Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đến huyện Giang Đông, hai người đến nhà máy cơ khí Giang Đông lấy chìa khóa, lấy chìa khóa rồi đi xem nhà.
Sở Vận dạo qua một vòng sân trước và sân sau, Vương Kiến Nghiệp không lừa cô về chuyện nhà ở, đúng là rộng rãi.
Địa hình của huyện Giang Đông tương đối giống với huyện Lăng Sơn, lưng tựa núi lớn, có dòng sông chảy qua huyện thành. Dưới núi là những nơi bằng phẳng, đều bị nhà máy và khu gia đình công nhân chiếm đóng.
Ngôi nhà mà Vương Kiến Nghiệp được chia nằm trên một sườn núi nhỏ, đứng trong sân là có thể nhìn xuống non nửa huyện thành phía dưới. Phía sau chính là núi lớn, bên trái cách đó không xa chính là thượng du sông Giang Đông.
Vị trí này, tựa lưng vào sông, che gió tụ khí, nơi tốt đó.
Sở Vận rất hài lòng với ngôi nhà này.
Nhìn ngôi nhà, Sở Vận tích cực hỏi thăm trường cấp hai, cấp ba ở đây thế nào, có thiếu giáo viên không?
"Không cần gấp, mặc dù em chưa tốt nghiệp nhưng mà đã học đại học, số sinh viên trong toàn bộ huyện thành không vượt quá hai bàn tay. Em muốn đi dạy ở trường học, chắc chắn Hiệu trưởng sẽ vỗ tay hoan nghênh."
"Vậy em nói trước cho anh biết, cho dù ngôi nhà có tốt đến đâu nhưng nếu em không có công việc thích hợp, em vẫn sẽ về huyện Lăng Sơn. Anh sống một mình trong ngôi nhà này đi."
Vương Kiến Nghiệp thở dài, cô đúng là càng ngày càng biết nắm thóp anh, lát nữa anh sẽ tìm người của Công đoàn nhà máy hỏi thăm một chút.
Buổi chiều còn có thời gian, Sở Vận đi lòng vòng trên đường huyện Giang Đông. Huyện này có sáu nhà máy quốc doanh, người đi trên đường có tinh thần và vẻ ngoài tốt hơn huyện Lăng Sơn, quần áo mặc trên người cũng tươm tất hơn một chút, cũng ít miếng vá.
"Huyện này rất coi trọng giáo dục."
"Chọn công nhân phải thi thử, ai có công việc này thì rất có mặt mũi. Chỉ cần trong nhà có điều kiện, cho dù là con trai hay con thì đều cố gắng đưa đi học, tốt nghiệp cấp hai mới tìm được việc làm."
Ở huyện Lăng Sơn, ngoại trừ đơn vị cơ quan, phần lớn học sinh thi rớt tốt nghiệp chỉ có thể về nhà làm nông, Sở Vận nghĩ tới những người trẻ tuổi đại đội Sở Gia kia, tim nghẹn lại.
Tuy đại đội Sở Gia là vùng nông thôn nhưng đối diện đại đội có một con đường cái, giao thông thuận lợi, cuộc sống tốt hơn so với các đại đội khác ở dưới chân núi, nhưng cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Đời ba của Sở Vận, khi từ phương bắc chuyển tới, thế hệ trước trong nhà vẫn còn, vẫn còn tương đối coi trọng việc con em nhà họ Sở đọc sách học hành. Mấy chục năm trôi qua, bởi vì thiếu ăn thiếu mặc, còn phải trải qua mấy năm thiên tai, giờ đây mọi người đều tập trung tinh thần vào ruộng đất. Mấy trăm người nhà họ Sở tụ tập ở đại đội Sở Gia, học sinh cấp ba cũng chỉ có mấy người, như vậy không ổn.
Sở Vận nhìn cổng chính của nhà máy, ít nhất, cô phải đưa hai đứa cháu trai qua đây. Thế hệ sau có tiền đồ, ba mẹ cô mới có thể buông bỏ gánh nặng trên người xuống.
"Nghĩ gì thế?"
"Em đang nghĩ em đi dạy học trung học, Hiệu trưởng có thể cho em bao nhiêu tiền?"
Vương Kiến Nghiệp nở nụ cười: "Đợi lát nữa chúng ta đi hỏi thử."
Vương Kiến Nghiệp kéo cô đến nhà máy cơ khí Giang Đông, đến cổng lớn đăng ký xong, hai người đến văn phòng Công đoàn.
"Chị Tạ, đây là vợ của tôi, Sở Vận."
Chị Tạ có dáng vẻ khỏe mạnh đặt ly tráng men xuống, chưa nói đã cười: "Ơ, đây là vợ của kỹ sư Vương à, nghe nói chị và kỹ sư Vương đều từng học đại học, hai vợ chồng thật xứng đôi đó. Hai người chuẩn bị dọn qua đây à?"
Sở Vận mỉm cười: "Chào chị Tạ, Vương Kiến Nghiệp được chia nhà, em đến xem một chút. Sắp xếp thỏa đáng xong em còn phải về, em đang dạy cấp ba ở huyện Lăng Sơn, sắp khai giảng rồi nên không thể rời đi."
Chị Tạ vỗ đùi: "Ây da, huyện Giang Đông chúng ta cũng có trường trung học cơ mà, đang rất thiếu giáo viên đấy. Hay là em sang bên này dạy học đi? Sao hai vợ chồng có thể sống riêng hai nơi được chứ?"
Sở Vận mỉm cười: "Nói sau đã, dạy học ở đâu cũng như nhau mà."
Sở Vận càng nói như vậy, chị Tạ càng cảm thấy nhất định phải nói với Hiệu trưởng trường cấp ba huyện. Nhân tài tốt như vậy, không thể bỏ lỡ.
Từ văn phòng Công đoàn đi ra, có người gọi Vương Kiến Nghiệp lại nói chuyện.
Nhìn anh có vẻ không thể nói xong trong chốc lát, Sở Vận nói với anh một tiếng, cô đi dạo một vòng ở trung tâm thương mại của con phố trước nhà máy cơ khí.
Sở Vận vừa đi, chờ Vương Kiến Nghiệp nói xong với người khác, chị Tạ vội vàng kéo Vương Kiến Nghiệp: "Chuyện công việc của vợ cậu, cậu nghĩ thế nào? Hai vợ chồng thật sự muốn ở riêng hai nơi sao?"
Vương Kiến Nghiệp cười khổ: "Chị Tạ, chuyện này tôi cũng sốt ruột. Tôi làm việc ở Đông Bắc nhiều năm, hai đứa nhỏ trong nhà đều do vợ tôi chăm sóc. Vất vả lắm tôi mới điều đến được huyện Giang Đông nên muốn ở cùng một nhà. Vợ tôi rất thích công việc đó, bảo cô ấy nghỉ việc đến huyện Giang Đông với tôi, cô ấy không mắng tôi đã tốt với tôi lắm rồi."
Chị Tạ vỗ ngực cam đoan: "Yên tâm, chị sẽ làm chuyện này giúp cậu. Cô Sở đến trường trung học phổ thông huyện chúng ta dạy học, đối với chúng ta đều là chuyện tốt, trường trung học huyện còn chưa có sinh viên đại học đến dạy đâu đó."
Vương Kiến Nghiệp cảm kích nói: "Chị Tạ, vậy thì cảm cảm ơn chị."
"Ha ha, chuyện nhỏ, chuyện nhỏ."
Vương Kiến Nghiệp tìm Sở Vận ở cao ốc bách hóa, Sở Vận đang chọn bát đĩa, tranh thủ nhìn anh một cái: "Giải quyết rồi à?"
"Yên tâm, chị Tạ là người nhiệt tình, đã đồng ý thì sẽ làm được, chắc chắn không xảy ra sơ sót được."
"Vậy em sẽ không vội đi, chờ có tin tức rồi sẽ đi."
Sở Vận lấy lui làm tiến, chờ người ta chủ động tới cửa mời chào.
Sở Vận chỉ vào chồng bát đĩa cô chọn: "Nhanh lên, những thứ này em đều muốn, anh cầm đi trả tiền đi."
Đi được nửa đường, gặp Vương Kiến Nghiệp, anh nhận lấy đồ trong tay cô, nhìn thoáng qua: "Em mua gạo ở đâu vậy, sạch thật đấy."
"Trên đường em gặp người bán thì mua." Sở Vận tùy tiện gạt anh một câu, Vương Kiến Nghiệp cũng không hỏi nhiều.
Đường về nhà đều là đường dốc, Sở Vận hơi mệt.
Vương Kiến Nghiệp nói: "Nếu quá mệt mỏi thì không nấu cơm nữa, anh đến nhà ăn mua."
"Cơm canh nhà ăn khó ăn muốn chết, thôi, để em nghỉ ngơi một lát. Anh đi nấu cơm trước đi, lát nữa em vào xào rau."
"Được." Anh biết cách nấu cơm.
Mùi cơm bay ra từ phòng bếp, Sở Vận nghỉ ngơi được một lúc, xắn tay áo vào phòng bếp xào rau, đổi thành Vương Kiến Nghiệp tới sửa sang lại phòng ngủ. Bọn họ ở phòng ngủ chính phía đông.
Lúc Vương Kiến Nghiệp trải giường, cầm lấy ga gối, ga giường, nhìn dáng vẻ ga giường rõ ràng đã từng giặt qua. Anh ngửi một chút, mùi thơm ngát, không biết là mùi gì.
Nếu như Sở Vận biết thì sẽ nói cho anh biết mùi này đến từ nước giặt đồ mấy chục năm sau.
Vương Kiến Nghiệp trải giường xong, lại bắt đầu sắp xếp đồ mua về hôm nay, bỏ vào trong ngăn tủ.
"Ăn cơm thôi."
Vương Kiến Nghiệp đã thu dọn đồ đạc xong, đang định đi ra ngoài: "Tới ngay."
Buổi tối hôm đó hai người vẫn ngủ ở hai bên giường như cũ, Vương Kiến Nghiệp lặp lại chiêu cũ, Sở Vận phản ứng rất nhanh, gác hai chân lên ngực anh.
"Cách em xa một chút."
Vương Kiến Nghiệp tức giận đến mức bật cười: "Em là vợ của anh, chút quyền lợi này mà anh cũng không có sao."
"Anh không biết trên người mình nóng bao nhiêu sao? Sáng hôm nay thức dậy, trên cổ em đều là mồ hôi đấy."
Vương Kiến Nghiệp: "..."
"Ngày mai anh đi mua quạt."
"Quạt thổi nhiều rất đau đầu."
"Vậy em muốn thế nào?"
"Cách em xa một chút."
Được rồi, Vương Kiến Nghiệp yên lặng thu bàn tay đang vươn ra.
Sở Vận hài lòng, đá văng túi chườm nóng hình người, mở cửa sổ ra, gió núi mát mẻ thổi vào, rất nhanh cô đã ngủ thiếp đi.
Vương Kiến Nghiệp xuống giường, mở hết cửa sổ phòng ngủ ra, bóng đêm lạnh như nước. Sở Vận chỉ đắp chăn mỏng ở trên bụng, trong lúc ngủ mơ cảm thấy lạnh.
Vương Kiến Nghiệp đã bày xong tư thế, Sở Vận tự động lăn vào trong ngực anh.
Sờ sờ gương mặt trắng nõn của cô, lúc này Vương Kiến Nghiệp mới nhắm mắt ngủ thiếp đi.
*
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Sở Vận xoa xoa cái cổ đau nhức, sao lại tỉnh lại với tư thế này? Nếu thêm mấy lần nữa, cổ của cô cũng sắp bị phế đi rồi.
Vương Kiến Nghiệp làm xong bữa sáng kêu cô rời giường: "Anh nấu một ít cháo, vừa mới đến tiệm cơm quốc doanh mua bánh bao, mau dậy ăn đi."
"Ừm."
Lúc hai vợ chồng đang ăn sáng, chị Tạ dẫn theo một người đàn ông trung niên trông rất lịch sự đến đây.
"Ha ha, đang ăn sáng à, bọn chị tới hơi sớm."
Sở Vận gọi bọn họ vào ngồi: "Hai người ăn chưa ạ? Không ăn thì ngồi ăn chung nhé?"
Chị Tạ vội vàng xua tay: "Không không không, tụi chị đều ăn rồi. Hôm nay chị dắt Hiệu trưởng Lưu đến đây là muốn nói về chuyện em đi dạy học ở huyện Giang Đông."
Sở Vận giả vờ khó hiểu: “Bây giờ em dạy học ở huyện Lăng Sơn khá ổn."
Hiệu trưởng Lưu là một giáo viên già, tuy chỉ có bằng bổ túc nhưng rất có tài năng trong việc dạy học. Ông ấy và Sở Vận nói về chuyện dạy học, các môn khác thì không dám nói nhưng hai đời Sở Vận đều học chuyên ngành toán học. Ở phương diện này, trình độ của Hiệu trưởng Lưu chắc chắn không thắng được cô.
Hiệu trưởng Lưu cảm thán: "Nói thật, phương diện dạy học của giáo viên có rất nhiều hạn chế. Nhưng nhiều đơn vị như vậy, việc thiếu nhân tài cũng là sự thật. Lấy trình độ của cô Sở, dạy toán cấp ba chắc chắn dễ như trở bàn tay. Có cô Sở ở đây, việc một năm bồi dưỡng mấy kế toán còn không dễ dàng sao?"
Những lời này nói đến tâm khảm của chị Tạ: "Sở Vận à, em đừng thấy huyện Giang Đông chúng ta phát triển rất tốt mà lầm, bên kế toán đang rất thiếu người. Mỗi năm đến cuối năm làm thống kê sổ sách, còn phải làm kế hoạch sản xuất năm sau, nhà máy cơ khí chỗ chúng ta chỉ có một kế toán già dẫn theo hai thanh niên bận rộn mất hơn một tháng đấy. Chờ sang năm kế toán già về hưu, Giám đốc chỗ bọn chị còn chưa tìm được người nối nghiệp, thiếu thốn nhân tài lắm!"
Sở Vận nhìn thoáng qua Vương Kiến Nghiệp: "Việc kế toán không khó anh nhỉ."
Vương Kiến Nghiệp giải thích: "Đối với người tinh thông toán học thì không tính là khó, nhưng cũng không đơn giản. Chủ yếu là công việc cũng tương đối phức tạp."
Chị Tạ và Hiệu trưởng Lưu đều khuyên cô điều đến huyện Giang Đông, tiền lương mà Hiệu trưởng Lưu hứa hẹn cao hơn nhiều so với khi cô dạy học ở huyện Lăng Sơn, Sở Vận ỡm ờ chấp nhận.
Chị Tạ vui vẻ vỗ đùi: "Được, sau này hai người các em phát triển tốt ở huyện Giang Đông, cống hiến cho huyện Giang Đông chúng ta."
Tiễn chị Tạ và Hiệu trưởng Lưu đi, Sở Vận quay đầu nói với Vương Kiến Nghiệp: "Con người thời bây giờ thật nhiệt tình."
"Người thời trước không nhiệt tình sao?"
Thời trước? Sở Vận suy nghĩ, có nhiệt tình nhưng mọi người cũng rất đề phòng. Rất nhiều người đều là người theo chủ nghĩa ích kỷ. Ví dụ như cô trước kia, ngoại trừ chính cô và ông bà nội, cô mặc kệ sự sống chết của người khác.
Chuyện nhà ở và công việc đã được giải quyết, Sở Vận phải về huyện Lăng Sơn. Một số đồ dùng sinh hoạt hàng ngày phải chuyển tới, còn phải mang hai đứa nhỏ tới, chuẩn bị chuyện khai giảng.
Vương Kiến Nghiệp sắp đi làm, không rảnh đi cùng cô về, những việc vặt vãnh này đều phải do cô tự xử lý.
Sở Vận quay đầu trừng mắt nhìn anh một cái: "Cần anh có tác dụng gì chứ!"
Vương Kiến Nghiệp: "..."
Anh lại trêu chọc cô ở chỗ nào vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










