Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ trường học trở về, Vương Hà lo lắng không yên vội làm việc trong tay, đợi đến khi nhóm Sở Vận trở về, bà ấy vội vàng chạy tới: “Xuân Linh, con thi đậu chưa?”
Xuân Linh lớn tiếng đáp: “Thi đậu rồi ạ, sau này con lại có thể đi học rồi.”
Vương Hà vui mừng đến mức nước mắt lưng tròng: “Được, thật tốt, mẹ biết con nhất định sẽ làm được.”
“Mẹ!”
Hai mẹ con ôm nhau, khóc như mưa.
Sở Vận cười khẽ: “Được rồi, đừng khóc nữa. Con ngửi thấy mùi canh xương rồi, sắp ăn cơm tối rồi sao ạ?”
Vương Hà ngượng ngùng lau khô nước mắt: “Ăn thôi, thím đã nhào bột rồi, hôm nay là ngày lành, chúng ta ăn sủi cảo, nấu bằng nước xương hầm.”
Hai đứa trẻ “oa” một tiếng: “Mẹ, con muốn ăn sủi cảo.”
“Ừm, làm nhiều một chút, lát nữa cậu mợ các con sẽ tới.”
Cô nói một mình có thể dọn nhà, ba mẹ không yên tâm, nhất định phải kêu anh hai và chị dâu đến giúp đỡ. Để không làm chậm trễ công việc, phải đến nửa buổi chiều họ mới xuất phát từ trấn trên, chắc phải một lúc nữa mới đến nơi.
Vương Đại Oa bĩu môi: “Con nhớ bà ngoại rồi.”
Vương Nhị Oa vừa nói xong thì muốn khóc: “Còn cả ông ngoại nữa.”
“Không được khóc nhé, cũng không phải sau này không được gặp nữa. Nếu các con nhớ ông bà ngoại thì chờ lúc nghỉ lễ hay nghỉ học về thăm, hoặc là chờ chúng ta ổn định rồi, lúc ông bà ngoại các con rảnh rỗi, mời ông bà đến nhà mới của chúng ta ở.”
Vương Đại Oa hỏi: “Nhà mới của chúng ta có rộng rãi như nhà ông bà ngoại không ạ?”
Sở Vận gật đầu, ngôi nhà Vương Kiến Nghiệp được chia cũng có năm căn phòng lớn, hình chữ “凹”, bên trong có ba gian, hai bên trái phải mỗi bên một gian, khu vực được vây quanh đó chính là sân trước.
Sở Vận không thích nấu cơm ở sân trước, trong nhà toàn mùi, trước khi đi cô đã dặn Vương Kiến Nghiệp dựng một phòng bếp ở sân sau. Dù sao phía sau cũng là đất trồng rau, rất tiện.
Sở Vận, Sở Xuân Linh, Vương Hà bận rộn ở bếp, hai đứa trẻ xuống dưới chơi, chờ cậu và mợ tới.
Lúc Sở Vệ Đông và Hướng Hồng đến, sủi cảo vừa mới gói xong, đang chuẩn bị luộc.
“Anh hai, chị dâu, đi đường chắc mệt rồi nhỉ, rửa tay nhanh rồi vào ăn cơm nào.”
“Ừm.”
Đồ đạc Sở Vận muốn đóng gói mang đi không nhiều lắm, củi, gạo, dầu, muối còn lại trong bếp đều để lại cho hai mẹ con Vương Hà. Bàn ghế trong nhà cũng không có gì tốt để mang đi, cô chỉ thu dọn được hai va li quần áo muốn mang đi.
“Chăn ga đệm tốt thế này sao em không mang đi? Sao lại sống kiểu thế này được? Để mẹ biết được nhất định sẽ mắng em đấy.” Tay chân Hướng Hồng nhanh nhẹn, trong lúc Sở Vận do dự thì đã đóng gói tất cả chăn ga lại.
Tính cả quần áo thay của hai anh em Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa, thực ra tổng cộng cũng chẳng có bao nhiêu đồ.
Xe tải của nhà máy cơ khí Giang Đông đến, hai mẹ con Vương Hà đưa bọn họ lên xe, đuổi theo xe và lớn tiếng dặn dò: “Trên đường đi chậm một chút, chú ý an toàn.”
Sở Vận vẫy tay với hai người họ: “Mọi người trở về đi ạ.”
Sở Xuân Linh khoác tay mẹ cô bé: “Sau này nếu con giỏi giang được như chị Sở Vận thì tốt quá.”
Vương Hà vỗ vỗ tay con gái: “Sẽ được, trong lòng mẹ, con luôn là đứa trẻ ngoan. Đừng sợ, về sau mẹ ở bên con, hai mẹ con mình rồi sẽ sống tốt thôi.”
“Vâng.”
*
Sở Vận hối hận rồi, tình hình đường xá hiện tại thật sự rất kém. Trên xe tải không có hàng, tài xế lái xe nhanh, xe xóc nảy vô cùng, Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa còn bị xóc bay lên.
Sở Vận không màng đến sự phản đối của Hướng Hồng, mở gói đồ ra, lấy một chiếc chăn bông ra lót, như vậy mới đỡ hơn được một chút.
Đến huyện Giang Đông, ngay cả sức lực để xuống xe Sở Vận cũng không còn.
Vương Kiến Nghiệp nửa ôm nửa đỡ cô xuống: “Thế nào? Có khó chịu không?”
Gương mặt Sở Vận hơi tái nhợt: “Anh ôm bọn trẻ xuống đi.”
Hai đứa trẻ hiếu động không sợ xóc, mấy tiếng đi xe còn chơi đùa khá vui vẻ.
“Ba ơi, khi chúng ta trở về cũng ngồi xe tải sao?”
Vương Kiến Nghiệp đáp vài tiếng qua loa, tâm trí anh đều đặt trên người Sở Vận: “Chỗ này không cần em làm gì, anh cõng em về nhà nghỉ ngơi trước.”
Sở Vận đẩy anh một cái: “Anh đi lấy đồ giúp anh hai và chị dâu đi, em vẫn chịu được.”
Vương Kiến Nghiệp thấy cô vẫn ổn, buông cô ra đi lấy hành lý. Anh lấy một gói thuốc lá đã chuẩn bị sẵn trong túi đưa cho tài xế: “Đồng chí, cảm ơn anh.”
“Ha ha, chuyện nhỏ, không cần khách sáo.”
Đi đến dưới sườn núi, Sở Vận giao chìa khóa cho Vương Đại Oa: “Thấy không, căn nhà trên sườn núi kia chính là nhà mình, con và em trai đi lên trước mở cửa đi.”
“Được ạ.” Vương Đại Oa đeo chìa khóa lên cổ, dẫn Vương Nhị Oa, cười toe toét chạy lên sườn núi.
Sở Vận: “Chị dâu, để em giúp chị một tay.”
Hướng Hồng nghiêng người sang: “Không cần, chút đồ này không làm chị mệt đâu, em cứ đi trước dẫn đường đi.”
Bốn người lớn leo lên sườn núi, đặt đồ xuống, Sở Vệ Đông nhìn ngôi nhà một chút, có thể nhìn ra được đây là nhà mới xây, bốn người ở cũng rất rộng rãi.
Hướng Hồng: “Chỉ là sân sau hơi nhỏ một chút, mảnh đất trồng rau kia cũng nhỏ, đất cũng không màu mỡ, chẳng trồng được rau gì. Hơn nữa cây cối phía sau cũng nhiều, chẳng thấy được ánh nắng mặt trời. Nếu các em muốn ăn rau, thường ngày chắc phải tự mua thêm một ít mới đủ.”
Sở Vệ Đông cũng xem qua: “Không sao, ngày mai anh chặt một ít cây cối, có ánh mặt trời thì tốt hơn một chút, đất bồi dưỡng thêm chút nữa, trồng chút rau ăn vẫn không thành vấn đề.”
Sở Vận cũng đi ra sân sau xem, khen ngợi Vương Kiến Nghiệp một câu: “Không tệ lắm, em chỉ bảo anh làm một cái bếp ở sân sau, anh còn biết suy rộng ra làm thêm phòng tắm. Rất tốt, rất tốt, đáng được khen ngợi.”
Vương Kiến Nghiệp cười: “Anh hỏi rồi, trên núi của chúng ta có một con suối nhỏ, phía đông chảy vào trong sông Giang Đông. Đợi anh rảnh rỗi thì sẽ đi lắp một cái ống, dẫn nước suối xuống, như vậy dùng nước cũng tiện.”
Lúc này đã thể hiện ra chỗ tốt khi tìm một người đàn ông học khối kỹ thuật, ánh mắt Sở Vận nhìn anh vô cùng hài lòng. Người đàn ông này rất cẩn thận, lại có thể tự tay làm mọi việc.
Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa cười đùa chạy giỡn trong sân, Sở Vận bảo chúng tự dọn phòng, thích phòng nào thì ở phòng đó.
Hai anh em chọn hai gian phòng phía tây, hai phòng liền kề, Sở Vận trải giường cho chúng: “Buổi tối các con tự ngủ một mình không sao chứ.”
“Chúng con ngủ được.” Hai anh em tràn đầy tự tin.
Ngoài phòng ngủ của Sở Vận và Vương Kiến Nghiệp, phía đông còn có một phòng, để cho anh hai và chị dâu ở.
Sở Vận không còn sức lực, cơm tối là do Hướng Hồng làm, vẫn theo phong cách tiết kiệm của nhà họ Sở, ít dầu ít muối ít lương thực, nồi cơm thì nhiều nước.
Trời còn chưa tối, Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa đãkêu đói bụng, Sở Vận đã sớm chuẩn bị lấy một cái túi từ trong va li ra, hơn ba cân bánh bích quy, là loại bánh bích quy truyền thống nhất, mặt bánh bích quy phủ đầy đường trắng.
Loại bánh bích quy này ở xã hội hiện đại không thiếu đồ ăn thì không dễ bán, bọn trẻ cảm thấy không ngon bằng các loại bánh bông lan. Các cô gái thì chê trên mặt bánh toàn đường, nhiều calo. Nhưng đổi lại bây giờ, đây chính là thứ tốt.
Sở Vận đưa cho chị dâu vài miếng, Hướng Hồng không nỡ ăn: “Cho Đại Oa và Nhị Oa ăn đi, chị không đói.”
“Chị ăn đi, ở đây còn nhiều lắm. Em mua nhiều, lúc anh chị về thì mang hai cân về nhé, thường ngày đi làm không kịp nấu cơm thì ăn mấy miếng lót bụng trước, đừng làm mình bệnh.”
Ban đêm ăn thêm một bữa, dù sao cũng phải đi ngủ. Vương Kiến Nghiệp vừa đóng cửa lại một lát, hai anh em ôm gối đầu đi tới, ngẩng đầu cười với Vương Kiến Nghiệp: “Con muốn ngủ với mẹ.”
Vương Kiến Nghiệp lạnh mặt nói: “Chẳng phải các con nói các con đã lớn rồi à? Muốn ngủ một mình rồi sao?”
Vương Nhị Oa muốn khóc: “Nhưng mà con muốn ngủ với mẹ, con không muốn làm người lớn.”
“Hừ.” Vương Kiến Nghiệp quay đầu lại: “Sở Vận.”
Sở Vận chậm rãi trải giường: “Em nghe thấy rồi, để chúng vào đi. Buổi tối đầu tiên cứ để chúng ngủ cùng thì có sao chứ?”
Ha ha, hai anh em chen qua khe cửa Vương Kiến Nghiệp vừa mở ra, như hai chú gà con nép vào bên cạnh Sở Vận. Hai anh em mỗi đứa một bên, chiếm hết chỗ cạnh Sở Vận.
Vương Kiến Nghiệp: Tối ngày đầu tiên vợ mình về, mình ngủ ở chân giường!
Vương Đại Oa hưng phấn vỗ vỗ chỗ bên cạnh: “Ba ơi, mau đến ngủ đi ạ.”
Vương Kiến Nghiệp: “… Tới đây.”
Sở Vệ Đông và Hướng Hồng muốn về sớm nên ngày hôm sau ăn sáng xong, Sở Vệ Đông tìm người mượn dụng cụ, chặt toàn bộ cây cối che vườn rau ở sân sau, chẻ thành củi, xếp chỉnh tề ở góc tường, chờ khô để nhóm lửa.
Hướng Hồng và Sở Vận cầm dây thừng đi lên núi sau đốn củi, không chặt cây mà chỉ chặt cành cây trên cây kéo về nhà đốt, nếu gặp được cây khô chết thì may mắn hơn.
“Tuy rằng nơi này của các em cách trung tâm huyện một chút nhưng thường ngày sinh hoạt vẫn rất tiện lợi. Dùng củi gỗ nấu cơm nấu nước thì sẽ tiết kiệm được tiền mua than đá.”
“Đúng vậy.” Theo thói quen của Sở Vận, tuy than đá tiện hơn nhưng cô cảm thấy dùng củi gỗ nấu cơm ngon hơn.
Hướng Hồng hài lòng gật đầu, cuối cùng cô em chồng cũng biết tiết kiệm rồi.
Vương Kiến Nghiệp phải đi làm, công việc nhà không giúp được gì nhiều. Buổi trưa tan làm anh mua đồ ăn ở căng tin mang về nhà, để Sở Vận đỡ mất công nấu cơm.
Sở Vệ Đông chặt cây, còn làm cho Sở Vận một chuồng gà. Nếu Sở Vận có thời gian, cũng có thể mua gà về nuôi.
Đất cũng được dọn dẹp sạch sẽ, mùa này thích hợp trồng cải trắng, súp lơ, bắp cải và rau mùi. Còn có hành lá và hẹ dùng hằng ngày, cũng được trồng ở rìa vườn rau.
Bận rộn xong những chuyện này, đã hai ngày trôi qua, Sở Vệ Đông và Hướng Hồng vội vàng về đi làm.
Sở Vận cũng không giữ bọn họ lại, ăn sáng xong thì đưa bọn họ đến nhà ga, đưa bọn họ lên xe, nhét bánh bích quy và hai cân thịt vào lòng anh trai cô: “Đừng lo, em ở bên này xin phiếu thịt tiện hơn anh chị, đừng khách sáo với em.”
Hướng Hồng nở nụ cười: “Cái gì em cũng nói được hết.”
Sở Vận xuống xe, nhìn ô tô ra khỏi trạm.
Chị gái ngồi ở phía trước Hướng Hồng quay đầu nói chuyện với cô ấy: “Đây là họ hàng nhà cô đấy à? Hào phóng thật đấy.”
“Là em chồng của tôi, làm giáo viên ở trường cấp ba huyện.”
“Ôi, thật có tiền đồ!”
Sở Vệ Đông và Hướng Hồng tự hào mỉm cười.
*
Hôm nay là ngày cuối cùng trước khi khai giảng, Sở Vận đi một chuyến đến trường cấp ba huyện, đã có giáo viên tới trường học, hôm nay phải họp.
Sở Vận đi vào, bảo vệ ngăn cô lại: “Cô tìm ai vậy?”
“Tôi là Sở Vận, giáo viên toán mới đến, tôi tìm Hiệu trưởng Lưu.”
Người gác cổng cười nói: “Cô chính là cô sinh viên đại học đó à, Hiệu trưởng Lưu đã nói từ trước rồi, bảo cô đến văn phòng giáo viên ở phía sau tìm ông ấy. Có bảng tên phòng, cô đi vào là thấy ngay.”
“Được, cảm ơn ạ.”
Hiệu trưởng Lưu thấy cô, vẫy tay với cô. Sở Vận đi qua, Hiệu trưởng Lưu nói về công việc của cô: “Chúng ta có sáu lớp 10, năm lớp 11. Cô mới đến, vậy trước hết hãy dạy môn toán lớp 10 đi.”
“Được ạ.”
“Cô cũng biết tình hình hiện tại, bình thường chỉ dạy nửa ngày, buổi sáng học tập, buổi chiều phải học tập tinh thần cách mạng và tham gia lao động. Môn toán cô dạy là môn chính, thường chúng tôi sắp xếp một tiết vào buổi sáng, lớp 10 có hai giáo viên toán, cô dạy các lớp 1, 2, 3, còn anh ấy dạy các lớp 4, 5, 6, không có vấn đề gì chứ?”
Sở Vận gật đầu, cô rất hài lòng với lượng công việc như vậy, buổi chiều mình còn có thời gian làm việc riêng.
Sở Vận đợi trong chốc lát, chào hỏi với các giáo viên khác trong trường rồi mới rời đi.
Buổi chiều cô muốn đi tìm xem huyện Giang Đông có chợ đen hay không, đây gần như là sự tồn tại mà mọi người đều ngầm hiểu lẫn nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















