tuổi con gái đã không còn nhỏ, một cô gái không làm được việc gì nặng thì cứ đi học cho giỏi, nói không chừng còn có thể có đường sống."
"Mẹ của em ấy nói đúng, mặc kệ là sau này kén rể hay thế nào, có bằng cấp, có công việc tốt hơn bất cứ thứ gì. Sau này con sẽ tìm em ấy trò chuyện một chút."
Lý Quế Phương cũng nghĩ như vậy: "Con đi khuyên nhủ đi, cho dù nói thế nào thì chúng ta đều là người chung một họ."
Sở Vận tìm được Xuân Linh, cô gái nhỏ đang bận rộn cuốc cỏ trong ruộng.
"Nghe nói sau này em muốn ở nông thôn trồng trọt? Em là con gái, công điểm kiếm được có nuôi sống nổi em và mẹ của em không?"
Sở Xuân Linh cứng đầu: "Nuôi nổi chứ ạ."
"Chắc là cũng miễn cưỡng nuôi sống được, nhưng em không muốn mẹ em sống tốt sao? Nhìn bà ấy ngày ngày mệt mỏi eo cũng không thẳng lên được, còn quan tâm em sau này sống không tốt, em nhẫn tâm sao?"
Sở Xuân Linh không nói.
Sở Vận thản nhiên nói: "Mấy ngày nữa là khai giảng rồi, chị sẽ đến huyện Giang Đông dạy học. Bởi vì chị có học thức, có bằng cử nhân, Hiệu trưởng bên đó tự đến mời chị đi dạy học, tăng thêm hai mươi tệ tiền lương cho chị. Bây giờ tiền lương một tháng của chị là sáu mươi tệ, em làm lụng vất vả một năm có bằng một tháng tiền lương của chị không?"
Sở Xuân Linh nhìn về phía Sở Vận:... Trí mạng!
"Nếu chị là em thì chị sẽ đầu tư thật tốt vào bản thân, khi đó em mới có tương lai tốt hơn. Nhà em vẫn còn không ít tiền gửi ngân hàng, em đi học lại lần nữa đi. Giờ em đi học lại, dẫu cho học đến khi tốt nghiệp trung học thì cũng chỉ mới bốn năm, có thể tiêu bao nhiêu tiền chứ? Con đường tốt như thế bày ra trước mặt em, em đang phạm phải sai lầm ngu ngốc gì vậy?"
Sở Xuân Linh ngơ ngác: "Em đã bỏ học nửa năm rồi, trường học chưa chắc sẽ cho em học lại. Hơn nữa em đi rồi, mẹ em ở nhà chắc chắn sẽ không chăm sóc tốt cho bản thân, chỉ biết tiết kiệm tiền..."
Sở Vận cắt ngang lời cô bé: "Những chuyện này chị sẽ giải quyết cho em, chị đã dạy học ở huyện Lăng Sơn nhiều năm như vậy, chút quan hệ này vẫn có. Ngoài ra thành tích của em không tệ, chỉ cần thông qua kỳ thi, đến huyện thành học cấp hai cũng không sao. Còn chỗ ở, chị dọn đến chỗ huyện Giang Đông, nhà ở huyện Lăng Sơn sẽ trống không. Lúc trước chị góp vốn tu sửa nhà đó, tự chị bỏ tiền nên không lo trường học lấy lại. Hai mẹ con của em coi như trông nhà giúp chị đi."
"Như vậy sao được ạ?"
Sở Vận mất kiên nhẫn trừng mắt nhìn cô ấy một cái: "Không nên khách sáo thì đừng khách sáo bừa bãi, nghe chị đi, lát nữa chị còn phải đi tìm chú họ. Sau này thi đậu trường trung học huyện thành thì có thể đến nhà chị ở."
Sở Vận quá cứng rắn, cộng thêm thật ra Sở Xuân Linh cũng muốn đi học nên gật đầu đồng ý.
Sở Vận gật đầu: "Vậy mới thông minh chứ."
Sở Vận lại đi tìm chú họ của cô, nói đến chuyện cô muốn đến huyện Giang Đông: "Sau khi con đi mới biết được cuộc sống bên kia tốt hơn chúng ta nhiều. Trẻ con trong nhà cũng không quá phóng túng, có năng lực thì đều được đưa đi học, sau này mới có cơ hội vào làm việc ở nhà máy."
Thật ra Sở Vi Gia cũng buồn rầu, sau khi nhà họ Sở của bọn họ chuyển từ phương bắc đến đây, đời sau không bằng đời trước. Hiện tại phần lớn người nhà họ Sở chỉ có thể vùi đầu vào trồng trọt, miễn cưỡng nuôi sống bản thân. Sở Vận nói đúng, không thể tiếp tục như vậy nữa.
Sở Vận nhân cơ hội nói về chuyện của Sở Xuân Linh: “Sau này có thời gian rảnh, mọi người sẽ được đi học, dạy kèm cho con cái trong nhà nhiều hơn một chút, cố gắng thi để học lên cao. Trường học của Công Xã về mọi mặt đều kém hơn một bậc so với trong huyện. Ngôi nhà của con ở huyện Lăng Sơn để trống, cho người khác thuê một tháng cũng chỉ có mấy đồng tiền, còn không bằng để cho bọn trẻ trong nhà ở. Trong nhà có bếp, người lớn cũng có thể đến chăm sóc, tự nấu cơm còn tiết kiệm tiền.”
Sở Vi Gia cảm thán: “Sở Vận, con nghĩ xa thật đấy. Sau này nếu con còn sức, hãy giúp đỡ con cháu nhà họ Sở nhiều hơn một chút.”
Sở Vận cười: “Nếu có thể giúp được thì con chắc chắn sẽ giúp, nhưng nếu bản thân không cố gắng thì không thể trách con được.”
Sở Vi Gia cười ha ha: “Đất nhão không thể trát tường được, còn dám lải nhải sao, đúng là được nuông chiều quen rồi. Con đến huyện Giang Đông cũng đừng lo lắng chuyện nhà, ba mẹ con có chúng ta ở đây, chúng ta đều là người một nhà, không nói lời khách sáo.”
“Con biết ạ, nhưng bây giờ còn sớm mà.”
Mấy ngày nay thời tiết tốt, các loại nấm, rau quả cô phơi hai ngày trước đã phơi khô.
Chuyển nhà là một chuyện phiền phức, nhưng đối với Sở Vận mà nói cũng không sao. Cô định đi sớm hơn một hai ngày là được, chỉ cần tránh mắt người khác, dọn nhà cũng là chuyện nhỏ. Hơn nữa, hai mẹ con Sở Xuân Linh sẽ dọn đến ở, huyện Lăng Sơn có rất nhiều đồ cô cũng không định dọn đi, trong không gian không thiếu những thứ này.
Trong lời lải nhải của Lý Quế Phương, Vương Kiến Nghiệp đợi vài ngày không thấy vợ đến nên viết một phong thư tới.
Nhà máy cơ khí có xe tải đi ngang qua huyện Lăng Sơn vào ngày 28 tháng 8, đến lúc đó sẽ giúp cô chuyển nhà đến huyện Giang Đông.
Sở Vận đưa thư cho bọn họ xem: “Nhìn xem, không cần con phải lo lắng đâu, con rể của mọi người đã lo xong rồi.”
“Hừ, mỗi ngày Kiến Nghiệp đều bận rộn công việc, còn phải lo lắng cho ba mẹ con của con. Con cũng không thông cảm cho người ta.”
“Mẹ, khuỷu tay của mẹ rốt cuộc là cong về bên nào thế?”
“Mẹ giúp lý không giúp thân.” Lý Quế Phương mắng cô một câu rồi bỏ đi.
Thôi rồi! Ở nhà quá lâu, mẹ cô nhìn cô đã không vừa mắt nữa rồi.
Sở Vận đưa mắt về phía Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa đang ngứa ngáy khó chịu: “Làm gì thế? Ngứa à? Mẹ gãi cho các con nhé?”
Vương Đại Oa vội vàng lắc đầu: “Chúng con phải chuyên tâm học tập.”
“Hừ, biết là tốt rồi.”
Tâm trạng Sở Vận tốt hơn, ngâm nga một điệu hát đi vào bếp.
Hai đứa trẻ đáng thương, vừa nghĩ tới những ngày tháng phải theo mẹ đến nơi khác không có ông ngoại và bà ngoại thì chỉ muốn khóc một trận cho thật đã.
*
Ngày 27 tháng 8, Sở Vận đi đến khu tập thể giáo viên huyện Lăng Sơn, mọi người thấy cô đều rối rít chào hỏi: “Sở Vận à, đã trở về rồi à? Mấy ngày trước nghe nói cô sẽ được điều đến huyện Giang Đông dạy học sao?”
Bên phía huyện Giang Đông, Hiệu trưởng Lưu nhận được tin chính xác của Sở Vận, đã sớm cho người làm xong chuyện điều chuyển công tác, tin tức lập tức truyền ra ngoài.
Sở Vận trò chuyện vài câu với bọn họ, giải thích tình huống nhà cô. Con cái đã lớn như vậy mà không ở cùng ba mẹ được mấy ngày, cô cũng không có cách nào khác.
Các giáo viên đã kết hôn đều bày tỏ sự thông cảm, mấy năm nay thật ra nhà Sở Vận cũng không dễ dàng gì. Đặc biệt là mấy năm trước, một người phụ nữ vừa phải đi dạy, còn mang thai, ngoại trừ người nhà mẹ đẻ đến thăm thì bình thường ngay cả người giúp đỡ cũng không có.
“Bọn trẻ đã lớn thế này rồi, chắc là đến tuổi đi học rồi nhỉ?”
Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa dinh dưỡng tốt, cao hơn trẻ con cùng tuổi một chút, trông cứ như những đứa trẻ sắp nhập học.
“Đúng, hai đứa trẻ nghịch ngợm lắm, đến huyện Giang Đông để cho ba của tụi nó dạy dỗ đi.”
Mấy cô giáo cười ha ha, nói đến trẻ con thì có chuyện để nói.
Sở Vận gọi Vương Hà và Sở Xuân Linh đến, nói một chút về tình hình nhà bọn họ, cũng nói Sở Xuân Linh thi lại vào trường cấp hai, đến lúc đó nếu thi đậu thì phải sẽ ở trong khu tập thể, mong mọi người chăm sóc nhiều hơn.
“Đều là người nhà họ Sở chúng tôi, mong các cô giáo xinh đẹp tốt bụng giúp đỡ.”
Mọi người đều là phụ nữ, tình huống của Vương Hà khiến mấy cô giáo rất đồng cảm, đều đồng ý giúp đỡ chăm sóc.
Buổi chiều, Sở Vận mang theo hai cân bánh bích quy và một gói kẹo sữa Thỏ Trắng đi tìm hiệu trưởng. Hiệu trưởng đã nhận được tin báo từ sớm, đang ở văn phòng chờ cô, đồng thời hai chủ nhiệm cũng ở đó.
Trường cấp ba Lăng Sơn không có nhiều học sinh như vậy, cấp hai và cấp ba đều quản lý chung, một Hiệu trưởng quản lý toàn bộ, mỗi cấp hai và cấp ba đều có một chủ nhiệm phụ trách.
“Hiệu trưởng, Chủ nhiệm, một kỳ nghỉ hè không gặp, trông mọi người lại càng trí thức hơn nhiều.”
Hiệu trưởng cười ha ha: “Bớt ba hoa đi, bọn trẻ cô mang đến đâu rồi?”
“Đang chờ ở bên ngoài ạ, chẳng phải tôi đến ôn chuyện cũ với các vị trước sao.”
Sở Vận đặt bánh bích quy và kẹo sữa lên bàn, “Tôi mang quà khai giảng đến cho các vị, không phải thứ quý giá gì. Đồ cũng không nhiều, mời mọi người nếm thử.”
Tuy không tính là quà quá giá trị nhưng có ý nghĩa, Hiệu trưởng và Chủ nhiệm cũng cảm kích, chia bánh bích quy và kẹo sữa, mang về cho cháu trai ăn cho ngọt miệng.
Sở Vận là một giáo viên ưu tú, huống chi ba mẹ chồng của cô còn đang làm việc ở đây. Hiệu trưởng chắc chắn phải nể mặt cô một chút. Nhưng công việc thì vẫn phải làm theo đúng quy định, nếu muốn nhập học thì còn phải xem thực lực.
Sở Xuân Linh cũng không làm mọi người thất vọng, thành tích thi không được coi là tốt nhất nhưng cũng rất nổi bật. Hiệu trưởng và hai vị Chủ nhiệm rất hài lòng, cảm thấy đây là hạt giống tốt, sau này nhất định có thể thi đậu cấp ba.
Sở Xuân Linh đi theo Sở Vận ra khỏi văn phòng, tay run rẩy: “Chị Sở Vận, sau này em là học sinh cấp hai sao?”
“Đúng, em phải thi đậu cấp ba, sau này em sẽ là học sinh cấp ba. Em phải cố gắng một chút mới có cơ hội đó, sau này em sẽ còn có thể là sinh viên đại học.”
Sở Xuân Linh cười ha ha: “Làm học sinh cấp ba là tốt lắm rồi, đến lúc đó em đi tham gia tuyển công nhân, tìm một công việc tốt, được phân kí túc xá, em sẽ đưa mẹ em theo.”
“Cô gái nhỏ, ước mơ đẹp lắm, tiếp tục cố gắng nha.”
“Vâng.” Sở Xuân Linh vui vẻ gật đầu, lại trở nên tràn đầy sức sống.
Sở Vận mỉm cười, cô bé này kiên cường, cô cũng bắt đầu mong chờ tương lai của cô bé.
“Mình về nhà thôi, mẹ em chắc đang nóng ruột chờ trong nhà.” Sở Xuân Linh cũng vội vàng, kéo tay Sở Vận: “Đi nhanh lên! Đi nhanh lên!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










